GIA ĐÌNH THIÊN CHÚA

Thứ hai - 26/01/2026 19:12
tải xuống (2)
tải xuống (2)
Lịch sử cứu độ là một dòng chảy không ngừng của những lễ tế. Từ thuở bình minh của nhân loại, con người đã luôn tìm cách vươn tới Đấng Tối Cao qua việc dâng tiến những gì quý giá nhất của mình. Chúng ta hãy hình ảnh vua Đa-vít trong một ngày đại lễ rực rỡ sắc màu và âm thanh. Đó là cuộc đón rước Hòm Bia Thiên Chúa về Thành Thánh. Trong tiếng kèn vang dậy và sự hân hoan của toàn dân, vị vua vĩ đại của Israel đã không ngần ngại cởi bỏ long bào, chỉ quấn chiếc ê-phốt vải gai đơn sơ để nhảy múa hết mình trước nhan Đức Chúa. Cứ mỗi sáu bước chân của những người khiêng Hòm Bia, một con bò và một con bê béo lại được sát tế để làm lễ vật. Hình ảnh Đa-vít nhảy múa và dâng lễ vật trọng hậu ấy cho thấy một tâm hồn khao khát tôn thờ, một nỗ lực hết mình để biểu lộ lòng thành kính đối với Thiên Chúa. Thế nhưng, dù lễ tế ấy có huy hoàng đến đâu, dù máu chiên bò có đổ ra nhiều thế nào, thì cuối cùng đoạn kết vẫn để lại một khoảng trống xa xăm: “Rồi toàn dân ai nấy về nhà mình”. Lễ tế ấy, dù long trọng, vẫn chỉ là một sự kiện mang tính nhất thời, rời rạc. Nó chưa thể nối kết con người với nhau thành một khối hiệp nhất vĩnh cửu, và quan trọng hơn, nó chưa thể chạm đến căn cốt của sự hoán cải tâm hồn để xóa bỏ ngăn cách tội lỗi giữa thụ tạo và Đấng Tạo Hóa.
Sự bất lực của những lễ tế cũ nằm ở chỗ chúng chỉ là sự dâng tiến những vật ngoài thân. Theo Lề Luật, con người dâng súc vật, dâng hoa quả, dâng những của cải mà họ sở hữu. Nhưng tất cả những thứ đó không phải là chính họ. Máu chiên bò không thể thay thế cho nhịp đập của một trái tim biết yêu thương và vâng phục. Suốt năm này qua năm khác, những lễ toàn thiêu và lễ xá tội cứ lặp đi lặp lại như một vòng xe không lối thoát, bởi vì tội lỗi thì thâm sâu mà lễ vật thì hữu hạn. Chính lúc nhân loại mỏi mòn trong những nghi lễ hình thức ấy, Đức Ki-tô đã bước vào trần gian như một tia sáng mới. Người không mang theo một đàn bò béo hay những hũ dầu thơm ngào ngạt. Người mang theo chính bản thân mình. Tác giả thư Do Thái đã ghi lại lời kinh tuyệt mỹ của Người: “Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài”.
Đây chính là bước ngoặt vĩ đại của lịch sử. Chúa Giê-su đã thay thế “lễ vật súc vật” bằng “lễ tế thân mình”. Sự khác biệt không nằm ở số lượng, mà nằm ở bản chất. Người dâng hiến không phải vì lề luật ép buộc, mà để tỏ lòng vâng phục tuyệt đối và tình yêu mến thiết tha đối với Chúa Cha. Thân thể mà Chúa Giê-su có được là do Chúa Cha ban tặng, và Người dùng chính thân thể ấy để dâng lại cho Cha như một lời thưa vâng trọn vẹn. Trong lễ tế của Đức Ki-tô, vị tư tế và lễ vật là một. Sự vâng phục này không phải là sự nô lệ, mà là tình liên hệ Cha-Con sâu xa thắm thiết. Chỉ một lần duy nhất trên đồi Golgotha, lễ tế ấy đã đủ để thánh hóa tất cả chúng ta, bởi vì đó là lễ tế của tình yêu và sự vâng phục đến tận cùng. Từ đây, cái chết của Người không còn là một dấu chấm hết, mà là một lực quy tâm vĩ đại, quy tụ tất cả những mảnh đời rời rạc về lại thành một mối.
Chính nhờ sự vâng phục và hiến tế ấy, Chúa Giê-su đã gây dựng nên một gia đình mới: Gia đình Thiên Chúa. Nếu như ngày xưa, sau lễ tế của Đa-vít, ai nấy lại về nhà nấy, thì nay sau lễ tế của Đức Ki-tô, tất cả chúng ta được mời gọi ở lại trong nhà của Cha. Chúa Giê-su trở thành Anh Cả của một đàn em đông đúc, trở thành vị Trưởng Tử dẫn dắt chúng ta trở về nguồn cội thiêng liêng. Gia đình này không còn được định nghĩa bằng huyết thống, bằng dòng tộc hay màu da. Đó không phải là một gia đình dựa trên những sợi dây sinh học chóng qua của con người, mà là một gia đình dựa trên mối liên hệ thiêng liêng với Thiên Chúa. Trong gia đình ấy, ngôn ngữ chung duy nhất là “Thánh ý Thiên Chúa”. Chúa Giê-su đã định nghĩa lại khái niệm thân thuộc một cách đầy kinh ngạc khi Người rảo mắt nhìn những kẻ ngồi chung quanh và nói: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi”.
Lời tuyên bố ấy của Chúa Giê-su không phải là một sự chối bỏ gia đình huyết thống, nhưng là một sự nâng tầm và mở rộng. Người mời gọi chúng ta bước vào một thực tại cao hơn, nơi mà mỗi người trở thành ruột thịt của Chúa nhờ việc lắng nghe và thực hành Lời Người. Để trở thành thành viên trong Gia đình Thiên Chúa, chúng ta không cần một danh gia vọng tộc, mà cần một tâm hồn biết “xin vâng”. Khi chúng ta vâng phục Thiên Chúa, chúng ta có cùng một nhịp đập với trái tim Chúa Giê-su, chúng ta có cùng một hướng đi với Thánh Thần. Chính sự vâng phục làm cho chúng ta trở nên giống Chúa Giê-su nhất, và do đó, làm cho chúng ta trở nên người nhà của Ngài. Đây là một ân huệ cao cả nhưng cũng là một thách đố không ngừng, đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ cái tôi ích kỷ để để cho ý muốn của Thiên Chúa được thực hiện dưới đất cũng như trên trời.
Sống trong Gia đình Thiên Chúa có nghĩa là chúng ta không bao giờ còn cô độc. Chúng ta có Chúa Giê-su là Anh Cả, người đã đi trước để dọn chỗ và luôn đồng hành để nâng đỡ. Chúng ta có anh chị em là tất cả những ai đang nỗ lực sống theo Tin Mừng. Để duy trì sức sống của gia đình này, mỗi chúng ta cũng được mời gọi tự hiến thân mình làm của lễ mỗi ngày. Không cần phải là những cuộc sát tế bò lừa rầm rộ như thời Đa-vít, mà là những hy sinh thầm lặng trong bổn phận, là sự nhẫn nại trong đau khổ, là lòng bao dung đối với tha nhân. Mỗi khi chúng ta gác lại ý riêng để chọn ý Chúa, đó là lúc chúng ta đang dâng một lễ tế đẹp lòng Ngài hơn mọi lễ toàn thiêu. Đó là lúc chúng ta thực sự trở thành mẹ, thành anh em, chị em của Chúa Giê-su.
Lạy Chúa, xin cho chúng con thấu hiểu rằng tình thân với Chúa không đến từ những lời kinh môi miếng hay những lễ vật hào nhoáng bên ngoài, nhưng đến từ một đời sống vâng phục khiêm nhường. Xin cho con biết tự hiến thân mình, biến cuộc đời con thành một lời thưa vâng liên lỉ, để con không chỉ là một kẻ đứng bên lề, nhưng thực sự được tháp nhập vào Gia đình Thiên Chúa. Xin giúp con biết nhận ra nơi những người anh em chung quanh chính là hiện thân của Chúa, để cùng nhau, chúng con xây dựng một gia đình hiệp nhất trong tình yêu và thánh ý của Ngài. Nhờ đó, chúng con sẽ không còn phải ra về mỗi người một ngả sau mỗi thánh lễ, nhưng luôn được ở lại trong tình yêu của Cha, cùng với Anh Cả Giê-su, bây giờ và mãi mãi.
Lm. Anmai, CSsR
 
 
ÔI THÂN NHÂN!
Khởi đi từ những trang Tin Mừng của Thánh Marcô, chúng ta bắt gặp một tình huống đầy kịch tính và dường như có phần "nghịch mắt" đối với truyền thống đạo hiếu và tình thâm cốt nhục của người Á Đông nói riêng và nhân loại nói chung. Đó là giây phút Mẹ và anh em Đức Giêsu đứng ở ngoài, tìm cách tiếp cận Người giữa một đám đông đang vây kín. Lời nhắn gửi "Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy" lẽ ra phải nhận được một sự vồn vã, một sự ưu tiên tức thời. Thế nhưng, đáp lại sự mong chờ ấy là một câu hỏi xoáy sâu vào tâm thức: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?". Lời khẳng định sau đó của Đức Giêsu không chỉ mở ra một chân trời mới về thần học mà còn tạo nên một sự rạn nứt có chủ đích đối với những giá trị huyết thống thuần túy, để từ đó thiết lập nên một gia đình mới – gia đình của những người thực thi ý muốn Thiên Chúa.
Chúng ta cần nhớ lại bối cảnh mà Thánh Marcô đã phác họa trước đó vài đoạn. Thân nhân của Đức Giêsu, khi thấy Người mải mê rao giảng đến nỗi không kịp ăn uống, đã cho rằng Người "mất trí". Họ đến để "bắt" Người về, có lẽ vì thương xót, nhưng cũng có lẽ vì họ cảm thấy bị phiền hà, bị đe dọa bởi danh tiếng và những hành động khác thường của Người. Sự xuất hiện của họ hôm nay mang theo một sức nặng của quyền lợi gia đình, của tình thân thương và lòng kính nể mà thông thường họ có quyền được hưởng. Tuy nhiên, Đức Giêsu đã không để mình bị đóng khung trong những sợi dây liên đới máu mủ ấy. Người không phủ nhận tình yêu gia đình, nhưng Người đang thực hiện một cuộc "vượt qua" vĩ đại: vượt qua tình gia đình hạn hẹp để bước vào tình gia đình phổ quát của Nước Trời.
Sự rạn nứt mà Đức Giêsu tạo ra ở đây không phải là sự chối bỏ phũ phàng hay thiếu lòng hiếu thảo. Chúng ta thường vội vàng bám lấy câu kết "Người ấy là mẹ tôi, là anh chị em tôi" để cảm thấy tự hào vì được kết nạp vào gia đình thần linh, mà quên mất cái giá của sự rạn nứt ấy. Để có được "gia đình thiêng liêng", Đức Giêsu đã phải đặt một ranh giới rõ rệt với "gia đình tự nhiên". Nếu chúng ta liên kết thái độ này với lời tuyên bố mạnh mẽ khác của Người: "Ai yêu cha mẹ hơn Thầy, thì không đáng làm môn đệ Thầy", chúng ta sẽ thấy một đòi hỏi quyết liệt. Chúa Giêsu không chống lại gia đình, nhưng Người chống lại sự ích kỷ của gia đình, chống lại việc biến gia đình thành một "ốc đảo" khép kín, nơi người ta chỉ biết hy sinh cho nhau mà quên đi thế giới bên ngoài.
Thực tế, con người từ ngàn xưa đã quen với những tập tục ưu đãi cho gia đình ruột thịt. Chúng ta coi việc yêu mến và trách nhiệm với người cùng máu mủ là điều đương nhiên, là đạo lý căn bản. Nhưng Tin Mừng hôm nay lại mang đến một luồng gió mới mẻ và thách đố: tại sao điều ta làm được cho cha mẹ, cho anh em mình, ta lại không thể làm cho "tha nhân"? Tại sao sự ân cần, lòng bao dung và sự hy sinh chỉ dừng lại ở cửa nhà mình mà không được nới rộng ra đến những người xa lạ? Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta rằng, trong tư cách là con cái Thiên Chúa, mọi người đều là thân nhân của nhau. Sự ưu tiên mà ta dành cho gia đình ruột thịt không được phép trở thành rào cản ngăn ta thực thi ý muốn của Thiên Chúa đối với những người xung quanh.
Thực thi ý muốn Thiên Chúa chính là sợi dây liên kết bền chặt hơn cả huyết thống. Huyết thống là hữu hạn, nó gắn liền với xác thịt và thời gian; nhưng ý muốn của Thiên Chúa là vĩnh cửu. Khi chúng ta chọn vâng nghe và sống theo Lời Chúa, chúng ta gia nhập vào một dòng tộc không biên giới. Ở đó, người mẹ không chỉ là người cưu mang ta trong dạ, mà còn là người nuôi dưỡng đức tin cho ta; anh chị em không chỉ là những người cùng chung cha mẹ, mà là tất cả những ai đang cùng ta chiến đấu để sống công chính. Đức Giêsu đã nhìn rảo mắt quanh những kẻ đang ngồi nghe Người – những người nghèo khổ, những kẻ tội lỗi đang khao khát ơn cứu độ – và xác nhận họ chính là người thân của Người. Đó là một cái nhìn đầy an ủi nhưng cũng đầy trách nhiệm đối với mỗi chúng ta.
Lạy Chúa, lời mời gọi "Ôi thân nhân!" hôm nay nhắc nhở chúng con về một thực tại cao quý: chúng con được mời gọi trở thành người thân của Chúa không bằng chứng minh thư hay gia phả, mà bằng nhịp đập của con tim biết vâng phục ý Cha. Xin cho chúng con can đảm để không chỉ yêu thương những người "của mình", mà còn biết mở lòng ra với những người "không là gì của mình", để trong ý muốn của Thiên Chúa, không ai còn là người xa lạ. Xin cho gia đình của chúng con không phải là một pháo đài ngăn cách, nhưng là một trường học của tình yêu, nơi chúng con học cách yêu thương mọi người như chính anh chị em ruột thịt của mình.
 
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập120
  • Hôm nay13,975
  • Tháng hiện tại412,170
  • Tổng lượt truy cập42,019,485
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây