CON ĐƯỜNG TRUYỀN GIÁO ĐI QUA THẤT BẠI ĐỂ ĐẾN VINH QUANG

Thứ hai - 02/02/2026 22:08
tải xuống (9)
tải xuống (9)
Trên mọi nẻo đường truyền giáo của Chúa Giêsu, luôn thấp thoáng hình ảnh các môn đệ bước đi phía sau Người. Các ông không chỉ đi theo để quan sát, để chiêm ngưỡng những phép lạ hay lắng nghe những lời giảng dạy đầy quyền năng, mà còn để được huấn luyện bằng chính những va vấp, những bối rối, những hiểu lầm và cả những thất bại cay đắng. Chúa Giêsu không xây dựng các môn đệ của mình bằng một con đường toàn hoa hồng. Người không che chắn họ khỏi sự từ chối của đám đông, không giấu họ những giây phút dân chúng quay lưng, không loại trừ họ khỏi kinh nghiệm bị nghi kỵ, chống đối, thậm chí khinh miệt. Chính trong những điều ấy, Người dạy họ bài học quan trọng nhất của đời tông đồ: con đường của Thiên Chúa không phải lúc nào cũng đi qua thành công trước mắt, nhưng luôn dẫn tới chân lý bền vững.
Thật vậy, nếu chỉ nhìn vào bề ngoài, hành trình công khai của Chúa Giêsu chứa đầy những điều có thể gọi là “thất bại”. Người bị những người đồng hương ở Na-da-rét khước từ, bị các kinh sư và biệt phái chống đối, bị đám đông từng tung hô rồi lại la ó đòi đóng đinh. Đỉnh cao của “thất bại” ấy chính là thập giá – nơi mà theo logic trần gian, mọi hy vọng dường như bị chôn vùi. Thế nhưng, Chúa Giêsu không né tránh con đường đó. Người không điều chỉnh sứ điệp để vừa lòng số đông, không thỏa hiệp với sự thật để giữ lấy sự an toàn. Người bước đi trọn vẹn con đường của Chúa Cha, dù biết rõ cái giá phải trả. Và chính nơi tưởng như là kết thúc ấy, Thiên Chúa đã mở ra một khởi đầu mới: sự phục sinh vinh quang.
Các môn đệ đã đi theo Chúa Giêsu trên con đường đầy nghịch lý đó. Họ chứng kiến những lúc dân chúng say mê lắng nghe, nhưng cũng không thiếu những ngày bị xua đuổi. Họ được sai đi rao giảng, chữa lành, trừ quỷ, nhưng rồi cũng nếm trải cảm giác bất lực khi không làm được điều mình mong muốn. Họ từng tranh luận với nhau về chỗ nhất chỗ nhì, từng sợ hãi bỏ trốn khi Thầy bị bắt. Nếu chỉ nhìn vào những yếu đuối ấy, người ta có thể kết luận rằng việc huấn luyện của Chúa Giêsu đã thất bại. Nhưng chính trong những thất bại đó, Chúa đang âm thầm tôi luyện những con người sẽ trở thành cột trụ của Hội Thánh.
Điều quan trọng là Chúa Giêsu không bao giờ để cho sự thất bại trở thành lý do làm các môn đệ nản lòng. Người kiên nhẫn giải thích, kiên nhẫn sửa dạy, kiên nhẫn chờ đợi. Người cho họ thấy rằng thất bại không phải là dấu chấm hết, nhưng là một phần không thể thiếu của hành trình đức tin. Khi một người biết đón nhận thất bại với lòng khiêm tốn và tín thác, họ sẽ được giải phóng khỏi ảo tưởng về bản thân, để hoàn toàn cậy dựa vào quyền năng và tình thương của Thiên Chúa.
Trong sứ mạng rao giảng Tin Mừng hôm nay, những người loan báo Lời Chúa không thể tránh khỏi kinh nghiệm mà dân gian gọi là “Bụt nhà không thiêng”. Có những nơi, có những cộng đoàn, có những con người mà chính chúng ta quen biết, gần gũi, lại là những người khó đón nhận sứ điệp chúng ta mang đến nhất. Họ có thể nghi ngờ thiện chí của chúng ta, không ưa cách chúng ta nói, thậm chí chống đối công khai. Đối diện với những tình huống như thế, người rao giảng rất dễ chán nản, dễ rơi vào tâm trạng tự ái bị tổn thương, hoặc tệ hơn là buông xuôi, khép lòng mình lại.
Thế nhưng, Chúa Giêsu đã đi con đường đó trước chúng ta. Người đã nếm trải sự khước từ của chính những người đồng hương, những người từng biết Người từ thuở ấu thơ. Người hiểu rõ nỗi đau khi lòng nhiệt thành bị hiểu lầm, khi chân lý bị bóp méo, khi tình yêu bị đáp trả bằng thù hận. Và chính vì thế, Người mời gọi các tông đồ, cũng như những người rao giảng Tin Mừng mọi thời, hãy vững tâm. Không phải vì họ mạnh mẽ hơn người khác, mà vì chân lý của Thiên Chúa có sức mạnh tự thân. “Chân lý sẽ thắng” – có thể không ngay lập tức, có thể phải đi qua những chặng đường dài của hiểu lầm và chống đối, nhưng cuối cùng ánh sáng vẫn xua tan bóng tối.
Lịch sử Hội Thánh là một minh chứng sống động cho điều đó. Bao nhiêu vị thánh, bao nhiêu nhà truyền giáo đã bắt đầu sứ mạng của mình trong hoàn cảnh bị nghi kỵ, bị coi thường, thậm chí bị bách hại. Có người chết mà không thấy được hoa trái công việc mình đã gieo trồng. Thế nhưng, chính từ những hạt giống được gieo trong nước mắt ấy, Thiên Chúa đã làm nảy sinh những mùa gặt dồi dào. Nếu các ngài chỉ nhìn vào kết quả trước mắt, có lẽ đã không đủ can đảm để tiếp tục. Nhưng vì tin rằng công việc mình làm thuộc về Thiên Chúa, các ngài đã kiên nhẫn tiến bước.
Chúa Giêsu đã “thất bại” khi còn sống, theo cái nhìn của thế gian, nhưng đã thành công vẻ vang sau khi sống lại. Sự phục sinh không xóa đi thập giá, nhưng trao cho thập giá một ý nghĩa mới. Từ đó, con đường của người tông đồ cũng được vạch ra rõ ràng: đó là con đường của sự kiên nhẫn chịu đựng. Nhưng điều quan trọng là phải chịu đựng trong vui tươi, trong tình thương mến, chứ không phải trong cay đắng hay oán hận. Sự chịu đựng của người môn đệ không phải là sự cam chịu tiêu cực, mà là sự bền bỉ được nuôi dưỡng bởi niềm hy vọng.
Trong đời sống mục vụ, có những lúc người rao giảng cảm thấy lời mình nói rơi vào khoảng không. Những bài giảng được chuẩn bị công phu nhưng dường như không chạm đến ai. Những cố gắng xây dựng cộng đoàn bị đáp trả bằng sự thờ ơ. Những thiện chí bị hiểu lầm là mưu cầu cá nhân. Chính trong những lúc ấy, người tông đồ được mời gọi nhìn lên Chúa Giêsu chịu đóng đinh để học lại bài học căn bản của ơn gọi mình. Không phải chúng ta đi tìm thành công cho bản thân, mà là trung thành với sứ mạng được trao phó.
Kiên nhẫn không phải là điều dễ dàng, nhất là trong một thế giới đề cao kết quả nhanh chóng và sự thành công tức thời. Nhưng Tin Mừng không vận hành theo nhịp độ của thị trường hay của dư luận. Tin Mừng lớn lên âm thầm như hạt giống vùi trong lòng đất. Có khi phải chờ rất lâu, rất lâu, mới thấy mầm xanh nhú lên. Và có khi, người gieo không còn ở đó để chiêm ngưỡng thành quả. Nhưng điều đó không làm cho công việc gieo trồng trở nên vô nghĩa. Trái lại, nó khẳng định rằng chính Thiên Chúa mới là chủ của cánh đồng.
Người tông đồ được mời gọi mang lấy thái độ của Chúa Giêsu: hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Khi gặp chống đối, thay vì phản ứng bằng sự cứng cỏi, họ được mời gọi đáp trả bằng tình yêu. Khi bị nghi kỵ, thay vì khép chặt lòng mình, họ được mời gọi mở ra trong sự chân thành. Khi gặp thất bại, thay vì tự kết án bản thân hoặc đổ lỗi cho người khác, họ được mời gọi trở về với Chúa, để học lại cách nhìn của Người.
Niềm vui trong chịu đựng là dấu chỉ cho thấy người tông đồ thực sự sống trong tình thương mến. Đó không phải là niềm vui hời hợt, nhưng là niềm vui sâu xa phát xuất từ xác tín rằng mình đang đi đúng đường. Khi một người biết mình đang ở trong thánh ý Thiên Chúa, họ có thể chịu đựng rất nhiều mà không đánh mất bình an. Niềm vui ấy không loại trừ nước mắt, nhưng làm cho nước mắt trở nên trong sáng và có ý nghĩa.
Cuối cùng, con đường mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta bước theo không phải là con đường dễ dãi. Đó là con đường hẹp, con đường của thập giá, nhưng cũng là con đường dẫn tới sự sống. Người tông đồ không được hứa hẹn rằng mình sẽ luôn được đón nhận, nhưng được bảo đảm rằng Chúa luôn ở cùng. Và chính sự hiện diện trung tín ấy là nguồn sức mạnh giúp họ đứng vững giữa mọi thử thách.
Ước gì khi chiêm ngắm Chúa Giêsu trên đường truyền giáo, mỗi chúng ta biết học lấy thái độ của Người: không sợ thất bại, không nản lòng trước chống đối, nhưng luôn kiên trì trong yêu thương. Để rồi, dù kết quả trước mắt có ra sao, chúng ta vẫn có thể an tâm rằng công việc mình làm không uổng phí, vì đã được đặt trong bàn tay của Thiên Chúa là Đấng trung tín đến muôn đời.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập43
  • Hôm nay14,963
  • Tháng hiện tại37,598
  • Tổng lượt truy cập42,121,044
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây