MẦU NHIỆM THIÊN CHÚA Ở GIỮA NHỮNG ĐIỀU BÌNH THƯỜNG

Thứ hai - 02/02/2026 21:59
tải xuống (3)
tải xuống (3)
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào một khoảng lặng rất đặc biệt của mầu nhiệm Nhập Thể, một khoảng lặng mà các sách Tin Mừng hầu như không nói nhiều, thậm chí gần như im tiếng: ba mươi năm Chúa Giêsu sống ẩn dật tại Nazareth. Trong suốt thời gian ấy, Tin Mừng không ghi lại một lời nào của Mẹ Maria, cũng không kể một phép lạ nào của Chúa Giêsu, không có những bài giảng hùng hồn, không có những đám đông chen lấn, không có những cuộc tranh luận nảy lửa với kinh sư hay biệt phái. Chỉ có một gia đình nghèo, một ngôi làng nhỏ bé, những ngày trôi qua đều đặn với lao động, cầu nguyện và yêu thương. Chính trong sự im lặng ấy, Thiên Chúa lại nói rất nhiều, và chính trong sự bình thường ấy, mầu nhiệm cứu độ lại được chuẩn bị một cách sâu xa nhất.
Chúng ta dễ bị cuốn hút bởi những điều phi thường. Con người vốn thích những gì nổi bật, khác lạ, gây ấn tượng. Ngay cả trong đời sống đạo, chúng ta cũng thường bị hấp dẫn bởi những phép lạ, những ơn đặc biệt, những câu chuyện hoán cải ngoạn mục. Thế nhưng, khi nhìn vào cuộc đời Chúa Giêsu, chúng ta phải đối diện với một sự thật rất ngược đời: Con Thiên Chúa làm người chỉ sống công khai ba năm, còn ba mươi năm thì âm thầm trôi qua trong một gia đình bình thường, đến mức những người đồng hương sau này đã thốt lên với giọng đầy hoài nghi và gần như khinh bỉ: “Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria sao?” Câu nói ấy cho thấy họ biết rất rõ Chúa Giêsu, biết Ngài từ thuở nhỏ, biết Ngài từng đi về trên những con đường làng, từng làm việc bằng đôi tay chai sạn, từng sống một cuộc đời không có gì nổi trội theo tiêu chuẩn của con người.
Chính phản ứng ấy của dân làng Nazareth lại vô tình trở thành một lời tuyên xưng mạnh mẽ về giá trị của đời sống gia đình. Nếu Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa mà vẫn chấp nhận lớn lên trong một gia đình nghèo, sống dưới mái nhà của Thánh Giuse và Mẹ Maria, vâng phục, học hỏi, lao động, chia sẻ những niềm vui nỗi buồn rất đời thường, thì điều đó có nghĩa là đời sống gia đình không phải là một giai đoạn phụ, càng không phải là một điều thấp kém trong chương trình của Thiên Chúa. Trái lại, gia đình chính là nơi Thiên Chúa chọn để bắt đầu công trình cứu độ, là trường học đầu tiên của tình yêu, của nhân bản, của đức tin.
Tin Mừng không ghi lại một lời nào của Mẹ Maria trong giai đoạn ấy, nhưng sự thinh lặng của Tin Mừng không phải là sự trống rỗng. Chúng ta có thể hình dung Chúa Giêsu đã “uống từng lời dạy dỗ của Mẹ”, như bất cứ đứa trẻ nào khác. Những lời dạy ấy có thể rất đơn sơ: cách cầu nguyện, cách lắng nghe Lời Chúa, cách đối xử với người khác, cách chấp nhận khó khăn, cách tín thác vào Thiên Chúa giữa những bấp bênh của cuộc sống. Chính trong những điều rất nhỏ ấy, nhân tính của Chúa Giêsu được nuôi dưỡng và lớn lên, và cũng chính trong những điều ấy, mầu nhiệm Thiên Chúa làm người trở nên gần gũi với chúng ta hơn bao giờ hết.
Ba mươi năm ẩn dật tại Nazareth chắc chắn không phải là một giai đoạn uổng phí trong cuộc đời Chúa Giêsu. Nếu nhìn theo cái nhìn thuần túy của hiệu quả hay thành tích, chúng ta có thể nghĩ rằng ba mươi năm ấy là quá dài, quá lãng phí, nhất là khi so với ba năm rao giảng đầy hoa trái sau này. Nhưng trong cái nhìn của Thiên Chúa, không có thời gian nào là vô ích khi nó được sống trong tình yêu và vâng phục. Ba mươi năm âm thầm ấy chính là nền móng vững chắc cho sứ vụ công khai của Chúa Giêsu, là nơi Ngài chia sẻ trọn vẹn thân phận con người, là nơi Ngài thánh hóa từng giây phút bình thường của đời sống nhân loại.
Chúa Giêsu đã không lập gia đình, nhưng Ngài đã sống phần lớn cuộc đời mình trong gia đình. Điều đó nói lên rằng gia đình không chỉ là một thực tại xã hội hay một lựa chọn cá nhân, mà còn là một mầu nhiệm thiêng liêng. Trong gia đình, con người học cách yêu và được yêu, học cách cho đi và đón nhận, học cách tha thứ và kiên nhẫn. Chính những kinh nghiệm rất đời ấy đã làm nên chiều sâu nhân bản của con người, và nơi Chúa Giêsu, những kinh nghiệm ấy trở thành con đường để Ngài biểu lộ tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.
Khi Con Thiên Chúa chấp nhận sống một cách bình dị trong cảnh nghèo như mọi người, Ngài đã nâng những thực tại rất đời thường của chúng ta lên một tầm mức mới. Lao động không còn chỉ là gánh nặng mưu sinh, mà trở thành sự cộng tác với Thiên Chúa trong công trình sáng tạo. Những mối quan hệ gia đình không còn chỉ là ràng buộc máu mủ, mà trở thành không gian của ân sủng. Những lo toan thường nhật không còn chỉ là những điều tầm thường, mà trở thành nơi gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người.
Từ ánh sáng của đời sống ẩn dật tại Nazareth, chúng ta được mời gọi nhìn lại cuộc sống hàng ngày của chính mình. Bao nhiêu lần chúng ta cảm thấy đời mình quá tẻ nhạt, quá đơn điệu, không có gì đáng kể. Bao nhiêu lần chúng ta so sánh mình với người khác và thấy mình thua kém, nhỏ bé, vô danh. Thế nhưng, chính Chúa Giêsu đã chọn con đường vô danh ấy, đã bước vào sự tầm thường ấy, để nói với chúng ta rằng giá trị của cuộc đời không nằm ở sự nổi tiếng hay thành công bề ngoài, mà nằm ở cách chúng ta sống mỗi ngày trong tình yêu và trung tín.
Đối với các gia đình hôm nay, sứ điệp từ Nazareth lại càng trở nên cấp thiết. Trong một thế giới đầy áp lực, nơi mà giá trị con người часто bị đo bằng tiền bạc, địa vị hay thành tích, gia đình dễ bị coi nhẹ hoặc bị biến thành một phương tiện. Nhiều bậc cha mẹ lo cho con cái đủ thứ, từ học hành đến tương lai, nhưng đôi khi lại quên mất rằng điều quan trọng nhất mà họ có thể trao cho con không phải là của cải vật chất, mà là một đời sống gia đình thấm đẫm tình yêu, sự hiện diện và đức tin. Chúa Giêsu lớn lên trong một gia đình không giàu có, không quyền thế, nhưng tràn đầy sự hiện diện của Thiên Chúa, và chính điều đó đã làm nên chiều sâu con người của Ngài.
Nhìn vào Thánh Gia Nazareth, chúng ta cũng học được giá trị của sự thinh lặng. Thinh lặng không phải là trốn tránh, nhưng là không gian để lắng nghe. Trong thinh lặng, con người học cách lắng nghe Thiên Chúa, lắng nghe nhau và lắng nghe chính mình. Giữa một thế giới ồn ào, nơi mà tiếng nói và hình ảnh tràn ngập mọi ngóc ngách của đời sống, thinh lặng trở thành một điều xa xỉ. Thế nhưng, chính trong thinh lặng của Nazareth, Lời đã trở nên xác phàm và lớn lên từng ngày.
Cuộc sống âm thầm của Chúa Giêsu cũng là một lời mời gọi chúng ta xét lại cách chúng ta đánh giá người khác. Những người đồng hương đã không thể chấp nhận Chúa Giêsu chính vì họ nghĩ rằng họ đã quá quen thuộc với Ngài. Họ nhìn Ngài chỉ bằng con mắt của thành kiến: một bác thợ, con bà Maria, không có gì đặc biệt. Bao nhiêu lần chúng ta cũng rơi vào cái bẫy ấy, khi đánh giá người khác dựa trên quá khứ, hoàn cảnh hay vẻ bề ngoài, mà không mở lòng để nhận ra những điều mới mẻ mà Thiên Chúa đang thực hiện nơi họ.
Cuối cùng, mầu nhiệm Nazareth nhắc nhở chúng ta rằng Thiên Chúa vẫn đang hiện diện và hành động trong những điều rất bình thường của đời sống chúng ta hôm nay. Ngài hiện diện trong bữa cơm gia đình, trong những giờ lao động vất vả, trong những hy sinh thầm lặng, trong những lo âu không tên. Nếu chúng ta biết mở lòng, biết sống mỗi ngày với ý thức rằng Thiên Chúa đang ở cùng, thì không có giây phút nào là vô nghĩa, không có việc nào là quá nhỏ bé để được thánh hóa.
Nguyện xin Chúa thánh hóa cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, để chúng ta biết sống trọn vẹn từng giây phút trong ánh sáng của Tin Mừng, biết trân trọng những gì bình thường mà Thiên Chúa đã dùng để cứu độ thế gian, và nhờ đó, chúng ta trở thành những nhân chứng âm thầm nhưng chân thật của tình yêu Chúa giữa lòng đời.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập45
  • Hôm nay14,963
  • Tháng hiện tại37,602
  • Tổng lượt truy cập42,121,048
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây