SỨ MẠNG TÌNH YÊU VÀ DẤU CHÂN CỦA NHỮNG MỤC TỬ KHIÊM NHƯỜNG

Thứ hai - 26/01/2026 02:31
tải xuống (1)
tải xuống (1)
Khi chúng ta cùng nhau tụ họp để mừng kính hai thánh Giám mục Ti-mô-thê và Ti-tô, những người học trò ưu tú của Thánh Phao-lô, tâm hồn chúng ta mở ra trước một khung cảnh bao la của cánh đồng truyền giáo mà Tin Mừng theo thánh Lu-ca hôm nay mô tả. Hình ảnh Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ và sai các ông đi từng hai người một không chỉ là một sự kiện lịch sử đã qua, mà là một thực tại sống động đang vang vọng trong Giáo hội mỗi ngày. Đây là tiếng gọi của tình yêu, một tiếng gọi đi kèm với sự hy sinh, niềm tin tưởng tuyệt đối và một trái tim luôn cháy bỏng khao khát mang bình an của Thiên Chúa đến cho nhân loại. Chúng ta chiêm ngắm Ti-mô-thê và Ti-tô như hai bông hoa rực rỡ nảy mầm từ mảnh đất của sự dấn thân này, nơi mà lời mời gọi “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít” đã trở thành lẽ sống của cuộc đời các ngài.
Sự chỉ định của Chúa Giê-su mang một ý nghĩa đặc biệt về sự hiệp hành. Ngài sai đi từng hai người một, nhắc nhở chúng ta rằng sứ mạng loan báo Tin Mừng không bao giờ là một cuộc độc hành kiêu ngạo, mà là một hành trình của cộng đoàn, của sự nâng đỡ và chia sẻ. Ti-mô-thê và Ti-tô đã không đơn độc; các ngài có Phao-lô như người cha tinh thần, và có nhau như những người anh em cùng chung một lý tưởng. Trong thế giới đầy rẫy những chia rẽ và chủ nghĩa cá nhân hôm nay, bài học về sự đồng hành này trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Loan báo Tin Mừng là loan báo về một Thiên Chúa là Tình Yêu, và tình yêu ấy chỉ có thể được minh chứng khi những người thợ gặt biết yêu thương và hiệp nhất với nhau trên cánh đồng bao la của cuộc đời.
Lời mời gọi “Hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” đặt chúng ta vào vị thế của sự khiêm nhường sâu thẳm. Chúng ta nhận ra rằng mình không phải là chủ nhân của mùa gặt, cũng không phải là người tạo ra sự sống. Mọi tâm hồn, mọi mảnh đời đều thuộc về Thiên Chúa. Công việc của chúng ta là cộng tác, là dấn thân với một tinh thần phó thác. Thánh Ti-mô-thê và Thánh Ti-tô đã hiểu thấu điều này khi các ngài chấp nhận những gánh nặng của giáo đoàn sơ khai, nơi mà đức tin còn non trẻ và những thử thách từ bên ngoài lẫn bên trong luôn bủa vây. Các ngài đã cầu nguyện, đã khẩn thiết xin Thiên Chúa ban sức mạnh, bởi các ngài biết rằng sức riêng của con người sẽ sớm lụi tàn nếu không được tiếp sức bằng nguồn mạch ân sủng từ chính Chủ Mùa Gặt.
Hình ảnh “chiên con đi vào giữa bầy sói” mà Chúa Giê-su sử dụng không phải để gây sợ hãi, mà để thức tỉnh sự tỉnh thức và lòng can đảm. Một thế giới đầy rẫy những lọc lừa, hận thù và những giá trị trái ngược với Tin Mừng chính là “bầy sói” mà người môn đệ phải đối mặt. Sự hiền lành của chiên con chính là vũ khí mạnh nhất, vì nó phản chiếu sự tự hạ của Đức Ki-to trên Thập giá. Ti-mô-thê, với sự nhút nhát và sức khỏe yếu kém thường được Phao-lô nhắc đến, hay Ti-tô với sự cương quyết và khôn ngoan, đều đã phải đối diện với những “bầy sói” của thời đại mình – những tà thuyết, những sự bách hại. Nhưng chính trong sự yếu đuối và mong manh ấy, sức mạnh của Chúa đã được biểu lộ một cách trọn vẹn nhất, minh chứng rằng tình yêu luôn có khả năng khuất phục sự hung tàn.
Lệnh truyền “Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép” là một lời mời gọi thanh thoát tuyệt đối. Chúa muốn các môn đệ của Ngài phải nhẹ tênh trên hành trình, để trái tim không bị ràng buộc bởi những tiện nghi vật chất hay sự an toàn giả tạo. Thánh Ti-mô-thê và Thánh Ti-tô đã sống tinh thần nghèo khó này bằng cách dâng hiến toàn bộ tuổi thanh xuân và cuộc đời cho sứ vụ. Khi một người không còn gì để mất, họ có tất cả để cho đi. Sự thanh thoát giúp người môn đệ nhận ra rằng sự giàu có thực sự nằm ở sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời mình. Khi chúng ta bỏ lại những “bao bị” của cái tôi ích kỷ, của danh vọng hão huyền, chúng ta mới có đủ không gian để chứa đựng nỗi đau của tha nhân và niềm vui của Tin Mừng.
“Bình an cho nhà này!” – đó là lời chào đầu tiên và cũng là mục đích của mọi bước chân truyền giáo. Bình an mà Chúa Giê-su nói đến không phải là sự vắng bóng của xung đột, mà là sự hòa giải sâu xa giữa con người với Thiên Chúa và với nhau. Hai thánh mục tử Ti-mô-thê và Ti-tô đã đi đến những thành phố xa xôi, vào những ngôi nhà xa lạ để gieo rắc hạt giống bình an này. Có những nơi các ngài được tiếp đón, cũng có những nơi bị từ chối, nhưng lời chúc bình an ấy không bao giờ mất đi. Nó quay trở lại với người trao ban, làm cho tâm hồn họ thêm kiên vững. Sứ điệp này nhắc nhở chúng ta rằng, nhiệm vụ của người Ki-to hữu là trở thành sứ giả của hòa bình, là người xây cầu thay vì đắp lũy, ngay cả trong những môi trường khô cằn tình thương nhất.
Việc “ở lại nhà ấy, người ta cho ăn uống thức gì thì dùng thức đó” dạy cho chúng ta bài học về sự hòa nhập và lòng biết ơn. Người môn đệ không được phép đòi hỏi sự phục vụ, nhưng phải biết đón nhận sự ưu ái của người khác với lòng khiêm hạ. Thánh Ti-mô-thê và Ti-tô đã sống giữa những người dân ngoại, học ngôn ngữ của họ, thấu hiểu văn hóa của họ để có thể gieo hạt giống Tin Mừng vào chính mảnh đất tâm hồn họ. Sự gắn bó này không phải là sự thỏa hiệp với thế gian, mà là một sự nhập thể theo gương Đức Ki-to. Các ngài không đứng từ trên cao để rao giảng, nhưng đứng cạnh con người, cùng ăn, cùng ở, để từ đó chỉ cho họ thấy ánh sáng của Triều Đại Thiên Chúa đang hiện diện ngay giữa lòng đời.
“Hãy chữa những người đau yếu và nói với họ: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần”. Sứ mạng của Giáo hội luôn gắn liền với việc xoa dịu nỗi đau nhân thế. Những người đau yếu không chỉ là những người bệnh tật về thể xác, mà còn là những tâm hồn đang rướm máu vì tội lỗi, vì tuyệt vọng, vì thiếu vắng tình thương. Ti-mô-thê và Ti-tô đã trở thành những “thầy thuốc” tâm linh, dùng dầu của sự an ủi và rượu của niềm hy vọng để băng bó những vết thương lòng của các tín hữu sơ khai. Các ngài rao giảng về một Nước Trời không phải là một viễn cảnh xa xôi, nhưng là một thực tại đang bắt đầu từ chính những hành động bác ái và lòng thương xót hôm nay. Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần vì Thiên Chúa đang hành động qua bàn tay và trái tim của những thợ gặt lành nghề.
Nhìn lại cuộc đời của hai thánh Giám mục, chúng ta thấy toát lên một tình yêu sâu sắc dành cho Lời Chúa và sự trung thành tuyệt đối với Hội Thánh. Thánh Phao-lô đã viết cho Ti-mô-thê: “Cha nhắc con hãy khơi lại ân sủng của Thiên Chúa mà con đã nhận lãnh qua việc đặt tay của cha”. Âm hưởng của lời nhắn nhủ ấy vẫn đang thôi thúc mỗi chúng ta hôm nay. Đừng để ngọn lửa đức tin bị nguội lạnh bởi sự thờ ơ hay những lo âu đời thường. Mỗi chúng ta, dù ở vị thế nào, cũng đều là những môn đệ được Chúa “chỉ định” và “sai đi” vào cánh đồng cuộc đời mình. Có thể chúng ta không đi đến những vùng đất xa xôi như Ti-tô đến đảo Cơ-rê-ta hay Ti-mô-thê đến Ê-phê-sô, nhưng chúng ta được sai đến với gia đình, nơi làm việc, và những người lân cận đang khao khát một nụ cười, một lời ủi an.
Sứ mạng truyền giáo khởi đi từ một cái nhìn: cái nhìn của Chúa Giê-su thấy đám đông lầm than như chiên không người chăn, cái nhìn thấy lúa chín vàng chờ đợi bàn tay người gặt. Thánh Ti-mô-thê và Ti-tô đã nhìn thế giới bằng đôi mắt của Chúa, đã cảm nhận nỗi đau của Giáo hội bằng trái tim của Ngài. Các ngài đã không chọn con đường dễ dàng, nhưng chọn con đường hẹp của sự dấn thân. Bài học từ các ngài là bài học về sự kiên trì. Dù đối diện với những chia rẽ trong cộng đoàn hay những bắt bớ từ bạo quyền, các ngài vẫn giữ vững đức tin, vì các ngài biết mình đang phục vụ ai. Đó là một niềm tin không dựa trên sức mình, nhưng dựa trên Đấng đã hứa: “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”.
Cuối cùng, sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn: Tôi có đang là một “người thợ gặt” thực thụ hay chỉ là một kẻ đứng xem bên lề cánh đồng? Tôi có sẵn mang theo sự bình an của Chúa vào những nơi tối tăm của hận thù hay không? Cuộc đời của hai thánh Ti-mô-thê và Ti-tô là lời khẳng định rằng: ra đi là để gặp gỡ, dấn thân là để tìm thấy chính mình trong Thiên Chúa. Ước gì qua lời bầu khí của hai thánh nhân, mỗi chúng ta biết can đảm thưa “vâng” trước tiếng gọi của Thầy Chí Thánh, biết sống thanh thoát hơn, yêu thương nhiều hơn, để Triều Đại Thiên Chúa thực sự được hiển trị ngay trong tâm hồn và thế giới chúng ta đang sống. Xin Chúa cho chúng ta luôn giữ được ngọn lửa nhiệt huyết, để dù trong hoàn cảnh nào, chúng ta cũng luôn là những chứng nhân vui tươi của Tin Mừng Cứu Độ.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập41
  • Hôm nay9,459
  • Tháng hiện tại397,880
  • Tổng lượt truy cập42,005,195
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây