Chuyện về chữ tín

Thứ sáu - 31/12/2021 09:32
tải xuống (5)
tải xuống (5)
Ngày nay chúng ta thật dễ dàng nói ra lời hứa, rồi cũng chỉ nhẹ nhàng mà thất hứa. Người xưa rất giữ chữ tín và coi trọng lời hứa, nên thường không tùy tiện hứa hẹn điều gì, nhưng đã hứa thì bằng giá nào cũng phải làm cho kì được. Giữ lời hứa là bổn phận làm người Những năm cuối triều đại nhà Thanh, ở Giang Nam có một thôn bạo phát ôn dịch, chết rất nhiều người. Chính giữa thôn này có một  con đường  cái,  chia  thôn  làm  hai,  trước  thôn  và  sau  thôn, điều kỳ quái chính là,  ôn dịch chỉ xảy ra ở sau thôn, còn trước thôn không phát hiện ra ai nhiễm bệnh cả. Có một người trong thôn tên là Lý Sơn, mặc dù anh ta ở trước thôn, nhưng con của anh ta vừa mới sinh, vì để an toàn, anh ta vẫn quyết định dời cả nhà đến chỗ cha vợ cách đó cả ngàn dặm. Trước khi đi, Lý Sơn đi về phía sau thôn để từ biệt  một người bạn tốt tên là Trần Hồng. Bước  vào  trong  nhà,  chỉ  thấy  Trần  Hồng  cùng  vợ  của  anh  ta nằm mê man ở trên giường. Thấy Lý Sơn đến, Trần Hồng mới cố hết sức mà mở miệng ra nói: “Anh đừng đến đây, hai chúng tôi đều nhiễm bệnh rồi, khả năng rồi cũng chết sớm thôi”. Lý  Sơn  trong  tâm  sợ  hãi,  nói  muốn  tìm  thầy  lang  cho  bọn  họ. Trần Hồng cười khổ nói: “Nào có thầy lang  nào dám đến đây? Anh đừng  mất  công  làm  gì”.  Anh  ta  chỉ  tay  vào  cái  nôi ở  góc tường  nói: “Anh  nếu  có  tâm,  xin  hãy đem  con  của  chúng  tôi nuôi  nấng  cho  thành  người”. Nói  xong  thì  anh  ta  cũng  hôn  mê đi mất. Lý Sơn cố nén đau thương, ôm lấy đứa con trong chiếc nôi rồi rời đi.
197Cùng  ngày,  Lý  Sơn  liền  thu  dọn đồđạc,  chuyển  cả  nhà đi đến nhà  cha  vợ.  Ai  ngờđi được  nửa đường  thì  gặp  phải  sơn  tặc, toàn bộ lộ phí đi đường đều bị cướp hết, rồi vợ của anh ta lại vô tình bị ngã xuống dốc đứng. Lúc Lý Sơn cõng được vợ lên trên đường thì đã bị bất tỉnh rồi. Lý  Sơn  chỉ  còn  biết  kêu  trời  kêu đất,  không  biết  làm  sao.  Hai đứa nhỏ gào khóc đòi ăn, lại còn thêm người vợ bị hôn mê, biết làm sao bây giờ? Đúng lúc này, cách đó không xa có truyền đến vài  tiếng  chuông,  Lý  Sơn  tập  trung  nhìn  thử,  thì  chính  là  một ông thầy lang đang đi tới. Lý  Sơn  nhanh  chóng  tiến đến  chỗ  thầy  lang  xin  giúp đỡ,  thầy lang liền xắn ống quần của Lý thị lên để xem xét, kết luận là bịgãy xương chân, liền quay lại nói với Lý Sơn: “Tình huống rất nghiêm  trọng,  anh  bây  giờ  phải  cõng  cô ấy  thật  nhanh đến  y quán của tôi, phải nhanh lên!” Lý Sơn thở dài nói: “Thật không dám giấu diếm, tiền của tôi bịsơn tặc cướp hết rồi, hiện tại trong người không có đồng nào...” Thầy  lang  nói: “Cứu  người  quan  trọng  hơn,  những  cái  khác đểsau  hãy  nói”.  Vị  thầy  lang  này  họ  Triệu,  vốn  là  danh  y  trong vùng. Bởi vì Lý thị bị thương nghiêm trọng, nên tạm thời phải ởlại tại y quán của thầy lang. Nhưng  không  ngờ  là  phải ở  lại  tận  hai  tháng, ăn  uống  thuốc men đều  phải  nhờ  vào  thầy  lang  họ  Triệu  tiếp  tế.  Lý  Sơn  vô cùng  áy  náy,  liền  nói  với  thầy  lang: “Vợ  tôi đã  có  thể  bước xuống giường, chúng tôi định sẽ tiếp tục lên đường. Nhưng đại ân đại đức của ngài, chúng tôi biết báo đáp như thế nào đây?” Thầy lang liền khoát tay, động viên Lý Sơn không cần phải đểởtrong  lòng,  tranh  thủđi  cho  sớm  là được  rồi.  Lý  Sơn đương nhiên không đồng ý, cứ muốn thầy lang Triệu phải đưa ra điều
198kiện để  báo đáp.  Thầy  lang  thấy được  tâm  chân  thành  của  Lý Sơn, trầm ngâm mất nửa ngày rồi mới nói cho Lý Sơn suy nghĩcủa mình. Vốn là vợ của thầy lang không thể sinh con được, mà vợ chồng Lý Sơn thì đang rất khốn khổ, chân của Lý thị thì bị thương vẫn chưa lành, hai vợ chồng này mang theo hai đứa nhỏ mà đi nhưvậy thật sự là không tiện, thầy lang họ Triệu muốn giữ lại một đứa  nhỏđể  nuôi,  cũng  cho  thêm  Lý  Sơn  một  trăm  lượng  bạc, coi như là để tạơn. Lý  thịđứng  bên  cạnh  vừa  nghe  thấy “một  trăm  lượng  bạc”  thì hai  con  mắt  sáng  lên.  Nàng  kéo  Lý  Sơn  qua  một  bên  nói: “Chàng  còn  do  dự  gì  nữa?  Thầy  lang  nói  có  lý  như  vậy, điều kiện của thầy lang lại tốt hơn chúng ta rất nhiều, con nhỏở lại đây, chắc chắn sẽ không bị thiệt thòi”. Lý  Sơn  thở  dài  nói: “Vậy  nàng  nói  xem,  nên đểđứa  nào ở  lại đây?”. Lý  thị  nói: “Cái  này  còn  phải  hỏi  sao, đương  nhiên  là con của Trần Hồng rồi. Chúng ta lại còn được một trăm lượng bạc nữa, tại sao còn không chấp thuận đi?” Lý  Sơn  lắc đầu  nói: “Đứa  nhỏ  này  là  do  Trần  Hồng  trước  khi chết phó thác lại cho ta, ta sao có thể làm như vậy được? Nàng chẳng phải đang hãm ta vào chỗ bất nghĩa đó sao?”. Lý thị nói: “Chẳng lẽ chàng lại muốn bán con của mình ư?”. Lý Sơn cau mày suy nghĩ. Nghĩ mất nửa ngày, cuối cùng quyết định phó mặc cho số phận, liền nói với thầy lang rằng: “Hai đứa nhỏ này, ngài ưa thích đứa nào thì cứ chọn lấy đứa đó”. Thầy lang suy nghĩ một lúc, liền ôm lấy con của Trần Hồng vào lòng. Lý Sơn ngửa đầu thở dài: “Đây là thiên ý rồi!”. Nói xong, anh ta liền nhận một trăm lượng bạc từ tay thầy lang, rồi mang
199theo  vợ  con  rời đi. Đã  có  bạc,  Lý  Sơn  liền  thuê  cỗ  xe  ngựa đểđi, rất nhanh đã tới nhà cha vợ và ở lại đó. Thà giữ lấy chữ tín chứ nhất định không vì lợi riêng cho mình Thoáng cái đã hơn nửa năm. Hôm đó, Lý Sơn đang muốn đi ra ngoài, thì thấy  ngoài sân có  một người đang đi tới, nhìn  kỹ thì đúng  là  Trần  Hồng.  Theo  như  Trần  Hồng  kể,  lúc  vợ  chồng  Lý Sơn vừa rời khỏi thôn, triều đình liền mời danh y họ Triệu đến thôn để khám và chữa bệnh ôn dịch. Thầy  lang  Triệu  nghe  nói  chỉ  có  sau  thôn  mới  bị  nhiễm  bệnh, còn  trước  thôn  lại  không  có  gì,  liền  cảm  thấy  cái  này  không giống ôn dịch bình thường, mới đi xung quanh hỏi thăm thì biết được,  dân ở  trước  thôn  dùng  nước đến  từ  một  con  sông  nhỏ, dân ở sau thôn lại dùng nước đến từ một cái giếng cổ. Vì vậy, thầy lang đi tới giếng cổđể xem xét, lúc này  mới phát hiện ra huyền cơ. Bởi  vì năm trước trong thôn có vài cụ già bịmất,  trên  núi  lại  có  thêm  vài  ngôi  mộ  mới,  thi  thể  hư  thối,  lại gặp  phải  mưa  nhiều,  nước đục  từ  trong  núi  theo  mạch  chảy xuống  giếng ở  dưới  núi,  dân ở  sau  thôn  không  biết  uống  phải nước này nên mới bị bệnh. Sau khi tìm được nguyên nhân, thầy lang dùng đúng thuốc để trị bệnh, dân trong thôn bị bệnh đều đã được trị khỏi. Lý Sơn hỏi Trần Hồng, vị thầy lang họ Triệu kia tướng mạo ra sao, Trần Hồng tả lại đại khái, Lý Sơn lúc này mới nhận ra, đó chính là vị  thầy lang  mà  mình gặp trên đường. Trần Hồng còn nói,  lần  này đến đây,  là  muốn đón  con  của  anh  ta  về.  Lý  Sơn trong  tâm  lo  lắng  vội  nói: “Đứa  bé  chị  dâu  ôm đi  rồi, để  tôi đi mang nó trở về, anh ởđây chờ tôi một lát”.
200Lý  Sơn  tìm  thấy  vợ,  ôm  lấy đứa  con  rồi  nói  với  vợ  rằng  Trần Hồng  chưa  chết, đến  tìm  bọn  họđểđón  con  về.  Vợ  anh  ta  vội hỏi: “Có phải là chàng định mang con của mình đưa cho Trần Hồng không?”. Lý Sơn gật gật đầu. Người  vợ  vội  la  lên: “Chàng  sao  không đem  chuyện  phát  sinh trên đường nói cho  Trần Hồng biết? Chàng đối xử với  hai đứa nhỏđều  như  nhau,  lúc  trước  nếu  thầy  lang  họ  Triệu  chọn  lấy con  của  chúng  ta,  vậy  chẳng  phải  chúng  ta  cũng  phải  chịu đó sao?” Lý  Sơn  cười  khổ  nói: “Sự  tình đúng  là  như  thế.  Vấn đề  là, người  ta  sẽ  tin  sao?  Chúng  ta  dù  cho  có  giải  thích  thế  nào đi nữa,  người  ta  cũng  sẽ  cho  rằng,  chúng  ta  là  vì  một  trăm  lượng bạc mà bán đi con của anh ta” . Người vợ khóc ròng nói: “Vậy chàng cũng không thểđem  con của mình đưa cho anh ta được. Không được, chàng mau trả lại con cho thiếp!”. Nói xong, nàng muốn vươn tay ra để giằng lấy con từ Lý Sơn. Lý Sơn  một tay đẩy  nàng ra rồi lớn tiếng nói: “Nàng hãy  nghe ta nói, nếu Trần Hồng là người có nghĩa khí, anh ta hôm nay ôm con đi, qua mấy ngày rồi sẽ ôm trở lại thôi”. Nhìn vợ có vẻ còn nghi ngờ, Lý Sơn nói tiếp: “Lúc Trần Hồng giao con nhỏ cho ta, đứa bé cũng vừa mới sinh ra. Hôm nay, ta đem  con  của  ta  cho  anh  ta,  anh  ta  chưa  hẳn đã  phát  hiện  ra được. Nhưng vợ của anh ta là người cẩn thận, nhất định sẽ nhận ra đây không phải là con của mình, lúc đó Trần Hồng nhất định sẽ ôm con nhỏ quay trở lại tìm ta. Đến lúc đó, ta sẽđem chuyện phát  sinh  trên đường  kể  lại  hết  cho  anh  ta  nghe,  khi đó  anh  ta mới tin được”.
201Sự  tình  quả  nhiên  như  Lý  Sơn đã  dự  liệu,  Trần  Hồng  sau  khi ôm  con  trở  về  nhà,  vợ  anh  ta  ngay  lập  tức  phát  hiện  ra đây không phải là con của bọn họ, nên nói Trần Hồng phải ôm đứa bé  trở  lại  nhà  Lý  Sơn  ngay.  Lý  Sơn  lúc  này  mới đem  những chuyện  mình  gặp  trên đường,  từđầu  chí  cuối  mà  nói  cho  Trần Hồng,  nói  xong  liền  quỳ  trên  mặt đất,  cầu  xin  Trần  Hồng  tha thứ. Trần Hồng đỡ Lý Sơn dậy, cảm thán nói: “Anh có thểđưa con của mình cho tôi, tôi tự nhiên tin anh ngay. Chỉ là...” Lý  Sơn  nhanh  chóng  lấy  ra  một  trăm  lượng  bạc,  nhét  vào  tay Trần Hồng và nói: “Anh cầm số bạc này đi đến y quán của thầy lang, đem  hết  câu  chuyện  kể  lại  cho  thầy  lang  nghe, đồng  thời trả lại số bạc này cho ông ấy. Thầy Lang Triệu là người tốt, ông ta nhất định sẽđem con trả lại cho anh thôi”. Trần Hồng do dự nói: “Tôi sợ thầy lang Triệu sẽ không tin tôi, anh cùng đi với tôi được không?” Lý  Sơn  quay  người  lấy ở  trong  ngăn  kéo  ra  mấy  tờ  giấy, đưa cho  Trần  Hồng  rồi  nói: “Mấy  ngày  gần đây  tôi  có  việc  không thể  rời đi được. Đây  là đơn  thuốc  mà  thầy  lang  Triệu đã  viết cho  vợ  tôi,  anh  cứđưa  cái đơn  thuốc  này  cùng  một  trăm  lạng bạc, nhất định ông ấy sẽ tin anh thôi. Hơn nữa, trong thôn cũng không  còn  bệnh  dịch  nữa,  tôi  cùng  với  vợ đã  bàn  bạc  sẽ  quay trở về, chúng ta sẽ gặp nhau ở trong thôn nhé”. Trần Hồng đồng ý, nhận lấy đơn thuốc và bạc rồi ra đi. Mấy  tháng  sau,  Lý  Sơn  cho  cả  nhà  chuyển  về  lại  trong  thôn. Vào  buổi  tối,  Trần  Hồng ở  nhà  làm  cơm  mời  Lý  Sơn đến,  Lý Sơn nhìn vào trong nhà không thấy bóng dáng đứa nhỏ đâu, sốt ruột  hỏi: “Chuyện  này  là  sao?  Thầy  lang  Triệu  không  chịu  trả lại con nhỏ cho anh hả?”
202Trần  Hồng  lắc đầu  nói: “Không  phải  là  ông  ta  không  chịu,  mà tôi căn bản không làm sao mở miệng được. Ngày đó, tôi đã tìm được  y  quán  của  thầy  lang  Triệu,  nhìn  thấy  thầy  lang  ôm đứa nhỏ, vừa âu yếm, vừa vui cười, nhớ tới ông ta không sợ ôn dịch, liều  mạng đến  thôn  chúng  ta  chữa  bệnh,  cứu  sống  hơn  mười người  trong  thôn,  cũng đã  cứu  cả  vợ  chồng  tôi,  tôi  thật  sự không thể mở miệng ra được”. Lý Sơn trầm ngâm nói: “Anh đã không đành lòng nói, hay là để tôi đi một chuyến?” Trần  Hồng  gạt đi  mà  nói: “Hay  là  thôi đi,  biết  rõ  con đã  khỏe mạnh,  lại  có được  một  người  cha  tốt  như  thầy  lang  Triệu,  tôi thấy như vậy là đủ rồi. Huống gì thầy lang Triệu là  một người tốt đã cứu sống được bao nhiêu người, tôi cũng là người biết ơn ông ấy, không thể làm cho ông ấy đau lòng được”. Lý Sơn chỉ vì lời hứa với Trần Hồng mà đã hai lần đặt con của mình  lên  bàn  cân,  nhưng  anh  ta  thà  giữ  lấy  chữ  tín  chứ  nhất định không vì lợi riêng cho mình. Trần Hồng cũng vì ân nghĩa của thầy lang mà quyết định không lấy lại con. Lý Sơn và Trần Hồng quả là hai người đầy nghĩa khí, thật sự là người thời nay khó ai có thể sánh bằng được.

 

Nguồn tin: Chân Chân biên dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập49
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm47
  • Hôm nay10,895
  • Tháng hiện tại183,772
  • Tổng lượt truy cập25,652,371
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây