TIẾNG GỌI CỦA SỰ TĨNH LẶNG VÀ NHỊP ĐẬP LÒNG THƯƠNG XÓT

Thứ tư - 11/02/2026 08:39
tải xuống (4)
tải xuống (4)
Lời Chúa hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một bức tranh đầy cảm động về tình thầy trò và tình nhân loại. Sau những ngày miệt mài với sứ vụ, sau những bước chân không mỏi trên khắp nẻo đường truyền giáo, các tông đồ trở về bên Đức Giêsu. Các ông trở về không chỉ với đôi chân mỏi mệt hay bụi đường bám đầy tấm áo, mà còn với một tâm hồn tràn đầy những ưu tư, những câu chuyện về những gì các ông đã làm và đã dạy. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, các ông cần một điểm tựa, cần một đôi tai lắng nghe và một trái tim thấu cảm. Và Đức Giêsu, người Thầy đầy tế nhị, đã thốt lên lời mời gọi dịu dàng nhất: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”
Lời mời gọi ấy không chỉ dành cho mười hai tông đồ thuở xưa, mà đang xoáy sâu vào tâm hồn chúng ta – những con người của thế kỷ 21 đang bị cuốn phăng đi trong vòng xoáy của cơm áo, gạo tiền và những lo toan không hồi kết. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà sự bận rộn được tôn vinh như một thứ trang sức, nơi mà người ta sợ hãi sự tĩnh lặng và trốn tránh việc đối diện với chính mình. Đôi khi, chúng ta làm việc cho Chúa quá nhiều đến nỗi quên mất chính Chúa của công việc. Chúng ta mải mê phục vụ, mải mê tính toán, mải mê chạy theo những con số thành tích mà quên mất rằng linh hồn chúng ta cũng cần được thở, cần được tắm mát trong dòng suối của sự bình an nội tâm.
Nghỉ ngơi theo ý muốn của Đức Giêsu không phải là sự lười biếng hay buông xuôi trách nhiệm. Đó là một nhịp dừng cần thiết để hồi tâm, để đặt mọi sự vào đúng trật tự của nó. "Lánh riêng ra" là một hành động đức tin, là sự chọn lựa đặt để Thiên Chúa vào vị trí trung tâm của cuộc đời. Khi chúng ta rút lui vào nơi thanh vắng, chúng ta cho phép mình được yếu đuối trước mặt Chúa, được trút bỏ những lớp mặt nạ của sự mạnh mẽ giả tạo, để rồi được Người ôm ấp và chữa lành. Cái "nghỉ ngơi đôi chút" ấy chính là lúc chúng ta nạp lại năng lượng yêu thương, để khi trở lại với đời, chúng ta không mang theo sự gắt gỏng của kẻ kiệt sức, nhưng mang theo hơi ấm của sự thánh thiêng.
Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ chẳng bao giờ phẳng lặng theo ý muốn con người. Khi thầy trò vừa xuống thuyền đi tìm nơi hoang vắng, thì đám đông đã chạy bộ đến trước. Nhìn cảnh tượng ấy, chúng ta thấy một nghịch lý đầy xót xa: những con người khát khao sự sống, khát khao chân lý đang bủa vây lấy nguồn mạch. Họ chạy theo Chúa không phải vì tò mò, mà vì họ đang đói – một cái đói tâm linh mãnh liệt. Họ như những cánh chim lạc đàn, như những mảnh đời vỡ vụn đang tìm kiếm một bàn tay hàn gắn. Và đây chính là lúc cao trào của lòng thương xót được bộc lộ rõ nét nhất qua ánh mắt của Đức Giêsu.
Tin Mừng ghi lại: "Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương". Chữ "chạnh lòng thương" trong nguyên ngữ không chỉ là một sự cảm thương thoáng qua, mà là một sự chấn động từ tận tâm can, một sự đau xót quặn thắt như lòng mẹ đau vì con. Chúa không bực mình vì bị quấy rầy lúc nghỉ ngơi. Người không xua đuổi họ để bảo vệ quyền lợi cá nhân của mình và các môn đệ. Ngược lại, Người nhìn thấy trong đám đông ấy một "bầy chiên không người chăn dắt". Hình ảnh ấy gợi lên sự bơ vơ, mất định hướng và đầy hiểm nguy. Khi không có mục tử, chiên sẽ lạc lối, sẽ rơi xuống vực sâu hoặc bị sói dữ phân thây. Chúa nhìn thấy nỗi đau ẩn sau những khuôn mặt hốc hác, thấy sự trống rỗng trong những tâm hồn đang khao khát một lời hằng sống.
Chính vì chạnh lòng thương, Chúa đã "bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều". Lương thực đầu tiên Người trao ban không phải là bánh vật chất, mà là Lời. Lời Chúa chính là ánh sáng dẫn đường, là gậy và trượng an ủi đưa bầy chiên về đồng cỏ xanh tươi. Người dạy họ về lòng yêu thương của Chúa Cha, về giá trị của sự hoán cải, và về một vương quốc không có nước mắt. Người dạy họ cách nhìn đời bằng đôi mắt của hy vọng ngay cả trong bóng tối của sự khổ đau. Việc dạy dỗ này chính là hành động của một vị Mục Tử Nhân Lành, vị mục tử biết rõ tên từng con chiên và sẵn sàng hiến mạng vì chúng.
Chúng ta hôm nay cũng đang là những con chiên trong đám đông ấy. Có bao giờ chúng ta cảm thấy mình lạc lõng giữa phố thị đông người? Có bao giờ chúng ta cảm thấy bơ vơ ngay trong chính gia đình mình vì thiếu sự thấu hiểu? Những lúc ấy, hãy nhớ rằng ánh mắt "chạnh lòng thương" của Đức Giêsu vẫn đang dõi theo chúng ta. Người không nhìn chúng ta như những kẻ tội lỗi đáng bị trừng phạt, nhưng nhìn như những đứa con cần được vỗ về. Người mời gọi chúng ta hãy đến với Người, không phải để trốn tránh cuộc đời, nhưng để tìm thấy ý nghĩa thật sự của cuộc sống trong sự kết hợp mật thiết với Người.
Bài học về sự nghỉ ngơi và lòng thương xót luôn song hành với nhau. Nếu chúng ta không biết nghỉ ngơi bên Chúa, chúng ta sẽ sớm trở nên khô héo và lòng thương xót của chúng ta đối với tha nhân sẽ chỉ là sự bố thí hạ cố, thiếu vắng tình yêu chân thật. Ngược lại, nếu chúng ta chỉ muốn nghỉ ngơi ích kỷ mà nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của anh em, thì đó không phải là sự nghỉ ngơi trong Chúa, mà là sự hưởng thụ của thế gian. Đức Giêsu dạy chúng ta một sự thăng bằng tuyệt vời: tịnh tâm để yêu thương nhiều hơn, và yêu thương để thấy nhu cầu cần phải trở về với nguồn mạch tâm linh.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết trân trọng những phút giây "lánh riêng ra" với Chúa mỗi ngày. Xin đừng để những tiếng ồn ào của thế giới lấn át tiếng nói dịu dàng của Ngài trong tâm hồn chúng con. Và lạy Chúa, xin cũng ban cho chúng con một trái tim biết "chạnh lòng thương" như Chúa. Cho chúng con biết nhìn thấy nỗi đau của người anh em, biết dừng lại trước những mảnh đời bất hạnh, và biết dùng lời nói, việc làm của mình để xoa dịu những vết thương của trần gian. Xin cho chúng con luôn nhớ rằng, chỉ khi nghỉ yên trong lòng thương xót của Chúa, chúng con mới thực sự tìm thấy bến đỗ bình an cho linh hồn mình.
Ước gì mỗi chúng con, sau khi được Chúa nuôi dưỡng bằng Lời và Mình Máu Thánh Người, lại có thể trở thành những cánh tay nối dài của vị Mục Tử Nhân Lành, đem niềm hy vọng đến cho những ai đang bơ vơ giữa dòng đời ngược xuôi. Vì sau tất cả, chỉ có tình yêu mới tồn tại mãi, và chỉ có lòng thương xót mới thực sự cứu rỗi thế giới này.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập131
  • Hôm nay16,050
  • Tháng hiện tại147,462
  • Tổng lượt truy cập42,230,908
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây