ĐI THEO CHÚA KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐÒI DẤU LẠ

Thứ năm - 26/02/2026 07:58
tải xuống
tải xuống
LỜI NGUYỆN SÁNG: KHI CON TIM KHÔNG CẦN DẤU LẠ
Lạy Chúa là Cha chí nhân, bình minh hôm nay mở ra cho con một khoảng không gian tĩnh lặng để con được đối diện với lòng mình và đối diện với Ngài. Trong ánh sáng dịu dàng của buổi sớm mai, con xin dâng lên Chúa lời tạ ơn chân thành vì hơi thở, vì sự sống và vì niềm hy vọng mà Ngài hằng tuôn đổ trên hành trình của con. Con khởi đầu ngày mới bằng việc lắng nghe lời Tin Mừng theo thánh Mác-cô, để tâm hồn con được gội rửa bởi sự thật và tình yêu của Chúa, ngõ hầu con không bước đi trong bóng tối của sự nghi ngờ hay cứng lòng.
Lạy Chúa Giê-su, hôm nay con chiêm ngắm hình ảnh những người Pha-ri-sêu kéo đến tranh luận với Ngài. Họ là những người thông luật, những kẻ có vẻ đạo đức bên ngoài, nhưng sâu thẳm bên trong lại đầy dẫy những định kiến và sự kiêu ngạo. Họ đòi Ngài một dấu lạ từ trời để thử Ngài, như thể những phép lạ chữa lành, những lời giảng dạy đầy uy quyền và chính sự hiện diện của Ngài chưa đủ để minh chứng cho vương quốc Thiên Chúa. Con chợt nhận ra bóng dáng của chính mình trong những người Pha-ri-sêu ấy. Nhiều lúc trong cuộc đời, con cũng đòi hỏi Chúa phải thực hiện những "dấu lạ" theo ý con, phải giải quyết những khó khăn của con ngay lập tức, phải cho con thấy những bằng chứng hữu hình thì con mới tin cậy vào sự quan phòng của Ngài. Con xin lỗi Chúa vì sự thiếu kiên nhẫn và vì những lần con đã thử thách tình yêu của Ngài bằng sự cứng cỏi của lòng mình.
Con cảm động biết bao trước tiếng thở dài não nuột của Chúa. Tiếng thở dài ấy không phải là sự yếu đuối, mà là nỗi đau của một tình yêu bị khước từ, là sự xót xa của Đấng Tạo Hóa trước sự mù lòa tâm hồn của tạo vật. Chúa hỏi: "Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ?". Câu hỏi ấy hôm nay như xoáy sâu vào tâm tư con, thức tỉnh con khỏi cơn mê của những đòi hỏi trần tục. Chúa không làm phép lạ để chiều lòng những kẻ kiêu căng, bởi Ngài biết rằng nếu trái tim không mở ra trong khiêm nhường, thì dù có bao nhiêu dấu lạ chói lòa, người ta vẫn sẽ tìm cách chối từ. Xin cho con hiểu rằng, dấu lạ lớn nhất chính là mầu nhiệm Nhập Thể, là cái chết và sự phục sinh của Ngài, và là sự hiện diện âm thầm của Ngài trong Bí tích Thánh Thể mỗi ngày.
Và rồi, Chúa đã bỏ họ đó, xuống thuyền để qua bờ bên kia. Hình ảnh này khiến con không khỏi bàng hoàng. Chúa có thể rời bỏ con nếu con cứ mãi bám víu vào sự cứng lòng và những tranh luận vô bổ. Chúa qua bờ bên kia để tìm đến những tâm hồn đơn sơ, những người đang khao khát ơn cứu độ thực sự hơn là những cuộc trình diễn quyền năng. Lạy Chúa, xin đừng để con bị bỏ lại bên bờ của sự kiêu ngạo. Xin đừng để Ngài phải rời xa con chỉ vì con quá mải mê tìm kiếm những điều phù phiếm mà quên mất Đấng đang đứng ngay bên cạnh. Con không muốn Chúa phải "thở dài" vì con, nhưng con muốn Chúa mỉm cười vì niềm tin nhỏ bé nhưng chân thành của con.
Lạy Chúa, bước vào ngày mới này, con xin không xin những dấu lạ lớn lao hay những phép mầu rực rỡ. Con chỉ xin một đôi mắt biết nhận ra Chúa qua những biến cố bình thường: qua nụ cười của một người lạ, qua sự giúp đỡ của đồng nghiệp, qua những khó khăn thử thách giúp con trưởng thành hơn. Xin cho con biết đón nhận cuộc sống như nó là, với tất cả niềm tin yêu rằng Chúa đang điều khiển mọi sự vì ích lợi của con. Xin cho con biết sống "bên này bờ" với Chúa, trong sự vâng phục và phó thác, để mỗi giây phút của ngày hôm nay đều trở thành một lời ngợi khen không dứt dâng lên Tòa Cao. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
 
ĐI THEO CHÚA KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐÒI DẤU LẠ
Trong cuộc hành trình đức tin, có những lúc chúng ta thấy mình giống hệt những người Pha-ri-sêu năm xưa, đứng trước mặt Chúa nhưng lòng lại đầy rẫy những nghi ngờ và toan tính. Tin Mừng hôm nay mở đầu bằng một hình ảnh đầy kịch tính: những người Pha-ri-sêu kéo ra, họ không đến để lắng nghe, không đến để được chữa lành, mà đến để "tranh luận". Mục đích của họ không phải là tìm kiếm chân lý, mà là để "thử" Người. Họ đòi một dấu lạ từ trời. Một đòi hỏi nghe chừng có vẻ chính đáng nhưng thực chất lại là một sự đóng kín của tâm hồn.
Chúng ta hãy dừng lại một chút trước cái "thở dài não nuột" của Chúa Giê-su. Đây là một chi tiết cực kỳ đắt giá trong Tin Mừng Máccô. Cái thở dài ấy không phải là sự mệt mỏi thể xác, mà là nỗi đau của một Thiên Chúa bị khước từ bởi chính những người Ngài yêu thương. Ngài đã làm biết bao phép lạ, đã cho người mù được thấy, kẻ què được đi, người chết sống lại, và mới đây thôi là phép lạ hóa bánh ra nhiều cho hàng ngàn người ăn. Vậy mà, họ vẫn đứng đó, lạnh lùng đòi một "dấu lạ từ trời". Họ muốn một cái gì đó ngoạn mục hơn, kinh khủng hơn, một cái gì đó phải theo ý họ thì họ mới tin.
Sự cứng lòng của con người đôi khi là một vực thẳm mà ngay cả tình yêu của Thiên Chúa cũng dường như bị chặn lại bởi sự tự do của chúng ta. Chúa Giê-su hỏi: "Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ?". Câu hỏi này không chỉ dành cho người Do Thái thời đó, mà là một nhát dao xoáy sâu vào tâm thức của mỗi Kitô hữu hôm nay. Chúng ta đi lễ, đọc kinh, làm việc thiện, nhưng trong sâu thẳm, có phải chúng ta cũng đang mặc cả với Chúa? "Lạy Chúa, nếu Chúa cho con khỏi bệnh, con mới tin Ngài toàn năng", "Nếu Chúa cho con làm ăn phát tài, con mới tin Ngài là Thiên Chúa tình yêu". Chúng ta biến Thiên Chúa thành một "cỗ máy làm phép lạ" phục vụ cho cái tôi ích kỷ của mình, thay vì là Đấng để chúng ta tôn thờ và phó thác.
Chúa phán một câu xanh rờn: "Thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả". Đây không phải là sự khước từ vì giận dữ, mà là một sự thật phũ phàng: khi tâm lòng đã đóng cửa, thì dù trời có nứt ra, dù có sấm sét vang trời, người ta vẫn sẽ tìm cách giải thích theo kiểu tự nhiên hoặc gán cho nó một lý do nào đó để không phải tin. Dấu lạ lớn nhất chính là sự hiện diện của Chúa Giê-su, là lời giảng dạy của Ngài, là tình yêu tự hiến của Ngài, nhưng họ đã mù quáng trước dấu lạ duy nhất ấy. Họ tìm kiếm những điều phù phiếm bên ngoài mà quên mất rằng Nước Trời đang ở giữa họ.
Hành động cuối cùng của Chúa Giê-su trong đoạn Tin Mừng này thật dứt khoát và cũng thật buồn: "Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền qua bờ bên kia". Chúa không tranh cãi thêm. Ngài không cố gắng chứng minh mình đúng bằng cách làm thêm một phép lạ nữa để chiều lòng họ. Ngài rời đi. Đây là một lời cảnh báo đáng sợ cho mỗi chúng ta. Nếu chúng ta cứ mãi mê tìm kiếm những giá trị vật chất, những sự lạ lùng hào nhoáng mà khước từ tiếng gọi âm thầm của lương tâm, khước từ Lời Chúa mỗi ngày, thì đến một lúc nào đó, Chúa cũng sẽ "bỏ chúng ta đó" để đi sang bờ bên kia. Không phải Ngài bỏ rơi chúng ta, mà chính chúng ta đã tự tách mình ra khỏi con thuyền cứu độ của Ngài bằng sự cứng lòng của mình.
Chúng ta đang sống trong một thế giới của thực dụng, của những con số và những chứng minh khoa học. Đôi khi đức tin của chúng ta bị lung lay vì chúng ta không thấy "phép lạ" xảy ra giữa những khổ đau, giữa những bất công của cuộc đời. Nhưng bạn ơi, nhìn kỹ lại đi, sự sống mỗi sáng thức dậy không phải là dấu lạ sao? Một lời tha thứ cho kẻ thù không phải là dấu lạ sao? Một người tội lỗi biết ăn năn hối cải không phải là dấu lạ lớn nhất sao? Đừng đòi hỏi Chúa phải biểu diễn theo ý mình, nhưng hãy xin Ngài mở mắt tâm hồn để chúng ta nhận ra dấu lạ của tình yêu Ngài trong từng hơi thở, từng biến cố nhỏ bé của đời thường.
Khi Chúa Giê-su xuống thuyền qua bờ bên kia, Ngài mời gọi chúng ta cũng phải thực hiện một cuộc hành trình. Rời bỏ bến bờ của sự kiêu ngạo, của những đòi hỏi ích kỷ để đi sang bến bờ của sự tin kính và phó thác. Đừng đứng trên bờ mà "tranh luận" với Chúa về quyền năng của Ngài, nhưng hãy can đảm bước xuống thuyền với Ngài, dù biển đời có sóng gió, dù đôi khi Ngài có vẻ im lặng. Đức tin không phải là thấy rồi mới tin, nhưng là tin rồi sẽ thấy. Những người Pha-ri-sêu có kiến thức, có địa vị, nhưng họ thiếu một trái tim của trẻ thơ để nhận ra Thiên Chúa đang đứng ngay trước mặt.
Cái thở dài của Chúa Giê-su vẫn còn vang vọng đến hôm nay. Nó nhắc nhở chúng ta rằng Thiên Chúa cũng có "cảm xúc", Ngài đau lòng khi thấy chúng ta lạc lối trong những hình thức đạo đức giả tạo. Hãy để cái thở dài ấy chạm vào trái tim chúng ta, làm tan chảy những tảng băng vô cảm và nghi ngờ. Đừng để Chúa phải "bỏ chúng ta đó" mà đi. Hãy giữ lấy Ngài bằng một đức tin khiêm tốn, một tình yêu không điều kiện.
Cuộc đời Kitô hữu không phải là cuộc đi tìm những sự lạ, mà là cuộc đi tìm chính Chúa. Khi đã gặp được Chúa, chúng ta sẽ thấy mọi sự khác đều trở nên thứ yếu. Dấu lạ lớn nhất không nằm ở trên bầu trời xanh, mà nằm ở trong một trái tim biết yêu thương và phục vụ. Chớ gì mỗi ngày sống, chúng ta không còn là những người đứng trên bờ để thử thách Chúa, nhưng là những môn đệ nhiệt thành, sẵn sàng chèo thuyền ra khơi cùng Ngài, tin tưởng tuyệt đối vào bàn tay lái của Ngài, cho dù dấu lạ duy nhất chúng ta nhận được chính là Thập Giá và Sự Phục Sinh. Amen.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai,. CSsR.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập42
  • Hôm nay14,926
  • Tháng hiện tại401,431
  • Tổng lượt truy cập42,484,877
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây