GẮN BÓ VỚI THẦY !

Thứ năm - 05/02/2026 08:59
tải xuống (3)
tải xuống (3)
Anh chị em thân mến, hôm nay, chúng ta cùng toàn thể Hội Thánh long trọng mừng kính lễ nhớ bắt buộc Thánh Phao-lô Mi-ki và các bạn, những vị tử đạo tại Nhật Bản, những chứng nhân anh dũng của Chúa Ki-tô. Ngay từ Ca nhập lễ, chúng ta đã nghe văng vẳng lời nhắc nhở rằng các thánh đã theo chân Đức Ki-tô, đã đổ máu mình ra vì lòng yêu mến Người, và giờ đây các ngài được vui mừng trên thiên quốc, được hoan hỷ không ngừng với Đấng mà các ngài hằng yêu quý. Hình ảnh này cũng gợi lên cho chúng ta niềm hy vọng và niềm tự hào thiêng liêng, bởi vì con đường theo Chúa Ki-tô là con đường dẫn đến sự sống vĩnh cửu, dẫu cho con đường ấy nhiều khi gập ghềnh, đầy thử thách, thậm chí có khi phải hy sinh cả mạng sống. Hôm nay, nhìn vào tấm gương của Thánh Phao-lô Mi-ki và các bạn tử đạo, chúng ta cũng được mời gọi hoán cải, được thúc giục để một lần nữa suy tư về giá trị của niềm tin, về sự gắn bó mật thiết với Chúa Ki-tô, và về cung cách sống đức tin giữa thế giới hôm nay.
Trong Bài đọc 1, trích thư gửi tín hữu Ga-lát, thánh Phao-lô Tông đồ đã nói một câu vô cùng xúc động: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20). Lời khẳng định này không chỉ là một công thức hay một suy tư thần học của riêng thánh Phao-lô, mà còn là một kinh nghiệm đức tin sâu xa. Khi con người chấp nhận để cho Đức Ki-tô chiếm trọn cuộc đời, khi người tín hữu không còn sống cho chính mình nhưng để Thiên Chúa sống và hành động nơi mình, ta sẽ kinh nghiệm được một sự biến đổi tận căn. Biến đổi ấy không làm cho ta mất đi chính mình, ngược lại, ta được hoàn thiện và được dẫn tới chỗ nhận ra ý nghĩa đích thực của cuộc đời. Đó là lý do vì sao trong hành trình truyền giáo đầy gian nan, thánh Phao-lô đã có thể chấp nhận mọi mất mát, khổ đau, thậm chí cả tù đày, mà vẫn tràn ngập niềm vui và lòng nhiệt thành. Cũng chính kinh nghiệm này đã thúc đẩy Thánh Phao-lô Mi-ki và các bạn tử đạo ở Nhật Bản dám hiến dâng mạng sống. Các ngài đã can đảm tuyên xưng niềm tin vào Chúa Ki-tô giữa bầu khí bách hại dữ dội. Dù chịu khổ hình, dù thân xác bị treo trên thập giá, lời tuyên xưng của Phao-lô Mi-ki trên thập giá tại Nagasaki vẫn vang lên mạnh mẽ, nói về niềm tin bất diệt vào Chúa Giê-su, sẵn sàng thứ tha cho những ai bách hại mình. Trong đau khổ tột cùng, các ngài minh chứng sống động rằng: “Không phải tôi sống, mà Đức Ki-tô sống trong tôi.”
Thưa anh chị em, bài Đáp ca hôm nay mời chúng ta suy niệm một cách thật cụ thể về hành trình “gieo giống trong nước mắt để gặt trong vui mừng.” Hình ảnh những người gieo vãi hạt giống trong âu lo, trong đắng cay, vậy mà cuối cùng họ trở về giữa hân hoan với những bó lúa vàng nặng trĩu, cho thấy chính Chúa là Đấng làm cho mọi nỗi khổ đau trở nên vinh quang. Ai tin tưởng và trung thành với Chúa, dù phải kinh qua nhiều thử thách, cuối cùng sẽ tìm thấy niềm vui trong sự quan phòng và ân sủng của Ngài. Lịch sử Giáo Hội Nhật Bản thời bách hại đã ghi nhận biết bao máu các vị tử đạo đổ xuống mảnh đất xứ Phù Tang, và ngày nay, đức tin của cộng đoàn Công giáo tại Nhật vẫn tồn tại, vẫn nảy nở như một minh chứng cho sự trung thành kỳ diệu của Thiên Chúa. Quả thực, “Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.” Máu của các vị tử đạo không bao giờ đổ ra một cách vô ích; trái lại, đó là hạt giống trổ sinh những hoa trái đức tin cho các thế hệ mai sau.
Chúng ta tiếp tục suy niệm Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng theo thánh Mát-thêu, đoạn cuối cùng của sách Tin Mừng này, nơi Đức Giê-su trao cho các môn đệ sứ vụ lên đường: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,19). Lệnh truyền này vang lên giữa một bối cảnh vô cùng linh thiêng: Đức Giê-su Phục Sinh hiện ra, đã chiến thắng tử thần, và chính thức sai phái các tông đồ ra đi rao giảng, làm phép rửa cho muôn dân nhân danh Chúa Cha, và Chúa Con, và Chúa Thánh Thần. Cùng với lệnh truyền ấy là lời hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Khi chúng ta suy ngắm đến các vị tử đạo Nhật Bản, chúng ta thấy chính lệnh truyền và lời hứa này tiếp thêm sức mạnh cho các ngài. Dù sống trong thời kỳ bách hại, dù phải đối diện với hiểm nguy đến tính mạng, các ngài vẫn can đảm rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Chúa Ki-tô. Để có thể can đảm đến mức này, chắc chắn các ngài đã khắc sâu trong lòng lời hứa “Thầy ở cùng anh em,” và niềm tin vào sự hiện diện của Chúa đã trở thành nguồn động lực bất diệt. Mỗi khi chiêm ngắm hình ảnh các thánh tử đạo, chúng ta không chỉ ngưỡng mộ lòng can trường của các ngài, mà còn nhận ra hoa trái của đức tin: đó là sự trung thành với sứ mạng và lòng xác tín tuyệt đối vào sự đồng hành của Chúa.
Giờ đây, hãy trở lại với cuộc sống thường ngày của chúng ta. Có lẽ không phải ai cũng được mời gọi bước lên đoạn đầu đài, hay chịu đóng đinh như Thánh Phao-lô Mi-ki và các bạn, nhưng mỗi người chúng ta đều đang phải đối diện với những hình thức bách hại hiện đại: có thể là những thử thách trong môi trường làm việc, là ánh mắt nghi ngại của xã hội, là cám dỗ thu mình, là cuộc chiến với những ham muốn thế tục, thậm chí là những lúc ta phải hy sinh danh vọng, sở thích để trung thành với đức tin. Mỗi ngày, ta đứng trước nhiều lựa chọn và phải phân định xem đâu là con đường thuộc về Chúa, đâu là con đường đưa ta xa Chúa. Ngọn lửa đức tin có thể sẽ bị lung lay, nếu ta không nuôi dưỡng bằng đời sống cầu nguyện, Thánh Thể, Lời Chúa và việc bác ái. Chính vì thế, tấm gương của các vị tử đạo nhắc nhở chúng ta về lời mời gọi: “Hãy để Đức Ki-tô sống trong tôi,” để rồi cuộc sống chúng ta trở thành một chứng tá âm thầm nhưng mãnh liệt, bền bỉ với sứ vụ Chúa trao.
Sau cùng,Ca hiệp lễ, nơi Chúa Giê-su nhắc nhở các môn đệ rằng: “Anh em vẫn một lòng gắn bó với Thầy, giữa những lúc Thầy gặp gian nan thử thách… Thầy sẽ ban quyền cai trị cho anh em, để anh em được đồng bàn ăn uống với Thầy, trên vương quốc của Thầy.”
Khi ta dám chấp nhận đồng hành với Chúa Ki-tô trong mọi đau khổ, trong mọi thăng trầm, Chúa không quên phần thưởng. Phần thưởng ấy không đơn giản là vinh quang mau qua ở đời này, mà chính là được chung hưởng sự sống bất diệt trong Nước Trời.
Thánh Phao-lô Mi-ki cùng các bạn tử đạo đã họa lại hình ảnh này một cách sống động, khi biến chính cuộc khổ nạn của mình thành bằng chứng cho tình yêu với Thiên Chúa và sự trung kiên đến hơi thở cuối cùng. Các ngài chết đi nhưng không bị hủy diệt, vì các ngài đang sống lại trong vinh quang cùng Chúa. Điều này cũng là lời mời gọi mỗi chúng ta vững tin nơi Chúa, để rồi, dẫu phải trải qua thử thách nào, chúng ta vẫn nhìn lên thập giá và nhận ra sức mạnh phục sinh. Dẫu chúng ta không chung một thời đại với Phao-lô Mi-ki và các bạn, không nói cùng một ngôn ngữ, nhưng đức tin kết nối chúng ta trong cùng một Hội Thánh, một thân thể mầu nhiệm của Chúa Ki-tô.
Xin cho chúng ta, nhờ gương sáng của các thánh tử đạo, biết dùng chính cuộc đời mình để công bố Tin Mừng, bằng những việc làm cụ thể và bằng sự vâng phục thánh ý Chúa. Xin cho đức tin của mỗi người thêm vững mạnh, ngọn lửa nhiệt thành thêm bừng cháy, và nhất là xin cho chúng ta luôn ý thức rằng: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập52
  • Hôm nay11,931
  • Tháng hiện tại69,793
  • Tổng lượt truy cập42,153,239
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây