TÌNH YÊU LÀ BẢN TÓM KẾT CỦA MỌI SỰ TRỌN LÀNH

Thứ bảy - 24/01/2026 22:11
tải xuống (3)
tải xuống (3)

LỜI NGUYỆN SÁNG

Lạy Chúa Giê-su yêu dấu,
trong buổi sáng tinh khôi của một ngày mới, khi tâm hồn con còn mong manh giữa bao lo toan chưa kịp gọi tên, con lặng lẽ đến trước nhan Ngài. Con đến không phải vì con xứng đáng, nhưng vì con biết mình được yêu. Con đến không phải vì con mạnh mẽ, nhưng vì con tin rằng chính trong sự yếu đuối của con, tình thương của Chúa lại có chỗ để chảy tràn. Lạy Chúa, Chúa đã nói với các môn đệ rằng Chúa Cha đã yêu mến Chúa thế nào, thì Chúa cũng yêu thương chúng con như vậy. Con nghe những lời ấy mà lòng vừa ấm áp, vừa run sợ. Ấm áp vì con biết mình không bị bỏ rơi giữa đời, run sợ vì con nhận ra tình yêu ấy lớn lao quá, trong khi lòng con lại quá hẹp, quá nông, và quá dễ khép lại.

Lạy Chúa, xin dạy con biết “ở lại” trong tình thương của Ngài. Không phải chỉ ở lại bằng lời cầu nguyện trên môi, nhưng ở lại bằng cách sống mỗi ngày theo tinh thần của Tin Mừng. Giữa một thế giới vội vã, nơi con người thường yêu thương theo điều kiện và rút lại tình cảm khi bị tổn thương, xin cho con học cách yêu như Chúa yêu: yêu đến cùng, yêu không tính toán, yêu ngay cả khi phải hy sinh chính mình. Con hiểu rằng ở lại trong tình thương của Chúa không phải là cảm xúc dễ chịu, nhưng là một chọn lựa âm thầm và bền bỉ: chọn tha thứ khi bị xúc phạm, chọn nhẫn nại khi bị hiểu lầm, chọn trung tín khi lòng con muốn bỏ cuộc.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã gọi con là bạn hữu, không còn là tôi tớ. Con nghe mà thấy lòng mình chấn động. Một Thiên Chúa lại muốn làm bạn với con, muốn chia sẻ cho con những điều sâu kín nơi cung lòng Chúa Cha. Xin cho con đừng sống như một người đầy tớ sợ hãi, chỉ làm việc vì bổn phận hay vì phần thưởng, nhưng như một người bạn biết lắng nghe trái tim của Chúa, biết vui nỗi vui của Chúa và thao thức trước những điều làm Chúa đau lòng. Xin cho con biết rằng tình bạn với Chúa không hệ tại ở những việc lớn lao bên ngoài, mà ở sự trung thành trong những điều nhỏ bé, trong từng lời nói, từng quyết định, từng cách con đối xử với người khác.
Lạy Chúa, hôm nay Hội Thánh mừng kính Thánh Phan-xi-cô đờ Xan, một vị mục tử hiền lành, một tiến sĩ của tình yêu và sự dịu dàng. Qua cuộc đời thánh nhân, con học được rằng nên thánh không phải là làm những điều phi thường, nhưng là làm những điều rất bình thường với một tình yêu phi thường. Xin cho con biết mang tinh thần hiền hòa ấy vào đời sống mỗi ngày, để giữa những căng thẳng, con không trở nên cứng cỏi; giữa những bất công, con không đánh mất sự dịu dàng; và giữa những va chạm của đời sống chung, con vẫn giữ được một trái tim mềm mại, biết yêu thương và tôn trọng người khác.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chọn con, không phải vì con tốt hơn ai, mà vì Chúa muốn con sinh hoa trái. Xin cho đời con không khô cằn vì ích kỷ, không cằn cỗi vì oán giận, nhưng trổ sinh hoa trái của yêu thương, kiên nhẫn, và phục vụ. Xin cho con hiểu rằng điều răn Chúa truyền dạy thật đơn sơ mà cũng thật khó: hãy yêu thương nhau như Chúa đã yêu. Xin cho con bắt đầu điều ấy ngay từ sáng hôm nay, trong chính gia đình con, nơi con làm việc, và với những người con gặp gỡ, kể cả những người làm con khó yêu nhất.
Lạy Chúa, khi con bước ra khỏi giây phút cầu nguyện này để đi vào một ngày mới, xin cho niềm vui của Chúa ở lại trong con. Không phải là niềm vui ồn ào, nhưng là niềm vui sâu lắng của người biết mình được yêu, được chọn, và được sai đi. Xin cho con sống ngày hôm nay như một lời đáp trả nhỏ bé nhưng chân thành trước tình yêu lớn lao của Ngài. Amen.
Lm. Anmai, CSsR

TÌNH YÊU LÀ BẢN TÓM KẾT CỦA MỌI SỰ TRỌN LÀNH

Chúng ta họp nhau nơi đây để mừng kính Thánh Phan-xi-cô đờ Xan, một vị Giám mục, Tiến sĩ Hội Thánh, người được mệnh danh là "Vị Thánh của lòng dịu dàng". Đứng trước lời Chúa trong Tin Mừng Gio-an hôm nay, chúng ta thấy một sự trùng khớp kỳ diệu giữa giáo huấn của Chúa Giê-su về tình yêu và linh đạo "Trường dạy đạo đức" mà Thánh Phan-xi-cô đã để lại cho hậu thế. Sứ điệp của Tin Mừng không chỉ là một mệnh lệnh khô khan, mà là một lời mời gọi thiết tha: "Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy". Đối với Thánh Phan-xi-cô, việc "ở lại" này chính là bí quyết của mọi sự thánh thiện, vì ngài tin rằng Thiên Chúa là Thiên Chúa của lòng người, và con đường ngắn nhất để đến với Người chính là con đường của tình yêu tự nguyện, không cưỡng ép, nhẹ nhàng như hơi thở nhưng mãnh liệt như dòng thác.

Để hiểu sâu hơn về đoạn Tin Mừng này, chúng ta cần đi vào phần chú giải bản văn. Chúa Giê-su dùng hình ảnh "Cành nho và gốc nho" làm bối cảnh để dẫn đến bài diễn từ này. Từ ngữ "ở lại" (menein) trong tiếng Hy Lạp mang một ý nghĩa rất mạnh, nó biểu thị một sự cư trú vĩnh viễn, một sự gắn kết hữu thể chứ không phải là một cuộc viếng thăm chớp nhoáng. Khi Chúa nói "Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy", Người đang thiết lập một "mạch điện" tình yêu thần linh. Tình yêu chảy từ Chúa Cha đến Chúa Con, và từ Chúa Con đổ tràn xuống các môn đệ. Đây là một tình yêu mang tính hiến tế (Agapē), loại tình yêu không tìm tư lợi nhưng hoàn toàn vì lợi ích của người mình yêu. Việc giữ điều răn không phải là điều kiện để được yêu, mà là "hoa trái" và là "cách thức" để duy trì sự hiện diện của tình yêu đó trong tâm hồn.
Thánh Phan-xi-cô đờ Xan đã cụ thể hóa khái niệm "ở lại trong tình thương" bằng một lối sống đầy nhân bản. Ngài dạy rằng: "Một giọt mật ngọt thu hút được nhiều ruồi hơn là một thùng giấm đầy". Trong bối cảnh Giáo hội thời bấy giờ đang đối diện với những cuộc tranh luận gay gắt về giáo lý, ngài đã chọn vũ khí là lòng nhân hậu. Chúa Giê-su nói: "Anh em là bạn hữu của Thầy". Đây là một cuộc cách mạng về vị thế. Tôi tớ thì vâng lời vì sợ hãi hoặc bổn phận, nhưng bạn hữu thì vâng lời vì sự đồng tâm nhất trí. Thánh Phan-xi-cô đã áp dụng điều này vào mục vụ, ngài không nhìn hối nhân như những tội nhân đáng trừng phạt, mà như những người bạn của Chúa Kitô đang cần được dìu dắt về với tình yêu. Ngài khẳng định rằng sự thánh thiện không phải là đặc ân của riêng hàng giáo sĩ hay tu sĩ, mà là lời mời gọi cho tất cả mọi người, từ người lính, người thợ thủ công đến các bà nội trợ.
Trong phần gợi ý mục vụ cho chúng ta ngày hôm nay, hãy nhìn vào mệnh lệnh: "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em". Đây là tiêu chuẩn kép: yêu như Chúa yêu. Chúa yêu bằng cách "hy sinh tính mạng vì bạn hữu". Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta ít khi có cơ hội chết thay cho ai đó theo nghĩa đen, nhưng chúng ta có hàng ngàn cơ hội để "chết đi" cho cái tôi ích kỷ, cho sự nóng nảy, cho những phán xét khắt khe. Thánh Phan-xi-cô đờ Xan đã từng mất nhiều năm để chế ngự tính nóng nảy bẩm sinh của mình cho đến khi ngài trở nên dịu dàng lạ lùng. Đó chính là sự hy sinh mạng sống – hy sinh bản ngã cũ để mặc lấy con người mới trong tình yêu. Mục vụ trong gia đình và cộng đoàn hôm nay cần sự kiên nhẫn này hơn bao giờ hết. Chúng ta cần học cách lắng nghe mà không ngắt lời, góp ý mà không hạ nhục, và yêu thương mà không đòi điều kiện.
Điểm cốt lõi tiếp theo là niềm vui. Chúa Giê-su nói: "Thầy nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn". Một Kitô hữu buồn bã là một Kitô hữu đáng ngờ. Thánh Phan-xi-cô luôn giữ được nét mặt rạng rỡ và sự bình an sâu thẳm ngay cả khi ngài bị từ chối hoặc bị sỉ nhục. Ngài dạy rằng sự đạo đức thực sự phải làm cho con người trở nên dễ mến và vui vẻ hơn. Nếu sự đạo đức của chúng ta khiến chúng ta trở nên cau có, khinh khi người khác hoặc cảm thấy nặng nề, thì đó không phải là đạo đức của Tin Mừng. Niềm vui trọn vẹn mà Chúa hứa ban không phải là sự phấn khích nhất thời, mà là sự bình an của một tâm hồn biết mình được yêu và đang yêu.
Chúng ta cũng cần suy ngẫm về sự chủ động của Thiên Chúa: "Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em". Điều này cất đi gánh nặng của sự kiêu ngạo thiêng liêng. Mọi nhân đức ta có, mọi việc lành ta làm đều bắt nguồn từ ơn chọn gọi của Người. Thánh Phan-xi-cô đờ Xan nhấn mạnh đến sự phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Ngài ví tâm hồn như một cây đàn, và Chúa là người nghệ sĩ. Việc của chúng ta là giữ cho các dây đàn tâm hồn luôn căng đúng mức – không quá căng thẳng bởi sự cầu toàn thái quá, cũng không quá chùng xuống bởi sự lười biếng – để Chúa có thể tấu lên khúc nhạc tình yêu qua cuộc đời ta.
Hoa trái mà Chúa Giê-su mong muốn chúng ta sinh ra và "tồn tại" chính là những việc làm bác ái bền bỉ. Trong đời sống mục vụ, đôi khi chúng ta hăng hái lúc đầu nhưng dễ dàng bỏ cuộc khi gặp thử thách hoặc không thấy kết quả ngay lập tức. Thánh Phan-xi-cô dạy chúng ta "làm mọi sự vì yêu, không có gì bằng ép buộc". Khi tình yêu là động lực, hoa trái sẽ bền vững vì nó không dựa trên cảm xúc nhất thời mà dựa trên quyết định của ý chí được ân sủng biến đổi. Ngài nhắc nhở chúng ta rằng những việc nhỏ mọn được làm với tình yêu lớn lao thì đẹp lòng Chúa hơn là những việc vĩ đại mà thiếu vắng đức ái. Một nụ cười, một lời hỏi thăm, một sự nhường nhịn trong âm thầm chính là những hoa trái tồn tại đến muôn đời.
Hơn nữa, Chúa Giê-su nhấn mạnh đến sức mạnh của lời cầu nguyện nhân danh Người: "Tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em". Cầu nguyện nhân danh Chúa Giê-su nghĩa là cầu nguyện với cùng một tâm tình, cùng một ý chí như Người. Đó là lời cầu nguyện: "Xin ý Cha thể hiện". Thánh Phan-xi-cô đờ Xan là bậc thầy về cầu nguyện chiêm niệm giữa đời. Ngài dạy cách cầu nguyện đơn giản bằng việc đặt mình trước sự hiện diện của Chúa trong mọi hoàn cảnh. Dù đang làm việc hay nghỉ ngơi, tâm hồn vẫn có thể thầm thĩ với Chúa. Đây là gợi ý mục vụ quan trọng cho giáo dân hôm nay, những người luôn bận rộn: hãy biến mỗi công việc thành một lời cầu nguyện bằng cách làm việc đó một cách hoàn hảo nhất có thể để dâng kính Chúa.
Nhìn lại cuộc đời Thánh Phan-xi-cô đờ Xan, ngài đã sống triệt để điều răn mới này trong vai trò Giám mục vùng Geneva đầy khó khăn. Ngài đã đi bộ hàng dặm qua tuyết lạnh để gõ cửa từng nhà, viết những tờ rơi giải thích đức tin bằng ngôn từ yêu thương để nhét dưới khe cửa. Ngài không dùng quyền lực để áp đặt, nhưng dùng trái tim để chinh phục. Đó chính là cách ngài "ra đi và sinh hoa trái". Mỗi chúng ta, trong ơn gọi riêng của mình, cũng được mời gọi trở thành một "tờ rơi tình yêu" của Thiên Chúa giữa lòng thế giới. Thế giới hôm nay đang khát khao sự dịu dàng và lòng thương xót. Chúng ta không thể rao giảng về một Thiên Chúa là tình yêu bằng một khuôn mặt giận dữ hay một thái độ loại trừ.
Để kết thúc, chúng ta hãy tự hỏi: Tôi có thực sự "ở lại" trong Chúa, hay tôi chỉ ghé thăm Người mỗi khi cần cầu xin? Tình yêu tôi dành cho tha nhân có phản chiếu được chút nào sự "hiến tế" của Chúa Kitô không? Thánh Phan-xi-cô đờ Xan đã để lại một châm ngôn sống: "Hãy là chính mình, và hãy là chính mình một cách tốt đẹp nhất để tôn vinh Đấng Sáng Tạo". Đừng cố gắng trở thành một vị thánh nào khác, mà hãy là chính bạn, được thánh hóa bởi tình yêu trong môi trường bạn đang sống. Xin Chúa, qua lời chuyển cầu của Thánh Phan-xi-cô, ban cho chúng ta trái tim dịu dàng, trí tuệ minh mẫn và ý chí kiên định để thực hành điều răn yêu thương, hầu niềm vui của chúng ta được nên trọn vẹn trong Chúa. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập54
  • Hôm nay15,710
  • Tháng hiện tại379,595
  • Tổng lượt truy cập41,986,910
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây