LÊN ĐƯỜNG VỚI ĐÔI DÉP NHẸ – Ở LẠI VỚI MỘT TRÁI TIM TRỐNG CHỖ CHO CHÚA

Thứ tư - 04/02/2026 08:43
tải xuống (7)
tải xuống (7)
Tin Mừng hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một khung cảnh rất đẹp, nhưng cũng rất thách đố. Đức Giêsu đã gọi nhóm Mười Hai, không phải để họ trước hết làm điều gì đó cho Ngài, mà là để họ ở với Ngài. Ở với Ngài – đó là nền tảng, là khởi đầu, là gốc rễ của mọi ơn gọi và mọi sứ vụ. Chỉ sau khi đã ở với Thầy, đã nhìn, đã nghe, đã chạm, đã sống những ngày rất đời thường bên Thầy, thì họ mới được sai đi. Không có “ở với”, thì mọi “đi” đều trở thành rỗng tuếch. Không có tương quan thân mật với Chúa, thì mọi hoạt động tông đồ sớm muộn cũng chỉ còn là việc của con người, dựa trên sức riêng, trên tính toán riêng, và cuối cùng là mệt mỏi, chán chường, thậm chí cay đắng.
Chúng ta thường dễ bị cuốn vào cái “đi” mà quên mất cái “ở”. Ta lo làm, lo tổ chức, lo chương trình, lo kết quả, lo thành công, mà ít khi dừng lại để tự hỏi: mình còn thực sự ở với Chúa không? Ở đây không phải là ở trong nhà thờ cho đủ giờ, không phải là đọc kinh cho đủ số, mà là ở trong tương quan sống động, nơi trái tim mình còn biết lắng nghe, còn biết rung động, còn biết để cho Chúa chạm vào những góc sâu nhất của đời mình. Nhóm Mười Hai đã ở với Thầy đủ lâu để đến một ngày, chính Thầy thấy đã đến lúc họ có thể bước ra khỏi vòng tay che chở ấy, để đi vào thế giới với tất cả mong manh của phận người, nhưng mang trong mình một kho tàng lớn lao là kinh nghiệm về Thầy.
Khi sai họ đi, Đức Giêsu không trao cho họ những kế hoạch chi tiết, không cho họ bản đồ, không hứa hẹn những con đường bằng phẳng. Ngài chỉ cho họ một sứ mạng rất rõ: rao giảng, trừ quỷ, xức dầu chữa bệnh. Nói cách khác, họ được sai đi để tiếp tục chính những việc Thầy đã làm. Các môn đệ trở nên cánh tay nối dài của Thầy, trở nên sự hiện diện cụ thể của lòng xót thương Thiên Chúa giữa đời. Thầy tin tưởng họ đến mức chia sẻ cho họ cùng một sứ mạng, cùng một quyền năng trên các thần ô uế. Đó là một sự tin tưởng lớn lao, nhưng cũng là một trách nhiệm nặng nề, vì họ không được phép làm méo mó khuôn mặt của Thầy bằng đời sống và cách hành xử của mình.
Rồi đến câu hỏi rất thực tế: các môn đệ mang gì khi lên đường? Chỉ một lệnh sai đi, một người bạn đồng hành, và một quyền lực trên thần ô uế. Ngoài ra, Thầy cho phép họ mang một cái gậy và đôi dép. Chỉ có thế thôi. Không lương thực dự trữ, không bao bị, không tiền giắt lưng, không hai áo trong. Đó không phải là một lời khuyên mang tính khổ hạnh cho có vẻ đạo đức, mà là một chọn lựa mang tính thần học rất sâu. Đức Giêsu muốn họ ra đi trong tư thế của những người hoàn toàn phó thác. Khi không có gì để bám víu, người ta buộc phải bám vào Thiên Chúa. Khi không có sự bảo đảm vật chất, người ta buộc phải tin vào sự quan phòng. Khi không có dư thừa, người ta học được cách sống nhờ lòng tốt mỗi ngày của tha nhân.
Chúng ta, những con người của thời đại hôm nay, rất sợ sự bấp bênh. Ta muốn có bảo hiểm cho mọi thứ: bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm tài chính, bảo hiểm tương lai. Ta muốn nắm trong tay càng nhiều càng tốt, để cảm thấy an toàn. Nhưng Tin Mừng lại mời gọi một con đường khác: con đường của sự nhẹ nhàng và đơn sơ. Nhẹ nhàng không phải là cẩu thả, đơn sơ không phải là nghèo nàn trí tuệ, mà là một thái độ nội tâm: không để cho vật chất, tiện nghi, địa vị, quyền lực trở thành chỗ dựa cuối cùng của đời mình. Người được sai đi phải là người có đôi chân nhẹ, để sẵn sàng bước đi khi Chúa gọi, và có trái tim trống chỗ, để Thiên Chúa và tha nhân có thể bước vào.
Sự siêu thoát và vô vị lợi mà Tin Mừng nói tới không phải là chuyện của riêng tu sĩ hay linh mục. Đó là lời mời dành cho mọi người đã được sai đi trong Bí tích Rửa tội. Mỗi Kitô hữu đều là người được sai đi, trong gia đình mình, nơi công sở, giữa xã hội. Câu hỏi không phải là ta có đi hay không, mà là ta mang theo những gì khi đi. Ta mang theo cái tôi quá lớn của mình chăng? Ta mang theo những định kiến cứng ngắc, những nỗi sợ hãi, những toan tính cá nhân? Hay ta mang theo một trái tim nghèo, biết lắng nghe, biết đón nhận, biết phục vụ mà không đòi đáp trả?
Đức Giêsu còn dặn các môn đệ một điều rất khó: đừng tìm cách đổi chỗ ở để có chỗ tốt hơn. Nghĩa là đừng để cho sự tiện nghi chi phối chọn lựa của mình. Người tông đồ không phải là người đi tìm chỗ thoải mái nhất cho bản thân, mà là người sẵn sàng ở lại nơi mình được sai đến, dù nơi đó nghèo nàn, thiếu thốn, hay không được trân trọng. Hơn nữa, họ còn phải chấp nhận sự thất bại, sự từ chối. Có những nơi sẽ không đón tiếp họ. Có những con người sẽ khép chặt cửa lòng. Và trong những trường hợp đó, họ được mời gọi ra đi, phủi bụi chân, không phải trong oán giận, mà trong tự do nội tâm, vì chính Thầy của họ cũng đã từng bị từ chối, từng bị hiểu lầm, từng bị xua đuổi.
Thất bại không phải là dấu chỉ của việc Chúa không hiện diện. Trái lại, nhiều khi đó lại là nơi Thiên Chúa tỏ lộ cách sâu xa nhất sự đồng hành của Ngài. Nhóm Mười Hai đã ra đi, với hành trang nghèo nàn đến mức khó tin, nhưng họ đã làm được những điều họ không dám mơ. Không phải vì họ giỏi giang, mà vì họ đã học được bài học của tin tưởng, của khó nghèo, của siêu thoát. Họ đã thấy sức mạnh của Nước Trời đang thu hẹp lại mảnh đất của Satan, không bằng bạo lực, không bằng áp đặt, mà bằng tình yêu, bằng sự giải thoát, bằng niềm vui được trao ban cho những người đau khổ và khao khát Tin Mừng.
Đoạn Lời Chúa này không chỉ là câu chuyện của quá khứ. Đó là một lời nhắc nhở không ngừng cho Giáo Hội mọi thời. Chẳng ai trong chúng ta có thể giữ từng chữ của bản văn theo nghĩa đen, nhưng tinh thần của nó thì không được phép bỏ quên. Một Giáo Hội nặng nề, cồng kềnh, quá gắn chặt với cơ sở vật chất, với quyền lực, với an toàn của mình, sẽ rất khó để lên đường. Một Giáo Hội như thế dễ rơi vào trì trệ, dễ tự bảo vệ hơn là phục vụ, dễ lo cho mình hơn là lo cho con người.
Sự nhẹ nhàng và cơ động của Tin Mừng luôn kéo chúng ta ra khỏi những gì làm ta nặng lòng. Nó mời gọi chúng ta xét lại những “hành trang” mình đang mang. Có khi đó không phải là tiền bạc hay vật chất, mà là những gánh nặng vô hình: những tham vọng chưa buông, những tổn thương chưa được chữa lành, những oán giận còn chất chứa. Mang theo những thứ ấy, ta sẽ rất khó để đi xa, và càng khó để mang lại niềm vui cho người khác.
Vì thế, câu hỏi cuối cùng của Tin Mừng hôm nay vang lên như một lời chất vấn rất riêng tư: hôm nay Chúa cho phép tôi mang gì, và cấm tôi mang gì? Chúa cho phép tôi mang theo tình yêu dành cho Ngài và cho con người. Chúa cho phép tôi mang theo lòng thương xót, sự kiên nhẫn, và niềm hy vọng. Nhưng có lẽ Chúa đang cấm tôi mang theo sự tự mãn, sự sợ hãi, và nhu cầu phải được công nhận. Chúa đang mời tôi nhẹ đi, để có thể đi xa hơn. Nhẹ đi trong suy nghĩ, nhẹ đi trong đòi hỏi, nhẹ đi trong cách đánh giá người khác.
Lên đường với đôi dép nhẹ không phải là một lý tưởng xa vời, mà là một chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày. Đó là chọn tin hơn là nghi ngờ, chọn cho đi hơn là giữ lại, chọn phó thác hơn là kiểm soát. Và khi ta dám bước đi như thế, ta sẽ khám phá ra một điều rất đẹp: Thiên Chúa luôn đi trước ta, dọn đường cho ta, và đợi ta ở cuối con đường, không phải với một bản báo cáo thành tích, mà với một cái nhìn yêu thương, như ngày xưa Ngài đã nhìn nhóm Mười Hai, những con người rất bình thường, nhưng dám tin, dám đi, và dám để cho Thiên Chúa làm những điều lớn lao nơi sự bé nhỏ của mình.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập58
  • Hôm nay12,187
  • Tháng hiện tại56,983
  • Tổng lượt truy cập42,140,429
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây