ĐI THEO ĐỨC KI-TÔ: TỪ SỰ HIẾU KỲ ĐẾN NIỀM TIN ĐÍCH THỰC

Thứ năm - 22/01/2026 09:43
tải xuống (4)
tải xuống (4)

Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta đến một khung cảnh vừa náo nhiệt, vừa đầy kịch tính bên bờ Biển Hồ Ga-li-lê. Chúng ta thấy một hình ảnh Đức Giê-su thật gần gũi nhưng cũng thật uy quyền. Ngài không chỉ là một vị ngôn sứ giảng dạy, mà còn là trung tâm thu hút muôn dân từ khắp mọi miền. Tin Mừng ghi lại danh sách các địa danh: từ Ga-li-lê, Giu-đê, Giê-ru-sa-lem cho đến tận I-đu-mê và vùng bên kia sông Gio-đan. Điều này cho thấy sức hút của Chúa Giê-su đã vượt ra ngoài biên giới của một địa phương, nó trở thành một làn sóng lan tỏa mạnh mẽ. Tuy nhiên, đằng sau sự "lũ lượt" ấy, chúng ta cần dừng lại để tự hỏi: Họ đi tìm Chúa vì điều gì? Và chúng ta, những Kitô hữu của thế kỷ 21, chúng ta đang đứng ở đâu trong đám đông ấy?

Sự kiện đám đông chen lấn đến mức Chúa Giê-su phải bảo các môn đệ chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ để lánh ra xa một chút cho thấy một thực tế phũ phàng: người ta đến với Chúa vì nhu cầu hơn là vì lòng tin. Họ nghe biết những gì Ngài đã làm – đó là những phép lạ, là sự chữa lành, là những điều kỳ diệu mắt thấy tai nghe. Họ "đổ xô đến để sờ vào Người". Cái chạm ấy có thể mang tính đức tin, nhưng cũng có thể chỉ là một hành động mê tín hoặc sự bám víu tuyệt vọng vào một thế lực siêu nhiên để giải quyết những nỗi đau thể xác. Chúa Giê-su không xua đuổi họ, nhưng Ngài giữ một khoảng cách cần thiết trên chiếc thuyền. Khoảng cách ấy không phải là sự xa cách của trái tim, mà là một khoảng không gian để Lời Chúa được vang lên. Ngài muốn họ không chỉ sờ vào thân xác Ngài, mà phải chạm được vào Tin Mừng cứu độ mà Ngài mang đến.

Chúng ta thấy trong đoạn Tin Mừng này một sự tương phản kỳ lạ giữa đám đông và các thần ô uế. Trong khi đám đông còn đang mơ hồ về danh tính của Chúa Giê-su, chỉ coi Ngài như một "thầy thuốc cao tay", thì các thần ô uế lại nhận ra ngay lập tức: "Ông là Con Thiên Chúa!". Thế nhưng, sự tuyên xưng này không mang lại ơn cứu độ cho chúng, vì đó là sự tuyên xưng của nỗi sợ hãi và sự thù nghịch, chứ không phải của tình yêu. Chúa Giê-su "cấm ngặt" chúng tiết lộ danh tính của Ngài. Tại sao vậy? Bởi vì Ngài không muốn một sự tung hô dựa trên quyền lực áp đặt. Ngài muốn mầu nhiệm "Con Thiên Chúa" được mặc khải trọn vẹn qua con đường Thập Giá, qua sự khiêm hạ và phục vụ, chứ không phải qua những lời gào thét của ma quỷ hay sự cuồng nhiệt nhất thời của đám đông hiếu kỳ.

Nhìn vào đời sống đức tin của chúng ta hôm nay, bài học về "chiếc thuyền nhỏ" vẫn còn nguyên giá trị. Có đôi khi chúng ta cũng chen lấn, cũng chạy đến với Chúa chỉ khi cuộc đời gặp bão táp, khi bệnh tật bủa vây hoặc khi công việc làm ăn gặp trắc trở. Chúng ta muốn "sờ" vào Chúa để xin một phép lạ, để biến Ngài thành một công cụ giải quyết vấn đề cho mình. Nhưng Chúa vẫn mời gọi chúng ta bước lên thuyền với Ngài, để từ khoảng cách của sự tĩnh lặng, chúng ta nghe được tiếng Ngài gọi tên mình. Đi theo Chúa không phải là đi theo một thần tượng giải trí hay một vị thần ban tài lộc, mà là đi vào một tương quan thiết thân, nơi mà chúng ta nhận biết Ngài là Con Thiên Chúa ngay cả trong những lúc Ngài thinh lặng trước nỗi đau của chúng ta.

Gợi ý sống cho mỗi người chúng ta trong tuần này là hãy học cách "phân định" lại động lực theo Chúa của mình. Mỗi ngày, hãy dành ít phút trước Thánh Thể hoặc trong giờ kinh gia đình để tự hỏi: "Tôi tìm Chúa vì chính Chúa, hay tôi tìm Chúa vì những lợi lộc Chúa ban?". Đừng để đức tin của chúng ta dừng lại ở mức độ cảm xúc hay vụ lợi. Hãy học cách chạm vào Chúa qua Bí tích Thánh Thể và qua những anh chị em đau khổ chung quanh mình với một tình yêu chân thành. Khi chúng ta phục vụ một người bệnh, an ủi một người sầu khổ, chính là lúc chúng ta đang "sờ" vào Chúa một cách đích thực nhất, như đám đông năm xưa nhưng với một trái tim đã được biến đổi.

Sau cùng, lệnh cấm của Chúa Giê-su đối với các thần ô uế nhắc nhở chúng ta về "Bí mật Thiên Sai". Danh hiệu Con Thiên Chúa của Đức Giê-su chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi kèm với tình yêu tự hiến. Chúng ta không thể tuyên xưng Chúa là chủ đời mình mà lại sống ích kỷ và kiêu ngạo. Lời tuyên xưng đẹp lòng Chúa nhất không phải là những lời kinh dài dòng trên môi miệng, mà là một cuộc sống họa lại dung mạo của Người: hiền lành và khiêm nhường. Ước gì mỗi khi chúng ta thưa lên "Lạy Chúa, con tin", thì cuộc đời chúng ta cũng trở thành một minh chứng sống động cho tình thương của Thiên Chúa giữa thế gian đầy biến động này.

Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con không chỉ là những kẻ đứng trong đám đông hiếu kỳ, nhưng là những môn đệ đích thực dám bước xuống thuyền, dám cùng Chúa đi qua những sóng gió cuộc đời. Xin chữa lành những vết thương tâm hồn để chúng con không chỉ xin Chúa "sờ" vào mình, mà còn biết mở lòng để Chúa biến đổi hoàn toàn con người chúng con. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập54
  • Hôm nay18,915
  • Tháng hiện tại336,710
  • Tổng lượt truy cập41,944,025
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây