ĐỤNG CHẠM VÀO ĐỨC GIÊ-SU BẰNG ĐỨC TIN

Thứ năm - 22/01/2026 09:46
tải xuống (5)
tải xuống (5)

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, thưa quý ông bà và anh chị em rất thân mến trong Chúa Giê-su Ki-tô, hôm nay chúng ta cùng nhau quy tụ nơi đây để cử hành mầu nhiệm Thánh Thể, để lắng nghe Lời Chúa và để được nuôi dưỡng bởi Bánh Hằng Sống. Bài Tin Mừng theo thánh Mác-cô mà chúng ta vừa nghe vang lên, họa lại một bức tranh vô cùng sống động, náo nhiệt và đầy sức hút về sứ vụ của Chúa Giê-su. Đó là một khung cảnh bên bờ biển hồ Ga-li-lê, nơi không còn là những cuộc gặp gỡ riêng tư, nhỏ lẻ nữa, mà là một biển người mênh mông từ khắp tứ phương thiên hạ đổ về. Đứng trước quang cảnh ấy, lòng chúng ta không khỏi dâng lên một niềm xúc động và tự hào vì thấy Thầy Giê-su của chúng ta được yêu mến và tìm kiếm nhiều đến thế. Tuy nhiên, Lời Chúa hôm nay không dừng lại ở việc mô tả sự thành công bề ngoài, mà dẫn chúng ta đi sâu vào một vấn đề cốt lõi của đời sống đạo, một vấn đề quyết định sự sống còn của linh hồn chúng ta: Đó là sự khác biệt giữa việc chen lấn để đụng chạm thể xác và việc đụng chạm vào Chúa bằng đức tin. Chủ đề "Đụng chạm vào Đức Giê-su bằng đức tin" sẽ là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài chia sẻ hôm nay, để chúng ta soi rọi lại chính thái độ của mình mỗi khi đến nhà thờ, mỗi khi rước lễ và mỗi khi đối diện với những biến cố của cuộc đời.

Trước hết, hãy cùng nhìn ngắm bối cảnh địa lý và nhân chủng học mà thánh Mác-cô đã liệt kê rất chi tiết. Dân chúng đến từ đâu? Từ Ga-li-lê, miền Giu-đê, Giê-ru-sa-lem, xứ I-đu-mê, vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn. Một danh sách dài và đa dạng. Ga-li-lê là quê hương của Chúa, nơi những người dân quê mộc mạc sinh sống. Giu-đê và Giê-ru-sa-lem là trung tâm tôn giáo, nơi có Đền Thờ và giới lãnh đạo Do Thái giáo. I-đu-mê là vùng đất của con cháu Ê-sau, vốn có lịch sử thù địch với Israel. Vùng bên kia sông Gio-đan là vùng Thập Tỉnh mang đậm văn hóa Hy Lạp. Còn Tia và Xi-đôn là vùng đất của dân ngoại, nơi bị coi là ô uế. Như vậy, đám đông vây quanh Chúa Giê-su là một hình ảnh thu nhỏ của nhân loại, không phân biệt biên giới, chủng tộc, tôn giáo hay đẳng cấp xã hội. Điều gì đã quy tụ họ lại? Điều gì đã xóa nhòa ranh giới giữa người Do Thái và dân ngoại, giữa người đạo đức và kẻ tội lỗi? Thưa, đó là nỗi đau khổ của phận người và tiếng lành đồn xa về "những gì Người đã làm".

Tin Mừng thuật lại: "Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến tất cả những ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người". Trong nguyên ngữ, từ "bệnh" ở đây còn có nghĩa là những tai ương, những đòn vọt, những nỗi thống khổ đè nặng lên kiếp người. Họ đến với Chúa không phải vì họ đã hiểu thấu đáo giáo lý Nước Trời, cũng không phải vì họ muốn trở thành môn đệ vác thập giá. Họ đến vì họ đau. Họ đến vì họ cần một phép lạ. Họ đến vì bản năng sinh tồn thôi thúc họ tìm kiếm một đấng có quyền năng giải thoát họ khỏi bệnh tật. Và hành động "đổ xô đến để sờ vào Người" diễn tả một sự khao khát mãnh liệt, một sự hỗn loạn của nhu cầu được chạm vào nguồn năng lượng thần linh. Đối với họ, Chúa Giê-su lúc này giống như một "kho thuốc sống", một bùa hộ mệnh đầy quyền năng. Chỉ cần chạm vào là đủ, chỉ cần sờ được vào gấu áo Người là hy vọng được chữa lành.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn vào đám đông ấy, chúng ta thấy hình ảnh của chính mình. Có biết bao lần chúng ta tìm đến nhà thờ, đến các trung tâm hành hương, hay đến với các buổi cầu nguyện chữa lành với tâm thế y hệt đám đông năm xưa. Chúng ta mang theo những gánh nặng của bệnh tật, của nợ nần, của thất bại trong làm ăn, của rạn nứt trong gia đình. Chúng ta chen lấn, chúng ta xin khấn, chúng ta muốn "chạm" vào Chúa để Chúa giải quyết ngay lập tức những khó khăn hiện tại của mình. Điều đó không sai, và Chúa Giê-su – Đấng đầy lòng trắc ẩn – chưa bao giờ xua đuổi những người đau khổ tìm đến Ngài. Ngài vẫn chữa lành, vẫn ban ơn. Nhưng Lời Chúa hôm nay muốn cảnh tỉnh chúng ta: Đừng dừng lại ở đó. Đừng để đức tin của mình chỉ dừng lại ở mức độ "thỏa mãn nhu cầu".

Tại sao Chúa Giê-su lại bảo các môn đệ "dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn"? Phải chăng Chúa sợ hãi? Không. Phải chăng Chúa chán ghét đám đông? Càng không. Chiếc thuyền nhỏ ấy tạo ra một khoảng cách vật lý cần thiết. Khoảng cách ấy giúp Chúa không bị đè bẹp bởi sự cuồng nhiệt thiếu hiểu biết. Nhưng quan trọng hơn, khoảng cách ấy biến chiếc thuyền thành một giảng đài. Chúa muốn tách mình ra khỏi sự va chạm thể xác hỗn độn để thiết lập một sự kết nối khác sâu sắc hơn: sự kết nối qua Lời Giảng Dạy. Chúa muốn họ không chỉ "sờ" vào Ngài bằng tay, mà phải "nghe" Ngài bằng tai và "hiểu" Ngài bằng tim. Nếu chỉ chen lấn để sờ, họ chỉ nhận được ơn phần xác. Nhưng nếu họ lắng nghe Lời Ngài, họ sẽ nhận được ơn cứu độ phần hồn. Sự chữa lành thể xác chỉ là dấu chỉ, là bước khởi đầu để dẫn đến một sự chữa lành toàn diện hơn: chữa lành mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa.

Như phần suy niệm mà chúng ta đã nghe: "Đôi khi nhiều người Do Thái muốn được đụng chạm vào Chúa chỉ nhằm thỏa mãn được những khao khát hiện tại là được khỏi bệnh. Nhưng sự thỏa mãn này chưa giúp nhiều cho sự tăng trưởng đức tin của họ vào con người và sứ mạng của Đức Giê-su". Thực tế lịch sử đã chứng minh điều này một cách đau xót. Chính những đám đông lũ lượt đi theo Chúa ở Ga-li-lê, được ăn bánh hóa nhiều, được chữa lành bệnh tật, sau này lại vắng bóng trong cuộc thương khó. Khi Chúa Giê-su bị bắt, bị đánh đòn và vác thập giá, họ ở đâu? Tại sao họ không đến "chen lấn" để sờ vào Ngài lúc Ngài cần sự ủi an nhất? Tại sao họ lại để Ngài cô đơn trên đồi Golgotha? Câu trả lời là vì đức tin của họ được xây dựng trên nền tảng của lợi ích cá nhân. Họ tin vào một Đấng làm phép lạ phục vụ họ, chứ họ chưa tin vào một Đấng Mê-si-a chịu đau khổ để cứu chuộc họ. Khi Chúa không còn làm phép lạ, khi Chúa trở nên yếu đuối và bị sỉ nhục, đức tin vụ lợi của họ sụp đổ. Sự cứng lòng tin ấy chính là lý do khiến Chúa phải chịu chết và Phục sinh, như một dấu chỉ vĩ đại nhất để đánh thức họ.

Vậy, thế nào là đụng chạm vào Chúa bằng đức tin? Lời Chúa gợi nhớ cho chúng ta về hình ảnh người phụ nữ bị băng huyết (x. Mc 5, 25-34). Bà cũng chen lấn trong đám đông, bà cũng sờ vào áo Chúa. Nhưng Chúa Giê-su cảm nhận được một sự khác biệt hoàn toàn. Hàng trăm người va chạm vào Chúa, xô đẩy Chúa, nhưng Chúa không hỏi "Ai đụng vào Ta?". Chỉ khi người phụ nữ ấy chạm vào, Chúa mới dừng lại và hỏi câu đó. Tại sao? Vì cái chạm của bà là cái chạm của Đức Tin. Bà tin rằng "Tôi chỉ cần sờ vào áo Người thôi là sẽ được cứu". Cái chạm ấy không chỉ là sự tiếp xúc của da thịt, mà là sự tiếp xúc của hai tâm hồn. Một dòng năng lượng chữa lành đã tuôn trào từ Trái Tim Chúa sang trái tim bà, không phải vì bà may mắn đứng gần, mà vì lòng tin của bà đã mở toang cánh cửa ân sủng. Chúa Giê-su đã xác nhận: "Này con, đức tin của con đã cứu con".

Thưa anh chị em, ngày hôm nay, chúng ta không còn cơ hội để chen lấn và sờ vào gấu áo Chúa Giê-su bằng xương bằng thịt như dân chúng xứ Ga-li-lê năm xưa. Nhưng chúng ta có một cơ hội còn tuyệt vời hơn, cao cả hơn gấp bội phần. Đó là Bí tích Thánh Thể. Trong mỗi Thánh lễ, khi chúng ta tiến lên rước lễ, chúng ta không chỉ sờ vào áo Chúa, mà chúng ta đón nhận chính Mình và Máu Thánh Ngài vào trong cơ thể mình. Chúng ta được hòa tan trong Ngài và Ngài ở lại trong chúng ta. Đây là sự đụng chạm mật thiết nhất, linh thiêng nhất mà con người có thể kinh nghiệm được trên trần gian này. Thế nhưng, câu hỏi đặt ra là: Chúng ta đang rước Chúa với tâm thế nào?

Có bao giờ chúng ta rước lễ như một thói quen vô thức? Chúng ta xếp hàng đi lên, miệng mở ra nhận Bánh Thánh, nhưng lòng trí thì đang lơ lửng ở đâu đó, đang toan tính chuyện cơm áo gạo tiền, hay đang xét đoán người xung quanh? Nếu rước lễ mà không có lòng tin, không có lòng mến, không có sự khao khát kết hiệp, thì sự "đụng chạm" ấy trở nên vô nghĩa, thậm chí là xúc phạm đến Thánh Thể. Chúng ta có thể trở thành giống như đám đông chen lấn Chúa, xô đẩy Chúa, nhưng chẳng nhận được sức sống thần linh nào từ Ngài, bởi vì cánh cửa tâm hồn chúng ta đã đóng kín. "Đụng chạm vào Chúa Giê-su với đôi bàn tay con người là chưa đủ nhưng cần phải chạm vào Người với Đức tin". Lời nhắc nhở này thật thấm thía. Đối với người tin, giây phút rước lễ là giây phút thiên đàng tại thế. Khi ấy, họ ý thức rằng mình đang cưu mang Đấng Tạo Hóa, Đấng Cứu Độ. Họ rùng mình thánh thiện vì biết mình tội lỗi mà được Chúa đoái thương ngự vào. Chính đức tin ấy biến đổi tấm Bánh nhỏ bé thành lương thực trường sinh, biến đổi con người tội lỗi thành đền thờ của Chúa Thánh Thần.

Hơn nữa, bài Tin Mừng còn cho chúng ta thấy phản ứng của các thần ô uế. "Hễ thấy Đức Giê-su, thì phủ phục trước mặt Người và kêu lên: Ông là Con Thiên Chúa!". Đây là một chi tiết đầy nghịch lý. Ma quỷ nhận biết Chúa Giê-su rõ hơn ai hết. Chúng tuyên xưng danh tính của Ngài một cách chính xác về mặt thần học: "Con Thiên Chúa". Nhưng Chúa Giê-su lại "cấm ngặt chúng không được tiết lộ". Tại sao? Tại sao Chúa không dùng lời chứng của ma quỷ để quảng bá cho sứ vụ của mình? Thưa, bởi vì sự hiểu biết của ma quỷ là sự hiểu biết không có tình yêu. Chúng biết Chúa là ai, nhưng chúng không yêu mến Ngài và không vâng phục Ngài. Lời tuyên xưng của chúng rỗng tuếch, thậm chí có thể gây hiểu lầm cho dân chúng về một Đấng Mê-si-a quyền lực trần thế. Chúa Giê-su không cần sự quảng cáo của sự dữ. Ngài muốn được nhận biết qua con đường của Thập Giá, con đường của tình yêu tự hiến, chứ không phải qua những danh hiệu hào nhoáng nhưng sáo rỗng.

Điều này cảnh tỉnh chúng ta: Đức tin không chỉ là sự hiểu biết giáo lý. Chúng ta có thể thuộc lòng Kinh Tin Kính, có thể thao thao bất tuyệt về thần học, nhưng nếu chúng ta không có tình yêu mến Chúa và thực hành Lời Chúa, thì đức tin của chúng ta chẳng khác gì "đức tin" của ma quỷ. Thánh Gia-cô-bê đã nói rất thẳng thắn: "Ma quỷ cũng tin và run sợ". Sự đụng chạm đích thực vào Chúa Giê-su phải dẫn đến sự biến đổi cuộc đời. Nếu chúng ta nói mình tin Chúa, mình rước Chúa mỗi ngày, mà về nhà vẫn sống ích kỷ, vẫn ghen ghét, vẫn gian tham, vẫn dửng dưng trước nỗi khổ của anh em, thì chúng ta chưa thực sự chạm vào Ngài. Chúng ta mới chỉ đứng bên lề, nhìn ngắm Ngài hoặc chen lấn vì tò mò mà thôi.

Kính thưa cộng đoàn, sống trong một thế giới đầy biến động và đau thương như hôm nay, con người khao khát được chữa lành hơn bao giờ hết. Chúng ta thấy các phòng khám tâm lý quá tải, các bệnh viện chật kín, và con người tìm đủ mọi cách để xoa dịu nỗi đau. Là người Ki-tô hữu, chúng ta được mời gọi trở thành những "chiếc thuyền nhỏ" để Chúa Giê-su ngự lên, từ đó Ngài có thể rao giảng và chữa lành cho thế giới. Nhưng để làm được điều đó, trước hết, chính chúng ta phải có kinh nghiệm được Chúa chữa lành.

Gợi ý sống cho chúng ta trong tuần này:

Thứ nhất, hãy xét lại động lực đến với Chúa của mình. Mỗi khi đi tham dự Thánh lễ, hãy tự hỏi: "Tôi đi lễ vì thói quen, vì sợ tội, vì muốn xin ơn này ơn kia, hay vì tôi yêu mến Chúa và muốn gặp gỡ Ngài?". Hãy cố gắng chuyển hóa đức tin từ "vụ lợi" sang "tình yêu". Hãy đến với Chúa không chỉ để xin Ngài giải quyết khó khăn, mà để xin Ngài ban thêm sức mạnh và sự bình an để chúng ta cùng vác thập giá với Ngài.

Thứ hai, hãy chuẩn bị tâm hồn thật kỹ lưỡng trước khi rước lễ. Đừng để việc rước lễ trở thành một hành động máy móc. Trước khi lên rước Chúa, hãy khơi lên lòng khao khát: "Lạy Chúa, con không đáng rước Chúa, nhưng xin Chúa hãy đến và chữa lành linh hồn con". Hãy ý thức rằng mình đang chạm vào Đấng Thánh. Hãy để giây phút hiệp lễ trở thành giây phút linh thiêng nhất trong ngày, nơi chúng ta tâm sự với Chúa mọi nỗi niềm và để Chúa biến đổi con người mình.

Thứ ba, hãy "chạm" vào Chúa nơi những người đau khổ. Chúa Giê-su ngày xưa đã để cho đám đông bệnh tật chạm vào mình. Ngày nay, Ngài đồng hóa mình với những người nghèo đói, bệnh tật, cô đơn. "Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy" (Mt 25, 40). Chúng ta muốn chạm vào Chúa? Hãy chạm vào bàn tay chai sần của người lao động nghèo, hãy lắng nghe tiếng thở dài của người già cô đơn, hãy chia sẻ cơm bánh cho người đói khổ. Khi chúng ta chạm vào nỗi đau của tha nhân bằng lòng thương xót, chính là lúc chúng ta chạm vào da thịt của Đức Ki-tô đang chịu đóng đinh. Đó là cái chạm mang lại ơn cứu độ cho cả người cho và người nhận.

Thứ tư, hãy tránh xa thói quen "đức tin hời hợt" kiểu đám đông. Đừng chạy theo những trào lưu lạ, những tin đồn về phép lạ này, sự kiện kia một cách mê tín. Đức tin trưởng thành cần sự lắng đọng, cần sự suy niệm Lời Chúa, cần sự tĩnh lặng như "chiếc thuyền ngoài xa" để nghe rõ tiếng Chúa dạy dỗ. Đừng để mình bị cuốn theo dòng xoáy của sự cuồng nhiệt ồn ào mà quên đi cốt lõi của Tin Mừng là Tình Yêu và Thập Giá.

Lạy Chúa Giê-su, chúng con tạ ơn Chúa vì Chúa đã đến, đã ở lại và đã cho chúng con cơ hội được chạm vào Chúa mỗi ngày qua Bí tích Thánh Thể và qua tha nhân. Xin tha thứ cho chúng con vì những lần chúng con đến với Chúa chỉ vì tư lợi, chỉ muốn Chúa phục vụ cho những nhu cầu ích kỷ của chúng con. Xin ban thêm đức tin cho chúng con, để mỗi khi chúng con rước Mình Thánh Chúa, chúng con được run rẩy trong niềm hạnh phúc vì được chạm vào nguồn mạch sự sống. Xin chữa lành những căn bệnh tâm hồn của chúng con: bệnh kiêu ngạo, bệnh vô cảm, bệnh lười biếng. Xin biến đổi chúng con, để từ những kẻ chỉ biết chen lấn xin ơn, chúng con trở thành những môn đệ trung tín, biết lắng nghe Lời Chúa và đem tình thương chữa lành của Chúa đến cho mọi người xung quanh.

Xin cho chúng con hiểu rằng, phép lạ lớn nhất không phải là bệnh tật tiêu tan, mà là một tâm hồn được bình an và tràn đầy tin yêu ngay giữa những thử thách của cuộc đời. Xin cho chúng con dám tin tưởng vào Chúa ngay cả khi Chúa dường như im lặng, ngay cả khi Thập giá đè nặng trên vai. Vì chúng con biết rằng, chỉ cần chúng con chạm vào Chúa bằng đức tin, Chúa sẽ nói với chúng con: "Đức tin của con đã cứu con, hãy đi bình an". Amen.

 

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập47
  • Hôm nay18,890
  • Tháng hiện tại336,685
  • Tổng lượt truy cập41,944,000
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây