Trong hành trình rao giảng Tin Mừng của Đức Giê-su, chúng ta thường thấy Ngài không ngừng di chuyển. Sự di chuyển ấy không đơn thuần là sự thay đổi về mặt không gian địa lý, mà là một chiến lược truyền giáo đầy chủ ý của Con Thiên Chúa làm người. Đoạn Tin Mừng theo thánh Máccô hôm nay mở ra một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa hỗn loạn nhưng cũng đầy hy vọng: Đức Giê-su cùng các môn đệ lui về phía Biển Hồ. Đây không phải là một cuộc rút lui trong sợ hãi trước những chống đối của nhóm Biệt phái hay phe Hê-rô-đê mà chúng ta vừa thấy ở các đoạn trước, mà là một cuộc "lui về" để mở ra một chân trời mới. Biển Hồ Ga-li-lê, nơi sóng nước mênh mông, trở thành một tòa giảng lộ thiên khổng lồ, nơi mà ranh giới giữa Do Thái và dân ngoại bắt đầu mờ nhạt đi để nhường chỗ cho một vương quốc mới – Vương quốc của Thiên Chúa.
Hãy nhìn vào đoàn người lũ lượt kéo đến. Thánh sử Máccô đã liệt kê một danh sách các địa danh đầy ấn tượng: Ga-li-lê, Giu-đê, Giê-ru-sa-lem, I-đu-mê, bên kia sông Gio-đan, rồi tận miền Tia và Xi-đôn. Đây là một sự mô tả mang tính hoàn cầu hóa của thời bấy giờ. Từ miền Bắc đến miền Nam, từ vùng trung tâm tôn giáo khắc nghiệt đến những vùng biên cương của dân ngoại, tất cả đều đang đổ dồn về một điểm duy nhất là Đức Giê-su. Điều gì đã thôi thúc họ? Máccô trả lời rất rõ: "vì nghe biết những gì Người đã làm". Con người ta luôn bị thu hút bởi những điều kỳ diệu, bởi lòng nhân ái và quyền năng. Nhưng sâu xa hơn cái tò mò là một cơn khát – cơn khát được chữa lành, cơn khát được giải thoát và cơn khát được nhìn thấy dung mạo của Thiên Chúa giữa cuộc đời đầy đau khổ.
Sự chen lấn của đám đông dữ dội đến mức Đức Giê-su phải bảo các môn đệ chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ. Hình ảnh chiếc thuyền bồng bềnh trên mặt nước, cách bờ một khoảng ngắn, tạo nên một khoảng cách cần thiết. Khoảng cách này không phải để tách biệt Đức Giê-su khỏi nỗi đau của nhân thế, nhưng là để Ngài có thể nhìn thấy tất cả, để tiếng nói của Ngài được vang xa hơn, và để đám đông không biến Ngài thành một "phù thủy" hay một "thợ chữa bệnh" tầm thường. Chiếc thuyền chính là biểu tượng của Giáo hội sau này: một thực thể ở giữa thế gian, gần gũi với con người nhưng vẫn có một sự biệt lập thánh thiêng để thực thi sứ vụ ngôn sứ. Đức Giê-su đứng trên thuyền, giữa trời và nước, Ngài trở thành nhịp cầu nối kết trời cao với đất thấp.
Tại sao người ta lại đổ xô đến để "sờ vào Người"? Trong văn hóa Kinh Thánh, việc "sờ" không chỉ là tiếp xúc vật lý. Đó là hành động của đức tin tìm kiếm sự thông hiệp năng lượng thánh thiêng. Đám đông ấy mang theo tất cả những uế tạp của thân xác và tâm hồn: những căn bệnh nan y, những nỗi ám ảnh tâm thần, những gánh nặng của lề luật và tội lỗi. Họ tin rằng chỉ cần chạm vào gấu áo hay thân mình Ngài, sự sống sẽ tuôn trào. Và quả thực, Đức Giê-su đã để cho mình bị chạm đến. Ngài không ngại sự ô uế. Ngài không xua đuổi những người phong hủi hay tội lỗi. Ngài là Thiên Chúa, Đấng cho phép thụ tạo chạm vào mình để họ được thánh hóa. Đây là mầu nhiệm của sự Nhập Thể: Thiên Chúa không ở xa trên chín tầng mây, Ngài ở ngay tầm tay với của những kẻ khốn cùng nhất.
Bên cạnh những con người khao khát ơn lành, có một thế lực khác cũng nhận ra Ngài: các thần ô uế. Điều trớ trêu là trong khi những người lãnh đạo tôn giáo Do Thái còn đang hoài nghi, thì quỷ dữ lại nhận ra danh tính thật của Đức Giê-su. Chúng phủ phục và kêu lên: "Ông là Con Thiên Chúa!". Đây là một lời tuyên xưng đúng đắn về mặt tín lý, nhưng lại hoàn toàn sai lầm về mặt thái độ. Quỷ dữ tin có Chúa, nhưng chúng không yêu mến Chúa. Chúng tuyên xưng danh Ngài không phải để tôn thờ, mà là để tìm cách khống chế hoặc làm xáo trộn chương trình cứu độ của Ngài. Đó là lý do tại sao Đức Giê-su "cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai". Ngài không muốn một vinh quang đến từ miệng lưỡi của bóng tối, và Ngài cũng chưa muốn mầu nhiệm Đấng Thiên Sai được công bố khi Ngài chưa đi trọn con đường Thập giá.
"Bí mật Thiên Sai" là một chủ đề lớn trong Tin Mừng Máccô. Đức Giê-su muốn con người nhận biết Ngài không phải qua những lời đồn thổi, không phải qua sự áp đặt của quyền lực thần thiêng, mà qua sự biến đổi của trái tim. Nếu dân chúng chỉ biết Ngài là Đấng làm phép lạ, họ sẽ chỉ đi theo Ngài khi bụng no và thân xác khỏe mạnh. Nhưng nếu họ nhận ra Ngài là Con Thiên Chúa qua sự phục vụ, qua khổ hình và cái chết vì yêu, họ mới thực sự trở thành môn đệ. Sự im lặng mà Đức Giê-su đòi hỏi chính là khoảng lặng để đức tin được trưởng thành, để con người không biến Thiên Chúa thành công cụ phục vụ cho những ích kỷ trần gian của mình.
Nhìn vào bức tranh sống động của Tin Mừng hôm nay, mỗi người Kitô hữu chúng ta cần tự hỏi: Tôi đang đứng ở đâu trong đám đông ấy? Có bao giờ tôi đi tìm Chúa chỉ vì những phép lạ, vì những nhu cầu vật chất hay sự bình an tạm bợ của thân xác? Chắc chắn, Chúa không trách cứ chúng ta khi chúng ta mang những đau khổ đến với Ngài, vì Ngài chính là nguồn mạch chữa lành. Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ dừng lại ở việc "sờ" vào Chúa để lấy đi một chút ơn huệ rồi lại biến mất trong dòng đời, chúng ta đã bỏ lỡ điều quý giá nhất: chính sự hiện diện của Ngài. Chúa muốn chúng ta không chỉ đến để xin, mà còn đến để ở lại, để lắng nghe lời Ngài trên chiếc thuyền của Giáo hội.
Thế giới hôm nay cũng giống như vùng phụ cận Biển Hồ năm xưa, đầy rẫy những "bệnh nhân" của thời đại. Có những căn bệnh ung thư thể lý, nhưng cũng có những căn bệnh ung thư tâm hồn như sự vô cảm, lòng thù hận, sự cô đơn và mất phương hướng. Chúng ta thấy người ta lũ lượt kéo nhau đi tìm sự giải cứu ở những "thần tượng" giả tạo, ở những thú vui chóng qua hay những triết lý rỗng tuếch. Là những môn đệ của Đức Giê-su, chúng ta có đang giúp họ tìm đến đúng địa chỉ là Chúa hay không? Hay chúng ta lại đang vô tình trở thành những chướng ngại vật khiến người khác không thể tiếp cận được với lòng thương xót của Ngài? Mỗi Kitô hữu phải là một cánh tay nối dài, dẫn đưa anh chị em mình đến chạm vào lòng Chúa qua các Bí tích và qua chính đời sống bác ái của mình.
Sống Tin Mừng hôm nay còn là lời mời gọi chúng ta đối diện với những "thần ô uế" trong chính nội tâm mình. Có những tiếng nói trong ta vẫn tuyên xưng Chúa bằng môi miệng trong nhà thờ, nhưng lại phủ nhận quyền tối thượng của Ngài trong đời sống hằng ngày. Đó là sự kiêu ngạo, là những đam mê bất chính, là những thần tượng của tiền bạc và danh vọng. Chúng ta cần xin Chúa trục xuất những bóng tối ấy, để lời tuyên xưng "Ngài là Con Thiên Chúa" không phải là một sự run rẩy sợ hãi như quỷ dữ, mà là một tiếng reo vui của người con được yêu thương và cứu chuộc. Hãy để Chúa làm chủ chiếc thuyền cuộc đời chúng ta, dù sóng gió có lớn đến đâu, chỉ cần có Ngài, chúng ta sẽ tìm thấy bến bờ bình an.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã không khép kín vinh quang của mình trong đền thánh, nhưng đã bước ra bãi biển, đến với những người cùng khổ và bị lãng quên. Xin cho chúng con một trái tim khao khát Chúa thực sự. Xin cho chúng con đức tin đủ mạnh để chạm vào Chúa qua Lời Ngài và qua anh chị em xung quanh. Và lạy Chúa, xin hãy cất tiếng dẹp tan những ồn ào của thế gian trong lòng chúng con, để trong thinh lặng của tình yêu, chúng con nhận biết Chúa là Cứu Chúa duy nhất của đời mình. Amen.