SỰ TỪ BỎ VÀ LỬA MẾN TRUYỀN GIÁO

Thứ hai - 26/01/2026 02:34
tải xuống (3)
tải xuống (3)
Trong bầu khí thánh thiêng của ngày lễ kính hai thánh giám mục Ti-mô-thê và Ti-tô, Giáo hội mở ra trước mắt chúng ta một bức tranh vừa hùng tráng vừa khiêm nhường về sứ vụ tông đồ. Hình ảnh bảy mươi hai môn đệ lên đường không chỉ là một sự kiện lịch sử trong hành trình của Chúa Giê-su, mà còn là bản tình ca của niềm tin, nơi những bước chân yếu đuối của con người được chạm vào quyền năng của Thiên Chúa. Lời mời gọi "lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít" vang lên qua mọi thời đại như một lời thúc bách khôn nguôi, nhắc nhở rằng thế gian luôn khao khát ơn cứu độ, và mỗi Kitô hữu là một cánh tay nối dài của tình yêu thương ấy. Ti-mô-thê và Ti-tô, những người con tinh thần ưu tú của Thánh Phaolô, đã hiện thực hóa lời mời gọi này bằng chính cuộc đời tận hiến, trở thành những nhịp cầu nối kết giữa Tin Mừng và các tâm hồn khao khát chân lý.
Chúa Giê-su sai các ông đi từng hai người một, một hình ảnh đẹp đẽ về sự hiệp thông và tình huynh đệ trong sứ vụ. Ngài không muốn chúng ta đơn độc trên con đường loan báo Tin Mừng, vì Tin Mừng bản chất là tình yêu, mà tình yêu thì cần có sự sẻ chia và nâng đỡ. Đi đôi với nhau, các môn đệ học được cách lắng nghe, cách nhẫn nại và cách phản chiếu hình ảnh của một Thiên Chúa là cộng đoàn tình yêu. Đó chính là nền tảng của Giáo hội, nơi mà sự hiệp nhất không phải là sự đồng nhất máy móc, nhưng là sự hòa quyện của những tâm hồn cùng chung một lý tưởng, cùng hướng về một đích đến là đưa bình an của Đức Kitô vào lòng thế giới.
Lời cảnh báo "như chiên con đi vào giữa bầy sói" dường như là một nghịch lý đầy thách đố đối với lý trí tự nhiên. Làm sao một sự mỏng manh có thể đối đầu với sự hung bạo? Thế nhưng, đó chính là bí quyết của Tin Mừng: sức mạnh của sự hiền lành. Chúa không trang bị cho các môn đệ gươm giáo hay quyền lực trần thế, Ngài trang bị cho họ bằng chính sự yếu đuối dựa nương vào Thiên Chúa. Chính khi chúng ta ý thức mình là "chiên con", chúng ta mới thực sự cần đến sự bảo bối của Mục Tử Nhân Lành. Ti-mô-thê và Ti-tô đã đi vào lòng những dân tộc xa lạ, đối diện với những văn hóa và triết lý trái ngược, không bằng sức mạnh cưỡng chế, nhưng bằng sự dịu dàng của đức tin và lửa mến nồng nàn trong trái tim.
Sự từ bỏ "túi tiền, bao bị, giày dép" mà Chúa Giê-su truyền dạy là một lời mời gọi sống tinh thần nghèo khó triệt để. Người thợ gặt của Chúa phải là người tự do nhất, không bị ràng buộc bởi những lo âu vật chất hay những dự phòng quá mức cho bản thân. Khi đôi bàn tay trống không, tâm hồn mới có thể ôm trọn vẹn cả thế giới. Sự thiếu thốn bên ngoài lại chính là cơ hội để sự giàu có của ân sủng được hiển lộ. Những gì chúng ta mang theo thường là những gì ngăn cản chúng ta đến với người khác. Chúa muốn các môn đệ tin cậy hoàn toàn vào sự quan phòng của Cha, để rồi mỗi bữa ăn, mỗi chỗ nghỉ đều trở thành một dấu chỉ của sự đón nhận và lòng biết ơn.
"Bình an cho nhà này!" - đó là lời chào, là quà tặng và cũng là bản chất của sứ mạng tông đồ. Bình an mà các môn đệ mang đi không phải là sự vắng bóng của xung đột, mà là sự hiện diện của chính Đức Kitô Phục Sinh. Khi một người thợ gặt bước vào một ngôi nhà, họ mang theo hơi thở của Thiên Chúa. Nếu thế gian đầy dẫy những bất an và chia rẽ, thì người Kitô hữu phải là những sứ giả của sự hòa giải. Ti-mô-thê và Ti-tô đã gieo vãi sự bình an ấy tại Ê-phê-sô và Cơ-rê-ta, xây dựng những cộng đoàn nơi mà tình yêu thương vượt lên trên mọi khác biệt về nguồn gốc hay địa vị.
Sứ vụ truyền giáo cũng đòi hỏi một sự thích nghi và hòa nhập sâu sắc: "Người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó". Đây không chỉ là chuyện ăn uống, mà là tinh thần đón nhận văn hóa, đón nhận cuộc sống của người khác với lòng trân trọng. Người loan báo Tin Mừng không đến để áp đặt, nhưng để chia sẻ cuộc sống. Thánh Ti-tô và Thánh Ti-mô-thê đã trở thành những người tôi tớ cho mọi người, học cách nói ngôn ngữ của trái tim, để Tin Mừng không còn là một lý thuyết xa lạ nhưng trở thành "thịt và máu" trong đời sống thường nhật của các tín hữu.
Nhìn vào cuộc đời của hai thánh giám mục, chúng ta thấy một sự tiếp nối kỳ diệu của đức tin. Các ngài là những người trẻ tuổi đã can đảm gánh vác trách nhiệm nặng nề trong Giáo hội sơ khai. Sự trẻ trung của các ngài được tôi luyện trong gian khổ và được dẫn dắt bởi sự khôn ngoan của thánh Phaolô. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng, mỗi thế hệ đều có trách nhiệm gìn giữ và chuyển trao ngọn lửa đức tin. Lúa chín vẫn còn đầy đồng, và thế giới hôm nay vẫn đang khát khao những "thợ gặt" dám sống thật, dám hy sinh và dám yêu thương đến tận cùng.
Kết thúc hành trình, niềm vui của người môn đệ không nằm ở những thành công vẻ vang hay những con số thống kê, mà nằm ở chỗ tên của họ được ghi trên trời. Chúng ta được mời gọi để trở thành những chứng nhân khiêm nhường, làm việc không mệt mỏi trong vườn nho của Chúa mà không đòi hỏi sự công nhận của trần gian. Xin cho mỗi chúng ta, khi nhìn vào gương sáng của hai thánh Ti-mô-thê và Ti-tô, cũng biết thắp lên trong mình ngọn lửa truyền giáo, để đi đến bất cứ nơi đâu, chúng ta cũng trở thành những dấu chỉ sống động của lòng thương xót và bình an Chúa.
Hành trình của chúng ta vẫn đang tiếp diễn trên những nẻo đường của cuộc sống hiện đại. Dẫu có nhiều "bầy sói" của sự thờ ơ, ích kỷ hay tục hóa, nhưng với niềm tin sắt đá và tình yêu không lay chuyển, chúng ta tin rằng hạt giống bình an sẽ nảy mầm. Hãy ra đi với đôi bàn tay rộng mở và một trái tim tràn đầy hy vọng, vì chính Chúa là Đấng sai đi và Ngài luôn đồng hành với chúng ta cho đến tận cùng thời gian. Amen.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập61
  • Hôm nay10,251
  • Tháng hiện tại398,672
  • Tổng lượt truy cập42,005,987
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây