GIA ĐÌNH MỚI TRONG Ý MUỐN CỦA THIÊN CHÚA

Thứ hai - 26/01/2026 19:09
LỜI NGUYỆN SÁNG
Lạy Chúa Giê-su,
khi bình minh của một ngày mới vừa ló rạng, con đến bên Chúa với tất cả những gì con đang là: những lo toan chưa kịp gỡ, những mối bận tâm còn dang dở, những niềm vui nhỏ bé và cả những nỗi mệt mỏi âm thầm. Con đọc lại lời Tin Mừng hôm nay và chợt nhận ra rằng, giữa đám đông ồn ào của cuộc sống, Chúa vẫn đang rảo mắt tìm kiếm những người ngồi quanh Chúa bằng cả trái tim, những người không chỉ đứng ngoài gọi tên Chúa, nhưng ở lại với Chúa và lắng nghe.
Lạy Chúa, có khi con rất giống những người “đứng ở ngoài”. Con mang danh là người thân của Chúa, mang danh là Ki-tô hữu, nhưng lại ở ngoài vòng thân mật với Ngài. Con gọi tên Chúa bằng thói quen, con tìm Chúa khi cần giúp đỡ, nhưng lòng con thì lại bị kéo về quá nhiều hướng khác. Con ở gần Chúa bằng hình thức, nhưng lại xa Chúa trong chọn lựa sống mỗi ngày. Xin cho con can đảm nhìn lại mình trong ánh nhìn hiền hậu nhưng thẳng thắn của Chúa.
Khi Chúa hỏi: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?”, con nghe câu hỏi ấy vang lên cho chính đời con. Con nhận ra rằng, mối dây liên kết thật sự với Chúa không nằm ở lời xưng hô, không nằm ở việc con nói mình tin Chúa thế nào, mà nằm ở việc con có dám thi hành ý muốn của Thiên Chúa hay không. Ý muốn ấy nhiều khi không lớn lao, không kịch tính, nhưng rất cụ thể: sống trung thực trong công việc, nhẫn nại trong gia đình, bao dung với người làm con tổn thương, và trung tín trong những điều nhỏ bé hằng ngày.
Lạy Chúa, con xin thú nhận rằng, điều khó nhất đối với con không phải là hiểu ý Chúa, mà là làm theo ý Chúa khi ý ấy đi ngược lại ý riêng của con. Con dễ cầu nguyện khi mọi sự thuận lợi, nhưng lại chần chừ khi phải vâng phục trong thử thách. Con dễ nói “xin vâng” bằng môi miệng, nhưng lòng con lại còn so đo, tính toán, sợ thiệt thòi. Xin Chúa cho con một trái tim đơn sơ, biết đặt ý Chúa cao hơn cái tôi nhỏ bé của mình.
Nhìn những người ngồi chung quanh Chúa, con hiểu rằng, để thuộc về gia đình của Chúa, con cần học cách ở lại. Ở lại với Chúa trong cầu nguyện dù khô khan. Ở lại với Chúa trong bổn phận dù tẻ nhạt. Ở lại với Chúa trong tình yêu dù bị hiểu lầm. Xin cho con đừng chạy theo những tiếng gọi ồn ào bên ngoài mà đánh mất sự hiện diện thầm lặng nhưng nuôi sống linh hồn con mỗi ngày.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa không loại trừ mẹ và anh em ruột của mình, nhưng Chúa mở rộng gia đình ấy cho tất cả những ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa. Xin cho con cảm nếm được niềm hạnh phúc lớn lao này: được gọi là anh em, là người thân của Chúa không phải vì công trạng, mà vì con dám sống theo thánh ý Ngài. Xin cho đời con trở thành một lời đáp trả sống động cho Tin Mừng hôm nay, để từ sáng sớm này cho đến hết ngày, từng suy nghĩ, lời nói và việc làm của con đều phản chiếu rằng: con thật sự thuộc về gia đình của Chúa.
Lm. Anmai, CSsR
 
GIA ĐÌNH MỚI TRONG Ý MUỐN CỦA THIÊN CHÚA
Trong hành trình cứu độ của Đức Giêsu Kitô, có lẽ chưa bao giờ chúng ta thấy những mâu thuẫn nội tâm và ngoại cảnh lại đan xen phức tạp như trong bối cảnh của đoạn Tin Mừng hôm nay. Một khung cảnh chật chội, náo nhiệt nhưng cũng đầy rẫy những định kiến và sự hiểu lầm. Ở đó, chúng ta thấy một Đức Giêsu hoàn toàn thuộc về sứ vụ, một người Con vì yêu thương nhân loại mà quên đi cả nhu cầu cơ bản nhất của thân xác là ăn uống và nghỉ ngơi. Chính cái sự “quên mình” ấy đã tạo nên những làn sóng phản ứng trái chiều từ ba nhóm người khác nhau: những thân nhân lo lắng đến mức nghĩ Ngài “mất trí”, những kinh sư đầy ác cảm kết luận Ngài “thông đồng với quỷ”, và đám đông dân chúng khao khát tìm kiếm chân lý, những người đang ngồi bệt dưới chân Ngài để lắng nghe từng lời hằng sống.
Sự sâu sắc của Tin Mừng bắt đầu từ chính cái nhìn của những người thân thuộc. Thật lạ lùng khi những người cùng máu mủ, những người hiểu rõ xuất thân của Đức Giêsu nhất, lại là những người đầu tiên lo ngại về sự ổn định tâm thần của Ngài. Họ yêu Ngài theo cách của con người, một tình yêu đầy sự chiếm hữu và bảo bọc, nhưng lại thiếu đi chiều kích đức tin vào sứ mạng thiên sai. Họ nghe tin Ngài và môn đệ làm việc đến nỗi không có giờ ăn, và thay vì tự hào về lòng nhiệt thành ấy, họ lại lo sợ. Sự lo sợ này cho thấy một hố ngăn cách lớn giữa “tình máu mủ” và “tình môn đệ”. Đôi khi, chính những người gần gũi nhất lại là những rào cản lớn nhất trên con đường thi hành ý Chúa, bởi họ nhìn chúng ta qua lăng kính của quá khứ, của sự an toàn tầm thường, thay vì nhìn qua lăng kính của ơn gọi cao cả.
Trong khi đó, những kinh sư từ Giêrusalem xuống lại mang đến một luồng khí độc hại hơn. Họ không thể phủ nhận quyền năng trừ quỷ của Đức Giêsu, nên họ tìm cách bôi nhọ nguồn gốc của quyền năng đó. Khi một tâm hồn đã đóng kín trước ánh sáng, họ sẽ gọi ánh sáng là bóng tối, và gọi tình yêu là sự thông đồng với ác quỷ. Đây là đỉnh cao của sự mù lòa tâm linh. Họ đại diện cho những người có kiến thức tôn giáo nhưng thiếu vắng tình yêu, những người dùng lề luật để đóng khung Thiên Chúa và dùng thành kiến để gạt bỏ những gì họ không thể kiểm soát. Đức Giêsu đứng giữa hai làn đạn: một bên là sự lo lắng mù quáng của gia đình, một bên là sự thù ghét sắc lạnh của những nhà lãnh đạo tôn giáo.
Thế nhưng, điểm sáng duy nhất lại nằm ở đám đông dân chúng đang ngồi trong nhà. Họ là những người bị coi là tầng lớp thấp kém, không hiểu biết lề luật như kinh sư, cũng chẳng có quan hệ huyết thống với Thầy. Nhưng chính họ lại là những người biết rõ Đức Giêsu là ai hơn bất kỳ ai khác. Họ biết Ngài qua sự đụng chạm của lòng thương cảm, qua những lời giảng dạy có uy quyền, và qua ánh mắt chữa lành. Họ ngồi đó, tạo thành một vòng tròn bao quanh lấy Ngài, một vòng tròn của sự lắng nghe và đón nhận. Chính trong cái không gian chật chội ấy, một định nghĩa mới về “gia đình” bắt đầu được phôi thai.
Khi mẹ và anh em của Ngài đến, họ đứng ở ngoài. Chi tiết “đứng ngoài” mang một ý nghĩa thần học sâu sắc. Họ đứng ngoài không chỉ vì đám đông chật cứng, mà dường như họ còn đứng ngoài cái tiến trình mặc khải mà Đức Giêsu đang thực hiện. Lời nhắn gửi: ”Mẹ Thầy và anh em Thầy đang ở ngoài, tìm gặp Thầy đó” vang lên như một lời nhắc nhở về bổn phận gia đình, về những ràng buộc tự nhiên mà bất kỳ người Do Thái nào cũng phải tuân giữ. Người ta chờ đợi một phản ứng thông thường: Đức Giêsu sẽ xin lỗi đám đông, lách qua kẽ hở và ra chào đón người thân. Đó là phép lịch sự, là đạo hiếu. Nhưng Đức Giêsu đã làm một điều gây chấn động, một điều có thể bị coi là nhẫn tâm nếu nhìn bằng con mắt thế gian, nhưng lại là một chân lý tuyệt đối nếu nhìn bằng con mắt vĩnh cửu.
Câu hỏi của Ngài: ”Ai là mẹ tôi và là anh em tôi?” không phải là một lời phủ nhận nguồn gốc, cũng không phải là sự khinh thường đối với Đức Maria hay những người bà con. Đó là một câu hỏi mang tính sư phạm để phá vỡ cấu trúc tư duy cũ kỹ. Ngài muốn dạy rằng, trong Vương Quốc của Thiên Chúa, căn cước của một con người không được xác định bằng DNA, bằng dòng tộc hay bằng hộ khẩu địa phương, mà bằng sự tương hợp giữa ý chí con người và ý muốn của Thiên Chúa. Khi Ngài đảo mắt nhìn những người đang ngồi xung quanh, Ngài không chỉ nhìn những khuôn mặt mệt mỏi, lam lũ, mà Ngài nhìn thấy những tâm hồn đang khao khát thực thi ý Cha. ”Đây là mẹ tôi và anh em tôi.” Lời khẳng định này chính là bản tuyên ngôn thành lập một Gia Đình Mới – Gia đình của những người tin.
Gia đình mới này không loại bỏ gia đình cũ, nhưng nâng tầm nó lên. Đức Maria, Mẹ của Ngài, thực tế là thành viên hoàn hảo nhất của gia đình mới này, không phải vì Mẹ đã cưu mang Ngài trong dạ, mà vì Mẹ là người đầu tiên và trọn vẹn nhất đã thưa “Xin vâng” với ý định của Thiên Chúa. Đức Giêsu muốn dạy chúng ta rằng, nếu chúng ta chỉ yêu thương nhau vì máu mủ, tình yêu đó vẫn còn mang tính vị kỷ của bản năng. Nhưng khi chúng ta yêu nhau vì cùng chung một lý tưởng, cùng chung một Người Cha trên trời, tình yêu đó trở nên thiêng liêng và bất diệt.
Sự hy sinh là cái giá để thuộc về gia đình này. Đức Giêsu đã rời bỏ mái nhà Nadaret ấm êm để lên đường. Phêrô đã để lại mành lưới và người vợ, Gioan và Giacôbê để lại người cha và con thuyền. Đây không phải là sự từ bỏ vì khinh miệt, nhưng là sự ưu tiên. Trong bậc thang giá trị của người Kitô hữu, Thiên Chúa phải là ưu tiên số một. Nếu tương quan gia đình trở thành sợi dây xích ngăn cản chúng ta thi hành sứ vụ, chúng ta phải có can đảm nới lỏng sợi dây đó. Gia đình ruột thịt là cái nôi để chúng ta lớn lên, nhưng ý muốn của Thiên Chúa là bầu trời để chúng ta sải cánh. Một người con chỉ thực sự báo hiếu đúng nghĩa khi người đó trở thành một con người trọn vẹn như ý Chúa muốn, dù con đường đó có thể dẫn họ đi xa khỏi vòng tay cha mẹ.
Mẫu số chung của gia đình mới này là: ”Bất cứ ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là mẹ tôi, là anh em và chị em tôi.” Ý muốn của Thiên Chúa không phải là một điều gì đó trừu tượng hay xa vời. Nó nằm ngay trong sự thật thà của công việc hằng ngày, trong lòng bao dung với kẻ thù, trong sự kiên trì khi gặp thử thách, và trong sự lắng nghe Lời Chúa với lòng khiêm tốn. Khi chúng ta thực thi ý Chúa, chúng ta có cùng một nhịp đập con tim với Đức Giêsu. Chúng ta trở thành “mẹ” của Ngài khi chúng ta mang Ngài đến cho thế giới qua những hành động yêu thương, làm cho Ngài được “sinh ra” một lần nữa trong tâm hồn người khác. Chúng ta là “anh chị em” của Ngài khi chúng ta cùng Ngài vác thập giá và cùng Ngài chia sẻ niềm vui phục sinh.
Hội Thánh chính là hiện thân của gia đình lớn này. Một gia đình gồm những con người khác nhau về ngôn ngữ, văn hóa, địa vị xã hội, nhưng lại gặp nhau ở một điểm: tất cả đều gọi Thiên Chúa là Cha. Trong gia đình này, chúng ta không bao giờ là người xa lạ. Chúng ta có Đức Maria là người Mẹ tín trung, người đã đứng dưới chân thập giá để minh chứng cho việc thực thi ý Chúa đến cùng. Chúng ta có Đức Giêsu là Anh Trưởng, người đã vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá để mở cửa nhà Cha cho chúng ta. Và chúng ta có vô số các thánh, những anh chị em đã đi trước, những người đã dám đặt ý Chúa lên trên mạng sống, lên trên tình cảm riêng tư để trở thành những viên đá sống động xây nên tòa nhà Giáo hội.
Nhìn vào xã hội hôm nay, nơi mà các giá trị gia đình đang bị lung lay bởi sự ích kỷ, và nơi mà đức tin thường bị đẩy xuống hàng thứ yếu, sứ điệp về “Gia Đình Mới” của Đức Giêsu càng trở nên cấp thiết. Chúng ta được mời gọi để nới rộng biên cương của lòng mình. Đừng chỉ đóng khung tình thương trong những người cùng họ hàng, cùng phe nhóm. Hãy nhìn mỗi người anh chị em đau khổ, mỗi người đang khao khát chân lý ngoài kia như là những thành viên tiềm năng của gia đình mình. Khi chúng ta sống ý Chúa, chúng ta không còn cô độc. Dù có thể bị thế gian coi là “mất trí”, dù có thể bị những kẻ tự phụ khinh khi, chúng ta vẫn có một mái ấm thiêng liêng nơi Đức Kitô đang ngồi đó, nhìn chúng ta với ánh mắt trìu mến và nói: “Đây là anh em của Ta”.
Lạy Chúa, xin cho chúng con hiểu rằng thuộc về Chúa là một vinh dự nhưng cũng là một thách đố. Xin cho chúng con can đảm vượt qua những tình cảm tự nhiên thấp thỏi để vươn tới tình yêu siêu nhiên. Xin cho mỗi gia đình của chúng con hôm nay biết noi gương Thánh Gia Thất, không chỉ yêu nhau bằng tình người, mà còn liên kết với nhau bằng việc cùng nhau tìm kiếm và thực thi ý Chúa. Để một ngày kia, tất cả chúng con, những người thân yêu ruột thịt và những anh chị em trong đức tin, cùng được sum vầy trong đại gia đình vĩnh cửu trên trời, nơi ý Chúa được thực hiện trọn vẹn và tình yêu không bao giờ phai nhạt. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập119
  • Hôm nay13,975
  • Tháng hiện tại412,138
  • Tổng lượt truy cập42,019,453
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây