NHỮNG BƯỚC CHÂN TRẦN TRÊN CÁNH ĐỒNG TRUYỀN GIÁO: SỨ ĐIỆP TÌNH YÊU TỪ SỰ TỰ HỦY VÀ LÒNG PHÓ THÁC

Thứ hai - 26/01/2026 02:35
tải xuống (4)
tải xuống (4)
Khởi đi từ tiếng gọi thẳm sâu trong tâm hồn, hành trình của người môn đệ chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi yên bình, mà là một cuộc dấn thân đầy kịch tính giữa lòng thế giới. Hôm nay, khi Giáo hội mừng kính hai thánh Giám mục Ti-mô-thê và Ti-tô, những cộng sự đắc lực của Thánh Phaolô, chúng ta lại được nghe vang vọng lời mời gọi của Chúa Giêsu dành cho bảy mươi hai môn đệ. Con số bảy mươi hai không chỉ là một con số lịch sử, mà là biểu tượng cho sự lan tỏa ơn cứu độ đến mọi ngóc ngách của nhân loại. Chúa không chỉ chọn nhóm Mười Hai cho nền móng phẩm trật, Người chọn cả một đoàn dân đông đảo để khẳng định rằng: truyền giáo là bản chất, là hơi thở và là sự sống của bất cứ ai đã một lần chạm chân vào ngưỡng cửa đức tin.
Cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ nhưng thợ gặt lại thưa thớt – một hình ảnh tương phản đầy xót xa vẫn còn nguyên giá trị cho đến tận hôm nay. Sự "chín" của linh hồn không chờ đợi sự sẵn sàng của con người. Thế giới luôn khao khát chân lý, khao khát sự bình an đích thực giữa một thực tại đầy biến động và rạn nứt. Chúa Giêsu không bảo chúng ta hãy dùng kỹ thuật hay chiến lược nhân loại để giải quyết sự thiếu hụt nhân sự, nhưng Người truyền lệnh: “Hãy xin chủ mùa gặt”. Lời cầu nguyện chính là khởi đầu của mọi sứ vụ. Nếu không bám rễ trong lời cầu nguyện, người thợ gặt sẽ dễ dàng biến mình thành một công nhân tôn giáo khô khan, làm việc vì bổn phận thay vì vì tình yêu. Sứ vụ truyền giáo phải bắt đầu từ đầu gối trước khi bắt đầu bằng đôi chân.
Lời cảnh báo “như chiên con đi vào giữa bầy sói” dường như là một nghịch lý của tình thương. Tại sao một người thầy nhân hậu lại đẩy môn đệ vào chỗ hiểm nguy? Đó chính là sự thật trần trụi của Tin Mừng. Thế gian có những quy luật riêng của nó – quy luật của quyền lực, của bạo lực và của sự loại trừ. Người môn đệ đi vào thế gian không phải bằng sức mạnh của nanh vuốt, nhưng bằng sự hiền lành của chiên con. Chính sự yếu đuối của con chiên lại là vũ khí sắc bén nhất để cảm hóa lòng người, vì nó không gây hấn, không áp đặt, chỉ hiện diện và yêu thương. Thánh Ti-mô-thê và Ti-tô đã sống trọn vẹn tinh thần ấy khi đối diện với những nghịch cảnh, những giáo thuyết sai lạc và cả những bắt bớ, để rồi bằng sự kiên trì nhẫn nại, các ngài đã bảo vệ được đoàn chiên Chúa trao phó.
Sứ điệp về sự siêu thoát “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép” là một lời mời gọi lột bỏ mọi sự an toàn giả tạo. Khi đôi tay trống rỗng, người môn đệ mới có thể nắm lấy tay Chúa một cách trọn vẹn nhất. Khi đôi chân trần chạm vào cát bụi đường đời mà không có sự che chở của giày dép, họ mới thực sự cảm nhận được nỗi đau và sự nhọc nhằn của những người họ đang phục vụ. Sự nghèo khó không phải là mục đích, nhưng là phương tiện để chứng minh rằng: kho tàng duy nhất và quý giá nhất chính là Đức Kitô. Một nhà truyền giáo quá đầy đủ về vật chất thường dễ quên đi sự lệ thuộc vào ân sủng. Chỉ khi chúng ta dám trở nên nghèo khó, chúng ta mới thực sự giàu có trong Thiên Chúa và trở nên tự do để đi đến bất cứ đâu Ngài muốn.
Lệnh truyền “cũng đừng chào hỏi ai dọc đường” nghe có vẻ khiếm nhã trong phép lịch sự thông thường, nhưng thực chất đó là lệnh truyền về sự khẩn thiết. Sứ điệp cứu độ là một việc cấp bách, không thể trì hoãn bởi những chuyện phù phiếm hay những mối bang giao xã hội mang tính hình thức. Thời gian của Thiên Chúa đang thúc bách. Mỗi phút giây trôi qua là một linh hồn đang chờ đợi được nghe lời yêu thương. Người môn đệ phải là người biết ưu tiên cho những giá trị vĩnh cửu, không để mình bị phân tâm bởi những ồn ào của thế sự, để trái tim luôn hướng về đích điểm là ơn cứu độ của anh chị em mình.
“Bình an cho nhà này!” – đây không chỉ là một lời chúc xã giao, mà là việc trao ban chính sự hiện diện của Thiên Chúa. Bình an mà Chúa Giêsu nói đến là Shalom, một sự sung mãn về tâm linh, một sự hòa giải giữa con người với Thiên Chúa và với nhau. Người môn đệ đi đến đâu, bầu khí thiên đàng phải lan tỏa đến đó. Nếu thế gian đem lại sự bất an bằng tranh chấp và hận thù, thì người Kitô hữu phải là người kiến tạo hòa bình bằng sự lắng nghe và thấu hiểu. Tuy nhiên, sự bình an ấy chỉ có thể ở lại khi có một tâm hồn “đáng hưởng bình an” đón nhận. Điều này nhắc nhở chúng ta về tự do của con người trước hồng ân Chúa; Ngài mời gọi nhưng không cưỡng ép, Ngài gõ cửa nhưng chờ đợi người bên trong mở ra.
Việc Chúa bảo các môn đệ “ở lại nhà ấy, ăn uống thức gì người ta cho” dạy chúng ta bài học về sự hội nhập và lòng biết ơn. Người thợ gặt không đến để làm khách, nhưng đến để trở thành người nhà. Việc ăn uống chung không chỉ là để nuôi sống thân xác, mà là thiết lập một mối thông hiệp sâu xa. Đừng kén chọn, đừng so đo, vì giá trị của người môn đệ không nằm ở những gì họ hưởng thụ, nhưng nằm ở những gì họ trao ban. Thánh Ti-mô-thê và Ti-tô đã phải thích nghi với nhiều nền văn hóa khác nhau, từ Ê-phê-sô đến Crê-ta, để đem Tin Mừng thấm nhập vào xương máu của các cộng đoàn sơ khai. Sự linh hoạt và khiêm nhường ấy chính là chìa khóa để mở cửa lòng những người xa lạ.
Nhìn vào cuộc đời của hai thánh giám mục hôm nay, chúng ta thấy hiện rõ chân dung của những người thợ gặt trung kiên. Các ngài đã không giữ Tin Mừng cho riêng mình, cũng không giữ nó trong những tháp ngà lý thuyết. Các ngài đã lên đường, đã chấp nhận những "bầy sói" của thời đại, đã sống bằng sự bình an của Chúa giữa những cơn bão táp của Giáo hội sơ khai. Lời nhắn nhủ của Thánh Phaolô dành cho Ti-mô-thê: “Hãy khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa trong con” cũng chính là lời nhắc nhở cho mỗi chúng ta hôm nay. Đừng để ngọn lửa truyền giáo lụi tàn trong sự an phận hay sợ hãi. Mỗi Kitô hữu, qua bí tích Rửa Tội, đã là một “Ti-mô-thê mới”, một “Ti-tô mới” được sai đi vào cánh đồng cuộc đời.
Lạy Chúa, cánh đồng hôm nay vẫn đang chín vàng, và bầy sói của sự vô cảm, của chủ nghĩa hưởng thụ vẫn đang rình rập. Xin cho chúng con biết học nơi hai thánh Ti-mô-thê và Ti-tô lòng nhiệt thành không mệt mỏi. Xin rèn luyện chúng con thành những chiên con hiền lành nhưng can đảm, những người thợ gặt không màng túi tiền bao bị, chỉ mang theo hành trang duy nhất là tình yêu và sự bình an của Chúa. Để qua cuộc sống của chúng con, danh Chúa được cả sáng, và mọi người nhận biết rằng Nước Thiên Chúa đã đến gần. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập54
  • Hôm nay10,235
  • Tháng hiện tại398,656
  • Tổng lượt truy cập42,005,971
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây