TRÊN ĐÁ ĐỨC TIN, HỘI THÁNH ĐỨNG VỮNG GIỮA BAO GIÔNG BÃO

Chủ nhật - 28/06/2026 23:26
images
images
LỜI NGUYỆN SÁNG LỄ THÁNH PHÊ-RÔ VÀ THÁNH PHAO-LÔ TÔNG ĐỒ
Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, trong buổi sáng thánh thiêng của ngày mừng kính hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, con đến trước nhan Chúa với tâm hồn nhỏ bé, nghèo nàn và đầy giới hạn. Con đến không phải vì con mạnh mẽ, không phải vì con trung thành đủ, không phải vì con đã hiểu Chúa đủ, nhưng con đến vì Chúa vẫn gọi con, vẫn nhìn con, vẫn hỏi con như xưa Chúa đã hỏi các môn đệ nơi miền Cêsarêa Philipphê: “Phần con, con bảo Thầy là ai?”
Lạy Chúa, câu hỏi ấy không chỉ vang lên trong quá khứ, không chỉ dành cho Phêrô, không chỉ dành cho Nhóm Mười Hai, mà sáng hôm nay, câu hỏi ấy chạm vào chính trái tim con. Giữa bao tiếng nói của cuộc đời, giữa bao dư luận ồn ào, giữa bao chọn lựa lôi kéo, giữa bao lo toan, sợ hãi, yếu đuối và tính toán, Chúa vẫn hỏi con: “Phần con, con bảo Thầy là ai?” Con có thể đã nghe nhiều điều về Chúa, đã nói nhiều điều về Chúa, đã giảng dạy, đã cầu nguyện, đã tuyên xưng, đã đọc kinh, đã tham dự Thánh Lễ, nhưng hôm nay Chúa không hỏi con người ta nói gì về Chúa. Chúa hỏi chính con. Chúa muốn câu trả lời từ lòng con, từ đời con, từ cách con sống, từ cách con yêu thương, từ cách con tha thứ, từ cách con vác thập giá hằng ngày.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết thưa lên như thánh Phêrô: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Xin cho lời tuyên xưng ấy không chỉ ở trên môi miệng, nhưng được khắc sâu trong tim con. Xin cho con không chỉ tuyên xưng Chúa khi đời con bình an, khi mọi sự thuận lợi, khi lòng con sốt sắng, nhưng còn biết tuyên xưng Chúa trong những ngày tối tăm, những giờ thử thách, những lúc con bị hiểu lầm, bị tổn thương, bị chao đảo, bị cám dỗ muốn buông xuôi. Xin cho con đừng chỉ gọi Chúa là Chúa trong nhà thờ, nhưng cũng nhận Chúa là Chúa trong gia đình, trong công việc, trong bổn phận, trong tương quan, trong những quyết định âm thầm và trong cả những hy sinh không ai biết đến.
Lạy Chúa, nhìn vào thánh Phêrô, con thấy một con người rất gần với con. Phêrô đã yêu Chúa thật lòng, nhưng cũng có lúc yếu đuối. Phêrô đã mạnh mẽ tuyên xưng Chúa, nhưng cũng có lúc chối Chúa vì sợ hãi. Phêrô đã được Chúa đặt làm Đá, nhưng chính ông cũng từng run rẩy trước một người đầy tớ gái. Điều ấy làm con vừa khiêm tốn vừa hy vọng. Khiêm tốn, vì con hiểu rằng ơn gọi không đặt nền trên sức riêng con. Hy vọng, vì con biết Chúa không loại bỏ kẻ yếu đuối biết trở về. Chúa không xây Hội Thánh trên một con người hoàn hảo, nhưng trên một con người được lòng thương xót nâng dậy. Chúa không chọn Phêrô vì ông không bao giờ sa ngã, nhưng vì sau khi sa ngã, ông đã khóc, đã trở về, đã để Chúa biến đổi.
Lạy Chúa, xin cũng biến đổi con như Chúa đã biến đổi Phêrô. Xin chạm đến những chỗ yếu nhất trong lòng con. Xin chữa lành những lần con đã chối Chúa bằng sự im lặng hèn nhát, bằng thái độ thỏa hiệp, bằng lối sống nửa vời, bằng những lần con sợ mất lòng người hơn sợ mất lòng Chúa. Xin tha thứ cho những lần con tuyên xưng Chúa bằng môi miệng nhưng lại phản bội Chúa bằng cách sống thiếu bác ái, thiếu khiêm nhường, thiếu trung tín. Xin cho con biết khóc vì tội mình, nhưng đừng tuyệt vọng; biết đau vì yếu đuối mình, nhưng đừng bỏ cuộc; biết thấy mình mỏng giòn, nhưng càng bám chặt vào Chúa hơn.
Lạy Chúa Giêsu, nơi thánh Phaolô, con thấy quyền năng lạ lùng của ân sủng. Một con người từng bắt bớ Hội Thánh đã trở thành Tông đồ dân ngoại. Một con người từng đi trong nhiệt thành sai lạc đã được ánh sáng Chúa quật ngã trên đường Đamát. Một con người từng chống lại danh Chúa đã trở thành người rao giảng danh Chúa cho đến tận cùng trái đất. Lạy Chúa, điều ấy nhắc con rằng không ai quá xa để Chúa không thể kéo về, không ai quá cứng để Chúa không thể uốn nắn, không ai quá tội lỗi để Chúa không thể tha thứ, không ai quá hư mất để lòng thương xót Chúa không thể tìm gặp.
Xin cho con biết có một “Đamát” của riêng mình trong ngày hôm nay. Xin cho ánh sáng Chúa chiếu vào những vùng tối con vẫn che giấu. Xin cho tiếng Chúa gọi tên con giữa những bận rộn quen thuộc, để con dừng lại, lắng nghe và hoán cải. Xin đừng để con sống đạo theo thói quen mà thiếu gặp gỡ Chúa. Xin đừng để con làm việc cho Chúa mà quên yêu Chúa. Xin đừng để con nói về Chúa mà lòng lại xa Chúa. Xin đừng để con nhân danh Chúa mà tìm mình. Xin cho con được trở nên nhỏ lại, để Chúa lớn lên trong con.
Lạy Chúa, Hội Thánh của Chúa được xây trên đá tảng đức tin, nhưng Hội Thánh cũng được dệt nên bằng bao giọt nước mắt, bao hy sinh, bao máu đào của các Tông đồ và các chứng nhân. Phêrô đã trao hiến mạng sống tại Rôma. Phaolô đã chạy hết chặng đường, giữ vững đức tin và đổ máu vì Tin Mừng. Sáng hôm nay, con xin Chúa ban cho con một đức tin không chỉ để giữ cho riêng mình, nhưng để làm chứng. Một đức tin không chỉ để an ủi bản thân, nhưng để phục vụ anh chị em. Một đức tin không chỉ dừng lại nơi lời đọc kinh, nhưng trở thành lòng can đảm, sự trung thành, tình yêu cụ thể và đời sống hiến dâng.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã nói: “Cửa địa ngục sẽ không thắng được.” Lời ấy là niềm an ủi lớn lao cho con giữa bao thử thách của Hội Thánh, của thế giới, của gia đình và của chính tâm hồn con. Có những lúc con thấy sự dữ quá mạnh, sự gian dối quá tinh vi, sự chia rẽ quá đau lòng, sự nguội lạnh quá lan rộng, và con tưởng như bóng tối đang thắng thế. Nhưng hôm nay, Chúa nhắc con rằng Hội Thánh là của Chúa, đức tin là hồng ân của Chúa, và chiến thắng cuối cùng thuộc về Chúa. Xin cho con đừng hoang mang, đừng bi quan, đừng chỉ biết than trách, nhưng biết âm thầm góp phần xây dựng Hội Thánh bằng cầu nguyện, bằng hiệp nhất, bằng yêu thương, bằng vâng phục, bằng sự thật và bằng đời sống thánh thiện nhỏ bé mỗi ngày.
Lạy Chúa, xin trao cho con không phải chìa khóa quyền lực, nhưng chìa khóa của lòng thương xót. Xin cho con biết mở ra thay vì khép lại, biết nâng dậy thay vì kết án, biết nối lại thay vì cắt đứt, biết chữa lành thay vì làm đau thêm. Xin cho lời nói của con hôm nay trở thành chiếc chìa khóa mở cửa bình an cho người khác. Xin cho ánh mắt của con mở cửa hy vọng cho ai đang buồn. Xin cho sự hiện diện của con mở cửa cảm thông cho ai đang cô đơn. Xin cho bàn tay của con mở cửa phục vụ cho ai đang cần được đỡ nâng. Xin đừng để con dùng chìa khóa của Chúa để khóa lòng mình trong tự ái, cố chấp, thành kiến và hẹp hòi.
Lạy Chúa Giêsu, trong ngày mới này, con xin đặt tất cả vào tay Chúa: niềm vui và nỗi lo, thành công và thất bại, sức khỏe và mệt mỏi, công việc và tương quan, những điều con dự tính và cả những điều bất ngờ sẽ đến. Xin cho con sống ngày hôm nay như một người môn đệ thật sự. Khi phải chọn lựa, xin cho con chọn Chúa. Khi bị cám dỗ, xin cho con nhớ mình thuộc về Chúa. Khi gặp người khó thương, xin cho con thấy nơi họ khuôn mặt của Chúa. Khi mệt mỏi, xin cho con tựa vào Chúa. Khi yếu đuối, xin cho con trở về với Chúa. Khi được khen, xin cho con khiêm nhường. Khi bị chê, xin cho con bình an. Khi thành công, xin cho con biết tạ ơn. Khi thất bại, xin cho con biết tín thác.
Nhờ lời chuyển cầu của thánh Phêrô, xin cho con có một đức tin vững vàng, biết đứng lên sau những lần vấp ngã, biết yêu Chúa hơn cả nỗi sợ của mình. Nhờ lời chuyển cầu của thánh Phaolô, xin cho con có một trái tim cháy lửa truyền giáo, biết sống hết mình cho Tin Mừng, biết nói như ngài: con sống, nhưng không còn là con, mà là Đức Kitô sống trong con.
Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, sáng hôm nay con xin thưa lại với tất cả lòng tin nhỏ bé của con: Chúa là Đấng con yêu mến, là Đấng con tìm kiếm, là Đấng con cậy trông, là Đấng con muốn bước theo. Xin giữ con trong Hội Thánh của Chúa. Xin giữ Hội Thánh trong tình yêu của Chúa. Xin giữ thế giới trong lòng thương xót của Chúa. Xin giữ ngày sống hôm nay của con trong ánh sáng của Chúa, để từng ý nghĩ, lời nói và việc làm của con đều trở thành một lời tuyên xưng âm thầm nhưng chân thật: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.”
Amen.
TRÊN ĐÁ ĐỨC TIN, HỘI THÁNH ĐỨNG VỮNG GIỮA BAO GIÔNG BÃO
Ngày 29 tháng 6, Hội Thánh long trọng mừng kính hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô. Đây không chỉ là ngày lễ của hai vị thánh lớn, hai cột trụ của Hội Thánh, hai chứng nhân rạng ngời của Tin Mừng, mà còn là ngày lễ giúp chúng ta nhìn lại căn tính đức tin của mình, nhìn lại nền tảng Hội Thánh, nhìn lại câu hỏi quan trọng nhất đời người: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Câu hỏi ấy đã vang lên tại địa hạt Cêsarêa Philipphê ngày xưa, nhưng không bao giờ cũ. Câu hỏi ấy đã xuyên qua thời gian, vượt qua không gian, đi vào từng thế hệ, từng cộng đoàn, từng gia đình, từng tâm hồn tín hữu. Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Phêrô, cho Nhóm Mười Hai, cho các Tông đồ, mà dành cho tôi, cho anh chị em, cho từng người đang mang danh Kitô hữu hôm nay: “Còn con, con bảo Thầy là ai?”
Chúa Giêsu không hỏi các môn đệ câu ấy trong một khung cảnh bình thường. Người đến vùng Cêsarêa Philipphê, một vùng đất có nhiều ảnh hưởng ngoại giáo, nơi người ta có thể thờ nhiều thần, tin nhiều quyền lực, chạy theo nhiều tiếng nói. Chính trong khung cảnh ấy, Chúa Giêsu hỏi: “Người ta bảo Con Người là ai?” Câu trả lời của các môn đệ cho thấy dư luận rất phong phú: kẻ thì bảo là Gioan Tẩy Giả, người thì bảo là Êlia, người khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó. Người ta có thể khen Chúa Giêsu, kính trọng Chúa Giêsu, ngưỡng mộ Chúa Giêsu, xem Người là một ngôn sứ lớn, một bậc thầy đạo đức, một con người phi thường. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Chúa Giêsu không đến chỉ để được xếp vào hàng các vĩ nhân tôn giáo. Chúa Giêsu không đến chỉ để người ta dành cho Người một lời khen đẹp. Chúa Giêsu không đến chỉ để được nhìn như một nhân vật lịch sử đáng ngưỡng mộ. Người đến để mạc khải khuôn mặt Thiên Chúa, để cứu độ nhân loại, để dẫn con người về với Cha, để trở thành Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.
Vì thế, sau khi nghe dư luận, Chúa Giêsu đi thẳng vào trung tâm: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Đây là câu hỏi không thể trả lời bằng kiến thức vay mượn. Không thể trả lời bằng lời người khác nói. Không thể trả lời bằng đức tin của cha mẹ, của ông bà, của cộng đoàn, của giáo xứ. Không thể trả lời bằng vài công thức quen thuộc mà môi miệng đọc lên nhưng lòng không rung động. Câu hỏi ấy đòi một lời tuyên xưng cá vị, một chọn lựa dứt khoát, một cuộc trao phó trọn đời. Có những điều ta biết về Chúa, nhưng chưa chắc ta đã tin vào Chúa. Có những lời ta nói về Chúa, nhưng chưa chắc ta đã sống với Chúa. Có những nghi lễ ta tham dự, nhưng chưa chắc ta đã để Chúa làm chủ đời mình. Có những lời kinh ta đọc rất nhiều, nhưng chưa chắc ta đã để lời kinh ấy biến đổi trái tim mình.
Simon Phêrô đã thưa: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Lời tuyên xưng ấy là đỉnh cao của Tin Mừng hôm nay. Phêrô không chỉ nói: Thầy là một tiên tri. Phêrô không chỉ nói: Thầy là một người công chính. Phêrô không chỉ nói: Thầy là một bậc thầy đáng kính. Phêrô tuyên xưng: Thầy là Đấng Kitô, Đấng được xức dầu, Đấng Thiên Chúa sai đến, Đấng Cứu Độ muôn dân. Và hơn nữa: Thầy là Con Thiên Chúa hằng sống. Một lời tuyên xưng ngắn gọn, nhưng chứa cả mầu nhiệm đức tin. Một lời tuyên xưng đơn sơ, nhưng mở ra nền tảng của Hội Thánh. Một lời tuyên xưng phát xuất không phải từ tài trí con người, nhưng từ mạc khải của Chúa Cha.
Chúa Giêsu nói với Phêrô: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.” Phêrô có phúc không phải vì ông thông minh hơn các môn đệ khác. Phêrô có phúc không phải vì ông đạo đức hoàn hảo. Phêrô có phúc không phải vì ông chưa bao giờ vấp ngã. Phêrô có phúc vì ông được Cha mạc khải, vì ông mở lòng đón nhận ánh sáng từ trời cao, vì ông dám thốt lên lời tuyên xưng làm nền cho đời mình. Đức tin luôn là một hồng ân trước khi là một nỗ lực. Không ai tự mình chiếm đoạt được Thiên Chúa. Không ai nhờ sức riêng mà nhận biết trọn vẹn Đức Kitô. Đức tin là ánh sáng Chúa ban, nhưng con người phải mở mắt. Đức tin là tiếng Chúa gọi, nhưng con người phải đáp lời. Đức tin là ân sủng, nhưng ân sủng ấy cần một trái tim khiêm nhường.
Điều rất thấm thía là Chúa Giêsu chọn Phêrô làm đá tảng không phải vì Phêrô là người không có khuyết điểm. Ta biết Phêrô là người rất nhiệt thành nhưng cũng rất yếu đuối. Ông có lúc mạnh mẽ tuyên bố sẽ chết với Thầy, nhưng rồi lại chối Thầy ba lần trong sân dinh thượng tế. Ông có lúc bước xuống mặt nước để đến với Chúa, nhưng rồi sợ hãi và chìm xuống. Ông có lúc muốn bảo vệ Thầy bằng gươm giáo, nhưng lại chưa hiểu đường thập giá. Ông có lúc được Chúa khen là có phúc, nhưng ngay sau đó cũng bị Chúa quở trách vì suy nghĩ theo kiểu loài người. Vậy mà chính Phêrô ấy được Chúa nói: “Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.” Chúa không xây Hội Thánh trên sự hoàn hảo của con người, nhưng trên đức tin được ân sủng nâng đỡ. Chúa không chọn người mạnh để họ tự hào về sức mạnh, nhưng chọn người yếu để họ biết cậy dựa vào Chúa. Chúa không chọn những tảng đá không bao giờ nứt, nhưng chọn những con người đã từng nứt vỡ để cho thấy quyền năng của Người có thể làm nên điều kỳ diệu từ những phận người mong manh.
Đây là niềm an ủi rất lớn cho chúng ta. Nhiều khi ta nhìn vào chính mình và thấy quá nhiều yếu đuối. Ta thấy mình dễ nóng giận, dễ kiêu căng, dễ nản lòng, dễ sa ngã, dễ phản bội điều mình đã hứa. Ta thấy mình cầu nguyện đó rồi quên đó, quyết tâm đó rồi lại lỗi phạm đó, yêu Chúa đó rồi lại chạy theo những điều không thuộc về Chúa. Ta tự hỏi: một người như tôi còn có thể được Chúa dùng không? Một người như tôi còn có thể làm chứng cho Tin Mừng không? Một người như tôi còn có thể đứng trong Hội Thánh với lòng tin không? Tin Mừng hôm nay trả lời: Có. Nhưng không phải vì tôi mạnh. Không phải vì tôi xứng đáng. Không phải vì tôi tốt lành hơn người khác. Mà vì Chúa trung tín. Vì Chúa có thể biến Simon yếu đuối thành Phêrô, nghĩa là đá. Vì Chúa có thể biến một người từng chối Thầy thành người chăn dắt đoàn chiên. Vì Chúa có thể biến nước mắt ăn năn thành sức mạnh tông đồ.
Thánh Phêrô là đá, nhưng không phải đá của sự tự mãn. Phêrô là đá vì ông gắn với Đá Tảng thật là Đức Kitô. Nếu tách khỏi Chúa, Phêrô chỉ là cát. Nếu cậy vào sức mình, Phêrô sẽ sụp đổ. Nếu dựa vào ý riêng, Phêrô sẽ sai lạc. Nhưng khi để Chúa nắm lấy, khi khóc lóc ăn năn, khi để tình yêu Chúa chữa lành, Phêrô trở nên tảng đá cho anh em mình. Đời sống Kitô hữu cũng vậy. Ta không vững vì ta không bao giờ bị thử thách. Ta vững vì trong thử thách ta bám vào Chúa. Ta không thánh vì ta chưa bao giờ ngã. Ta thánh vì sau mỗi lần ngã ta biết đứng lên trong lòng thương xót. Ta không là chứng nhân vì ta không có vết thương. Ta là chứng nhân vì chính trong vết thương ấy, ta để Chúa chạm đến và biến đổi.
Bên cạnh Phêrô, Hội Thánh hôm nay cũng mừng kính thánh Phaolô, vị Tông đồ dân ngoại. Nếu Phêrô là đá của lời tuyên xưng, thì Phaolô là ngọn lửa của sứ vụ loan báo Tin Mừng. Nếu Phêrô đại diện cho nền tảng hiệp nhất hữu hình của Hội Thánh, thì Phaolô đại diện cho sức mạnh truyền giáo bừng cháy không biên giới. Phaolô không thuộc Nhóm Mười Hai từ đầu. Ông từng là Saolô, người bắt bớ Hội Thánh. Ông từng nghĩ mình phục vụ Thiên Chúa khi chống lại những người tin vào Đức Kitô. Nhưng trên đường Đamas, Đức Kitô Phục Sinh đã quật ngã ông, không phải để hủy diệt ông, mà để cứu ông; không phải để làm ông nhục nhã, mà để mở mắt ông; không phải để kết án ông, mà để biến ông thành khí cụ được tuyển chọn.
Cuộc đời Phaolô cho ta thấy ân sủng mạnh hơn quá khứ. Một người từng lầm lạc vẫn có thể trở thành vị đại Tông đồ. Một người từng chống Chúa vẫn có thể được Chúa sai đi. Một người từng làm đau Hội Thánh vẫn có thể hiến mạng vì Hội Thánh. Thiên Chúa không bị khóa chặt bởi quá khứ của con người. Lòng thương xót của Chúa không thua tội lỗi của ta. Ơn gọi của Chúa không bị dập tắt bởi những trang đời đen tối nếu ta thật sự để Chúa biến đổi. Phaolô đã sống đến cùng điều ấy. Từ khi gặp Đức Kitô, ông không còn sống cho mình nữa. Ông có thể nói: “Tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.” Cả đời ông trở thành một cuộc chạy đua vì Tin Mừng, một cuộc hiến dâng không mệt mỏi, một bài ca của tình yêu chịu đóng đinh.
Phêrô và Phaolô khác nhau rất nhiều. Phêrô là ngư phủ Galilê, bình dân, bộc trực, chân chất. Phaolô là người có học, am hiểu Lề Luật, mang tầm nhìn rộng lớn về dân ngoại. Phêrô đã sống gần Chúa Giêsu trong những ngày Người rao giảng công khai. Phaolô gặp Chúa Phục Sinh sau biến cố Phục Sinh. Phêrô có kinh nghiệm về sự yếu đuối của người môn đệ thân tín. Phaolô có kinh nghiệm về sự hoán cải của người từng bắt bớ. Phêrô được trao chìa khóa Nước Trời. Phaolô được sai đi mở những cánh cửa Tin Mừng cho muôn dân. Hai con người khác nhau, hai hành trình khác nhau, hai tính khí khác nhau, nhưng cùng một Đức Kitô, cùng một Tin Mừng, cùng một Hội Thánh, cùng một tình yêu đến mức đổ máu tại Rôma.
Đó là vẻ đẹp của Hội Thánh. Hội Thánh không phải là một tập thể gồm những người giống hệt nhau. Hội Thánh là gia đình của những con người khác nhau được quy tụ trong một đức tin. Trong Hội Thánh có Phêrô và có Phaolô, có người âm thầm và có người mạnh mẽ, có người chiêm niệm và có người hoạt động, có người giữ gìn hiệp nhất và có người mở đường truyền giáo, có người đã theo Chúa từ nhỏ và có người trở về sau bao năm xa cách, có người đạo đức từ tấm bé và có người phải đi qua nhiều vấp ngã mới tìm thấy ánh sáng. Điều quan trọng không phải là ai giống ai, nhưng là tất cả cùng tuyên xưng Đức Kitô là Chúa. Điều quan trọng không phải là ai hơn ai, nhưng là tất cả cùng để Chúa dùng đời mình xây dựng Hội Thánh.
Chúa Giêsu nói: “Trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.” Ta cần để ý: Hội Thánh là của Chúa, không phải của Phêrô, không phải của Phaolô, không phải của một cá nhân, không phải của một nhóm người, không phải của một thế lực trần gian. “Hội Thánh của Thầy.” Chính Chúa xây. Chính Chúa gìn giữ. Chính Chúa thanh luyện. Chính Chúa dẫn dắt. Phêrô là đá, nhưng Chúa là Đấng xây. Phêrô giữ chìa khóa, nhưng Nước Trời là của Chúa. Phêrô cầm buộc và tháo cởi, nhưng quyền ấy đến từ Chúa. Vì thế, yêu mến Hội Thánh không phải là thần tượng hóa con người trong Hội Thánh. Yêu mến Hội Thánh là nhận ra Chúa vẫn đang hoạt động trong một Hội Thánh có những con người yếu đuối. Yêu mến Hội Thánh là không bỏ Hội Thánh chỉ vì thấy những vết nhăn, nhưng cũng không che đậy sự dữ bằng danh nghĩa yêu mến Hội Thánh. Yêu mến Hội Thánh là cùng với Chúa xây dựng, thanh luyện, hiệp nhất và chữa lành.
“Cửa địa ngục sẽ không thắng được.” Lời này không có nghĩa là Hội Thánh sẽ không bao giờ bị thử thách. Trái lại, lịch sử Hội Thánh là lịch sử đi qua rất nhiều bão tố: bách hại, chia rẽ, lạc giáo, tội lỗi của con cái mình, khủng hoảng từ bên ngoài và từ bên trong. Nhưng Chúa hứa rằng quyền lực sự dữ sẽ không thắng được Hội Thánh của Người. Không phải vì Hội Thánh khéo léo. Không phải vì Hội Thánh có quyền lực trần gian. Không phải vì Hội Thánh luôn có những con người hoàn hảo. Nhưng vì Hội Thánh được xây trên Đức Kitô, được gìn giữ bởi Thánh Thần, được nuôi bằng Thánh Thể, được nâng đỡ bởi lời cầu nguyện và máu các chứng nhân. Nơi nào Hội Thánh trung thành với Đức Kitô, nơi ấy dù nhỏ bé vẫn vững bền. Nơi nào Hội Thánh khiêm nhường trở về với Tin Mừng, nơi ấy có sức mạnh tái sinh. Nơi nào Hội Thánh dám sống sự thật trong tình yêu, nơi ấy cửa địa ngục không thể thắng.
Lời Chúa hôm nay cũng đặt trước chúng ta một câu hỏi rất cụ thể: đức tin của tôi đang đặt trên đá hay trên cát? Nhiều khi miệng ta tuyên xưng Chúa là Đức Kitô, nhưng đời ta lại xây trên tiền bạc, danh vọng, quyền lực, cái tôi, dư luận, sự an toàn, thói quen, tiện nghi. Ta nói Chúa là Chúa, nhưng khi phải chọn lựa, ta lại để lợi ích riêng làm chủ. Ta nói Chúa là Con Thiên Chúa hằng sống, nhưng ta sống như thể Chúa vắng mặt. Ta nói tin Hội Thánh, nhưng ta dễ dàng làm tổn thương Hội Thánh bằng chia rẽ, nói xấu, nghi kỵ, ích kỷ, phe nhóm. Ta nói yêu Chúa, nhưng lại thờ ơ với người nghèo, người đau khổ, người bị bỏ rơi. Ta nói theo Chúa, nhưng lại sợ thập giá, sợ hy sinh, sợ mất mát. Câu hỏi “Phần con, con bảo Thầy là ai?” không chỉ cần một câu trả lời trong nhà thờ. Nó cần câu trả lời trong cách ta sống, cách ta yêu, cách ta tha thứ, cách ta sử dụng tiền bạc, cách ta nói năng, cách ta chịu đau khổ, cách ta trung thành khi không ai nhìn thấy.
Phêrô đã trả lời bằng lời tuyên xưng, nhưng sau cùng ông còn trả lời bằng máu tử đạo. Phaolô đã trả lời bằng những lá thư, những hành trình truyền giáo, những lần tù đày, những trận đòn, những hiểm nguy, và sau cùng bằng chính mạng sống. Đức tin thật không dừng ở môi miệng. Đức tin thật phải trở thành đời sống. Một lời tuyên xưng không đi vào hành động sẽ dần trở thành khẩu hiệu. Một lòng đạo không biến thành yêu thương sẽ dễ trở thành hình thức. Một Hội Thánh chỉ lo giữ cơ cấu mà quên truyền giáo sẽ trở nên mệt mỏi. Một Kitô hữu chỉ giữ đạo theo thói quen mà không gặp Đức Kitô sẽ dễ khô cằn. Vì thế, lễ hai thánh Phêrô và Phaolô mời ta làm mới lại lời tuyên xưng của mình bằng cả trái tim và bằng cả cuộc đời.
Ngày nay, hơn bao giờ hết, câu hỏi của Chúa càng trở nên khẩn thiết. Giữa một thế giới có quá nhiều tiếng nói, ta bảo Chúa là ai? Khi mạng xã hội tạo nên những “dư luận” ồn ào, ta bảo Chúa là ai? Khi người ta đánh giá con người bằng thành công, tiền bạc, nhan sắc, ảnh hưởng, ta bảo Chúa là ai? Khi gia đình gặp thử thách, khi bệnh tật kéo đến, khi mất mát xảy ra, khi cầu nguyện mà chưa thấy Chúa đáp lời, ta bảo Chúa là ai? Khi phải chọn giữa lương tâm và lợi ích, giữa sự thật và sự dễ dãi, giữa Tin Mừng và thỏa hiệp, ta bảo Chúa là ai? Câu trả lời thật không nằm ở lúc ta đang thuận lợi, nhưng ở lúc ta bị thử thách. Không nằm ở lúc ta được khen, nhưng ở lúc ta bị hiểu lầm. Không nằm ở lúc ta sốt sắng, nhưng ở lúc ta khô khan mà vẫn trung thành. Không nằm ở lúc ta mạnh mẽ, nhưng ở lúc ta yếu đuối mà vẫn bám vào Chúa.
Có khi Chúa hỏi ta: “Con bảo Thầy là ai?” và ta trả lời: “Thầy là Chúa của con”, nhưng Chúa lại hỏi tiếp bằng đời sống: “Nếu Thầy là Chúa của con, tại sao con không để Thầy hướng dẫn quyết định của con? Nếu Thầy là Đấng Kitô của con, tại sao con vẫn tìm ơn cứu độ nơi những bảo đảm trần gian? Nếu Thầy là Con Thiên Chúa hằng sống, tại sao con sống như thể mọi sự chỉ kết thúc ở đời này? Nếu Thầy là Đá Tảng của con, tại sao con lại xây đời mình trên cát?” Những câu hỏi ấy không nhằm làm ta sợ, nhưng nhằm đánh thức ta. Chúa không muốn một đức tin ngủ quên. Chúa muốn một đức tin sống động. Chúa không muốn một lời tuyên xưng máy móc. Chúa muốn một trái tim thật sự thuộc về Người.
Lễ hôm nay cũng mời chúng ta cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng, đấng kế vị thánh Phêrô, và cầu nguyện cho sự hiệp nhất của Hội Thánh. Trong một thời đại dễ chia rẽ, dễ phán xét, dễ cực đoan, dễ biến khác biệt thành đối nghịch, người Kitô hữu càng cần sống tinh thần hiệp thông. Hiệp thông không có nghĩa là mọi người đều nghĩ giống nhau trong mọi chi tiết. Hiệp thông là cùng quy hướng về Đức Kitô, cùng lắng nghe Thánh Thần, cùng ở lại trong đức tin Tông truyền, cùng yêu mến Hội Thánh như mẹ mình. Một người con trưởng thành không yêu mẹ bằng cách phủ nhận mọi vết thương của mẹ, nhưng cũng không bỏ mẹ khi mẹ đau yếu. Người con trưởng thành biết cầu nguyện, xây dựng, góp ý trong yêu thương, chịu trách nhiệm, và làm cho khuôn mặt Hội Thánh trở nên sáng hơn bằng chính đời sống thánh thiện của mình.
Nếu Phêrô nhắc ta về hiệp nhất, Phaolô nhắc ta về truyền giáo. Hội Thánh không chỉ đứng vững trên đá, mà còn phải ra đi. Một Hội Thánh không truyền giáo là một Hội Thánh quên hơi thở của mình. Một Kitô hữu không làm chứng là một Kitô hữu đang giấu ánh sáng. Ta không nhất thiết phải đi thật xa mới truyền giáo. Có những cuộc truyền giáo bắt đầu ngay trong gia đình: một lời xin lỗi, một sự tha thứ, một bữa cơm có yêu thương, một lời kinh chung, một cách sống lương thiện. Có những cuộc truyền giáo bắt đầu nơi công việc: không gian dối, không làm hại người khác, không bán rẻ lương tâm. Có những cuộc truyền giáo bắt đầu nơi giáo xứ: phục vụ âm thầm, cộng tác chân thành, không gây chia rẽ, nâng đỡ người yếu. Có những cuộc truyền giáo bắt đầu nơi mạng xã hội: không gieo độc, không tung tin sai, không dùng sự thật như một vũ khí làm nhục người khác, nhưng dùng lời nói để nâng đỡ, soi sáng và chữa lành.
Phêrô và Phaolô đã không giữ Đức Kitô cho riêng mình. Phêrô đã củng cố anh em. Phaolô đã đi đến với muôn dân. Còn chúng ta, ta đang làm gì với đức tin mình đã lãnh nhận? Đức tin nếu chỉ cất trong lòng mà không tỏa ra đời sống thì giống như ngọn đèn bị úp dưới thùng. Đức tin nếu chỉ giữ trong nhà thờ mà không đi vào chợ đời, gia đình, công việc, tương quan, thì dễ trở thành một mảng riêng tách khỏi đời thật. Chúa muốn chúng ta tuyên xưng Người giữa đời, không phải bằng ồn ào, nhưng bằng lòng trung thành. Không phải bằng phô trương, nhưng bằng bác ái. Không phải bằng áp đặt, nhưng bằng chứng tá. Không phải bằng lời nói nhiều, nhưng bằng một đời sống có Chúa.
Hôm nay, nhìn lên thánh Phêrô, ta học biết khiêm nhường sau mỗi lần yếu đuối. Đừng tuyệt vọng vì mình đã từng sa ngã. Hãy khóc như Phêrô và trở về. Hãy để ánh mắt Chúa chạm vào vết thương của mình. Hãy tin rằng Chúa vẫn có thể trao cho ta một sứ mạng sau những lần thất bại. Nhìn lên thánh Phaolô, ta học biết hoán cải tận căn. Đừng để quá khứ giam cầm mình. Đừng để những lầm lạc cũ định nghĩa trọn đời mình. Một khi gặp Đức Kitô, ta có thể bắt đầu lại. Một khi để Chúa chiếm lấy, cuộc đời ta có thể trở thành khí cụ của Tin Mừng.
Và nhìn lên cả hai thánh Tông đồ, ta học biết yêu Chúa đến cùng. Phêrô đã yêu Chúa không phải bằng lời hứa hùng hồn của đêm Tiệc Ly, nhưng bằng sự trung thành sau khi được tha thứ. Phaolô đã yêu Chúa không phải bằng lý thuyết, nhưng bằng một đời bị Đức Kitô chiếm đoạt. Cả hai đều đi đến Rôma, trung tâm của quyền lực trần gian thời ấy, không phải để tìm vinh quang, nhưng để làm chứng bằng máu. Máu các ngài không phải là thất bại. Máu các ngài là hạt giống. Máu các ngài nói rằng tình yêu Đức Kitô đáng giá hơn mạng sống. Máu các ngài nhắc ta rằng Hội Thánh được xây không chỉ bằng lời giảng, mà bằng hy sinh; không chỉ bằng cơ cấu, mà bằng thánh thiện; không chỉ bằng tài năng, mà bằng những con tim dám thuộc trọn về Chúa.
Anh chị em thân mến, Chúa vẫn đang hỏi chúng ta: “Phần con, con bảo Thầy là ai?” Ước gì ta đừng trả lời vội vàng bằng môi miệng quen thuộc, nhưng hãy để câu hỏi ấy đi sâu vào lòng. Hãy để câu hỏi ấy soi vào cách sống của ta. Hãy để câu hỏi ấy lay động những vùng tối trong tâm hồn ta. Hãy để câu hỏi ấy gọi ta trở về với đức tin ban đầu, với tình yêu ban đầu, với lòng trung thành ban đầu. Và rồi, trong sự khiêm nhường của Phêrô, trong ngọn lửa của Phaolô, trong lòng Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền, ta hãy thưa với Chúa bằng cả đời mình: “Lạy Thầy, Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống. Thầy là Đá Tảng của đời con. Thầy là Đấng cứu độ con. Thầy là tình yêu lớn hơn mọi tình yêu. Thầy là đường con đi, là sự thật con tin, là sự sống con hy vọng. Xin đừng để con chỉ tuyên xưng Thầy trong nhà thờ, nhưng chối Thầy ngoài đời. Xin đừng để con gọi Thầy là Chúa, mà lại để cái tôi làm chủ. Xin đừng để con nói yêu Hội Thánh, mà lại sống gây chia rẽ. Xin cho con biết đứng vững trên đá đức tin, biết trở về sau mỗi lần sa ngã, biết ra đi loan báo Tin Mừng, và biết yêu Chúa đến cùng.”
Xin hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô cầu bầu cho Hội Thánh. Xin thánh Phêrô giúp chúng ta giữ vững đức tin, yêu mến sự hiệp nhất, trung thành với Hội Thánh, và biết trở về sau những lần yếu đuối. Xin thánh Phaolô giúp chúng ta bừng cháy lửa truyền giáo, dám để Đức Kitô chiếm lấy, dám ra khỏi mình, dám sống cho Tin Mừng. Xin cho mỗi gia đình trở thành một viên đá sống động xây nên Hội Thánh. Xin cho mỗi cộng đoàn trở thành nơi đức tin được tuyên xưng bằng yêu thương. Xin cho mỗi người chúng ta, dù yếu đuối, vẫn biết đặt đời mình trong tay Chúa, để trên những viên đá nhỏ bé và mong manh ấy, Chúa tiếp tục xây dựng Hội Thánh của Người giữa lòng thế giới hôm nay.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập95
  • Hôm nay11,357
  • Tháng hiện tại380,920
  • Tổng lượt truy cập44,059,556
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây