RA ĐI KHÔNG HÀNH LÝ – RA ĐI VỚI MỘT TRÁI TIM THUỘC VỀ CHÚA

Thứ tư - 04/02/2026 08:56
tải xuống (14)
tải xuống (14)
Anh chị em thân mến,
Sau một thời gian dài ở bên Thầy, lắng nghe từng lời giảng dạy, chứng kiến từng phép lạ, hôm nay các Tông đồ được sai đi. Không còn chỉ đứng bên lề để nhìn Chúa làm, không còn chỉ là những người thụ hưởng ân sủng, mà bắt đầu trở thành những người trao ban. Hôm nay các ông bước vào một hành trình mới – hành trình của người được sai đi.
Tôi vẫn thường tưởng tượng đến giây phút ấy. Có lẽ trong lòng các ông vừa háo hức, vừa run sợ. Háo hức vì được Thầy tin tưởng. Run sợ vì biết mình còn yếu đuối, còn chưa hiểu hết mọi điều. Thời gian huấn luyện chưa xong. Phải đợi đến ngày Lễ Hiện Xuống, khi Thánh Thần ngự xuống, các ông mới thực sự được hoàn tất. Nhưng Chúa không đợi đến khi các ông hoàn hảo mới sai đi. Người sai đi ngay trong lúc các ông còn đang tập làm môn đệ.
Điều ấy an ủi chúng ta biết bao. Chúa không chờ ta trở thành thánh mới trao sứ mạng. Người sai ta đi ngay khi ta còn nhiều giới hạn, miễn là ta dám tin và dám bước.
Người sai các ông đi từng hai người một. Không ai đi một mình. Truyền giáo không phải là chuyện của những anh hùng đơn độc. Người môn đệ cần có anh em bên cạnh, để nâng đỡ khi yếu lòng, để sửa sai khi lạc hướng, để làm chứng rằng Tin Mừng là hiệp thông chứ không phải cá nhân chủ nghĩa.
Và rồi Chúa ban cho các ông quyền chữa bệnh, trừ quỷ. Quyền ấy không phải để phô trương uy thế, nhưng để phục vụ. Quyền ấy không nhằm nâng cao vị thế cá nhân, nhưng để giải thoát con người khỏi những ràng buộc của sự dữ. Người truyền giáo đích thực không đến để chứng tỏ mình mạnh mẽ, nhưng để cho thấy Thiên Chúa xót thương.
Nhưng điều khiến chúng ta ngỡ ngàng nhất là lệnh truyền của Chúa: không được mang theo gì cả, trừ cây gậy và đôi dép. Không lương thực. Không bao bị. Không tiền bạc. Không áo dự phòng.
Một hành trang quá ít ỏi cho một hành trình dài.
Chúng ta sống trong một thế giới luôn sợ thiếu thốn. Đi đâu cũng lo chuẩn bị thật nhiều. Làm gì cũng tính toán an toàn. Nhưng Chúa Giêsu lại muốn các môn đệ ra đi trong tình trạng không có gì để dựa vào ngoài chính Người.
Ra đi không hành lý là một cách nói mạnh mẽ rằng: người môn đệ không được đặt niềm tin nơi của cải, phương tiện, uy thế, mà chỉ nơi Thiên Chúa. Khi không có gì để bám víu, con người mới thực sự phó thác.
Tôi nghĩ đến biết bao lần trong đời mình, ta ngại làm chứng cho Chúa vì sợ thiếu điều kiện. Ta nói: khi nào đủ khả năng tôi mới dấn thân. Khi nào có tiền tôi mới làm việc bác ái. Khi nào rảnh tôi mới phục vụ. Khi nào vững vàng tôi mới nói về Chúa.
Nhưng Tin Mừng hôm nay dạy ta một điều khác: chính trong sự thiếu thốn, người môn đệ mới tỏ lộ rõ mình thuộc về Chúa.
Ra đi không hành lý còn là từ chối mang theo những thứ riêng tư làm nặng bước chân. Đó không chỉ là tiền bạc, mà còn là cái tôi, là lòng tự ái, là tham vọng, là nhu cầu được công nhận. Người truyền giáo không được đi với tâm thế phô bày bản thân. Họ không mang theo danh tiếng để gây ấn tượng. Họ không dựa vào thế lực để ép buộc.
Họ chỉ có một điều duy nhất: chính con người của họ.
Và chính con người ấy phải là bài giảng sống động.
Chúng ta có thể nói rất hay về Chúa, nhưng nếu đời sống chúng ta không phản chiếu Tin Mừng, lời nói sẽ trở thành rỗng tuếch. Làm chứng không phải trước hết là nói nhiều, mà là sống đúng.
Sống sao thì dạy vậy. Dạy sao thì sống vậy.
Một khía cạnh khác của sự nghèo khó là chấp nhận lòng hiếu khách. Khi các Tông đồ đến một nơi, họ được dặn phải ở lại nhà nào đã đón tiếp mình, không đổi chỗ vì tiện nghi hơn. Điều ấy dạy ta sự khiêm tốn. Người truyền giáo không đến để chiếm chỗ, không đến để đòi hỏi, nhưng để đón nhận.
Chỉ khi ta đến với đôi bàn tay trống, người ta mới mở lòng đón ta. Nếu ta đến với dáng vẻ của kẻ ban phát, của người trên cao, lòng người sẽ khép lại. Nhưng nếu ta đến như một người anh em, sẵn sàng ở lại trong căn nhà đơn sơ nhất, chia sẻ bữa ăn giản dị nhất, Tin Mừng sẽ có chỗ đứng.
Tin Mừng không bén rễ nơi những cuộc chinh phục ồn ào, nhưng nơi những tương quan chân thành.
Chúa cũng nói rõ: nếu nơi nào không đón nhận, hãy ra đi và cảnh cáo cho họ biết lỗi của họ. Ở đây không phải là đe dọa, nhưng là nói sự thật. Người môn đệ không ép buộc. Họ tôn trọng tự do. Nhưng họ cũng không im lặng trước sự từ chối. Họ làm tròn trách nhiệm của mình, rồi trao phần còn lại cho Chúa.
Có những lúc trong đời truyền giáo, ta sẽ bị từ chối. Có những lời nói chân thành không được lắng nghe. Có những việc làm tốt đẹp bị hiểu lầm. Nhưng Tin Mừng dạy ta đừng nản lòng. Thành công không phải là thước đo của trung thành. Trung thành mới là điều Chúa đòi hỏi.
Anh chị em thân mến,
Mỗi người chúng ta, nhờ Bí tích Thánh Tẩy, đều được sai đi. Chúng ta không phải là khán giả trong Giáo Hội. Chúng ta là chứng nhân. “Các con là chứng nhân của Thầy.”
Làm chứng không phải là điều dành riêng cho linh mục, tu sĩ. Làm chứng là ơn gọi của mọi Kitô hữu. Trong gia đình, nơi công sở, giữa xã hội, ta được sai đi.
Có thể ta không chữa bệnh, không trừ quỷ theo nghĩa phép lạ, nhưng ta có thể chữa lành bằng sự cảm thông, bằng lời an ủi, bằng sự tha thứ. Ta có thể trừ quỷ bằng cách không tiếp tay cho gian dối, không nuôi dưỡng hận thù, không sống hai mặt.
Thế giới hôm nay không thiếu lời nói về Chúa. Điều thế giới thiếu là những con người sống như Chúa.
Có những khi chúng ta trở thành “phản chứng” lúc nào không hay. Khi ta nói về yêu thương mà lại chia rẽ. Khi ta nói về công bằng mà lại sống bất công. Khi ta nói về khiêm nhường mà lại tìm cách nâng mình lên. Khi đó, Tin Mừng bị méo mó.
Chúa không cần những bài giảng hùng hồn nếu đời sống trống rỗng. Người cần những trái tim nghèo, biết phó thác.
Cuộc sống nghèo mà Chúa mời gọi không chỉ là nghèo vật chất. Đó là nghèo trong tinh thần: biết mình cần Chúa. Biết rằng nếu không có ơn Người, ta không làm được gì.
Người môn đệ nghèo là người không tự mãn. Không cậy dựa vào tài năng. Không coi mình là trung tâm. Họ ra đi với ý thức rằng chính Chúa mới là Đấng hành động.
Khi các Tông đồ trở về, chắc chắn họ mang theo nhiều kinh nghiệm. Có niềm vui vì thấy người ta đón nhận. Có bối rối vì gặp khước từ. Nhưng trên hết, họ học được rằng truyền giáo không phải là dự án của con người, mà là công trình của Thiên Chúa.
Anh chị em thân mến,
Có lẽ hôm nay Chúa cũng đang nói với chúng ta: hãy ra đi. Ra đi khỏi sự an toàn khép kín. Ra đi khỏi những tính toán cá nhân. Ra đi khỏi nỗi sợ bị đánh giá.
Hãy ra đi với cây gậy của đức tin và đôi dép của lòng can đảm. Hãy ra đi với trái tim nghèo nhưng đầy yêu thương. Hãy ra đi không mang theo hành lý của kiêu căng và ích kỷ.
Bởi vì cách giảng hữu hiệu nhất là làm chứng. Và cách làm chứng hữu hiệu nhất là sống nghèo, sống thật, sống phó thác.
Xin Chúa cho chúng ta đừng chỉ là những người nghe Tin Mừng, nhưng là những người dám sống Tin Mừng. Đừng chỉ là những người nói về Chúa, nhưng là những người để Chúa nói qua đời mình.
Để khi ai đó gặp chúng ta, họ không thấy sự phô trương của con người, nhưng cảm nhận được sự hiền lành của Thiên Chúa.
Và nếu một ngày nào đó, chúng ta cũng phải ra đi khỏi cõi đời này, ước gì hành trang của ta vẫn là đôi bàn tay trống, nhưng trái tim thì đầy ắp yêu thương, vì đã sống trọn vẹn sứ mạng chứng nhân giữa đời.
Amen.
 

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập41
  • Hôm nay12,332
  • Tháng hiện tại57,128
  • Tổng lượt truy cập42,140,574
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây