ĐÔI TAY CHÚA GIÊSU NẮM CHẶT TAY MẸ

Chủ nhật - 28/06/2026 23:17
images (4)
images (4)
Có một chi tiết rất nhỏ nhưng vô cùng cảm động trong bức linh ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp: đôi tay bé nhỏ của Chúa Giêsu đang nắm thật chặt lấy bàn tay của Mẹ Maria. Đó không chỉ là một cử chỉ tự nhiên của một Hài Nhi tìm sự che chở nơi người mẹ, nhưng còn là một hình ảnh chất chứa cả mầu nhiệm Nhập Thể, mầu nhiệm đau khổ và mầu nhiệm cứu độ. Trước mắt Chúa Hài Đồng là những dụng cụ của cuộc Khổ Nạn được các Tổng Lãnh Thiên Thần nâng cao: thập giá, đinh nhọn, ngọn giáo và những dấu chỉ báo trước con đường đau thương mà Người sẽ phải bước qua. Hài Nhi Giêsu nhìn thấy bóng tối của đồi Canvê đang thấp thoáng trong tương lai. Người thấy trước sự phản bội, những lời vu khống, bản án bất công, những roi đòn, mão gai, những bước chân nặng nề trên đường thập giá và cuối cùng là cái chết đau đớn giữa trời và đất. Trước viễn tượng ấy, Người chạy đến với Mẹ, nép mình bên Mẹ và nắm chặt lấy tay Mẹ. Một chiếc dép nhỏ trên chân Người còn sắp rơi xuống, như diễn tả sự vội vã và sợ hãi của một Hài Nhi vừa nhìn thấy điều khủng khiếp. Nhưng chính trong giây phút ấy, bàn tay của Mẹ Maria vẫn ở đó, dịu dàng, vững vàng và sẵn sàng đón lấy đôi tay của Con. Mẹ không thể làm cho thập giá biến mất. Mẹ không thể thay đổi kế hoạch cứu độ của Chúa Cha. Mẹ không thể ngăn Con mình bước vào cuộc Thương Khó. Nhưng Mẹ có thể ở bên Con. Mẹ có thể để Con nắm lấy tay mình. Mẹ có thể cùng Con đi qua đau khổ. Và đó chính là vẻ đẹp sâu xa của tình mẫu tử nơi Đức Maria: Mẹ không hứa cất khỏi cuộc đời chúng ta mọi thập giá, nhưng Mẹ sẽ không để chúng ta phải vác thập giá một mình.
Đôi tay Chúa Giêsu nắm chặt tay Mẹ trước hết cho chúng ta thấy Người đã thực sự trở nên một con người như chúng ta. Con Thiên Chúa không mặc lấy một nhân tính giả tạo. Người không chỉ mang dáng vẻ bên ngoài của một con người, nhưng Người thực sự biết vui, biết buồn, biết xúc động, biết sợ hãi và biết cần đến sự an ủi. Khi đứng trước cuộc Khổ Nạn, Người đã phải thốt lên trong vườn Cây Dầu: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.” Mồ hôi Người đã rơi xuống như những giọt máu. Người đã xin các môn đệ ở lại và tỉnh thức với mình. Người đã cầu nguyện cùng Chúa Cha rằng nếu có thể, xin cho chén đắng rời khỏi Người. Đức Giêsu không bước vào đau khổ bằng sự vô cảm. Người không đứng trước thập giá như một pho tượng không biết đau. Người đã run sợ, đã cô đơn, đã bị tổn thương và đã cảm nhận trọn vẹn sự nặng nề của thân phận con người. Thế nhưng Người không trốn chạy. Người đã đi đến cùng con đường yêu thương. Chính vì đã biết thế nào là sợ hãi, Người hiểu những lần chúng ta run rẩy trước tương lai. Chính vì đã biết thế nào là cô đơn, Người hiểu những đêm chúng ta thao thức mà không biết tâm sự cùng ai. Chính vì đã biết thế nào là bị bỏ rơi, Người hiểu những lúc chúng ta cảm thấy cả thế giới quay lưng lại với mình. Chính vì đã từng nắm lấy tay Mẹ trong cơn sợ hãi, Người cũng mời gọi chúng ta hãy tìm đến bàn tay Mẹ khi cuộc đời trở nên quá nặng nề.
Có những lúc chúng ta tưởng rằng mình phải luôn mạnh mẽ. Chúng ta sợ người khác nhìn thấy những giọt nước mắt của mình. Chúng ta ngại thú nhận rằng mình đang mệt mỏi, đang hoang mang, đang cần được nâng đỡ. Chúng ta cố gắng che giấu những vết thương dưới một khuôn mặt bình thản. Chúng ta mỉm cười trước mọi người nhưng lại âm thầm khóc khi trở về căn phòng vắng. Chúng ta nói rằng mọi chuyện vẫn ổn trong khi tâm hồn mình đang rạn vỡ. Chúng ta không muốn trở thành gánh nặng cho ai nên cứ một mình ôm lấy tất cả. Nhưng hình ảnh Chúa Hài Đồng nắm chặt tay Mẹ nhắc chúng ta rằng cần được an ủi không phải là yếu đuối. Tìm một bàn tay để nắm lấy không phải là hèn nhát. Khóc trước mặt người mình yêu không phải là thất bại. Ngay cả Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, cũng đã đón nhận sự hiện diện và nâng đỡ của Mẹ Maria. Vậy tại sao chúng ta lại tự buộc mình phải đi qua mọi đau khổ trong cô độc? Tại sao chúng ta không dám thưa với Mẹ rằng: “Mẹ ơi, con đang sợ”? Tại sao chúng ta không dám thú nhận: “Mẹ ơi, con mệt lắm rồi”? Tại sao chúng ta không để cho Mẹ cầm lấy đôi tay đang run rẩy của mình và dẫn mình trở về bên Chúa?
Đôi tay của Mẹ Maria là đôi tay của một người mẹ đã trải qua biết bao nhọc nhằn. Đó là đôi tay từng chắp lại trong lời cầu nguyện khi Mẹ thưa tiếng “xin vâng” trước một chương trình vượt quá mọi hiểu biết của con người. Đó là đôi tay từng chăm sóc Hài Nhi Giêsu trong hang đá Bêlem nghèo khó. Đó là đôi tay từng ôm Con chạy trốn sang Ai Cập giữa đêm tối để thoát khỏi lưỡi gươm của Hêrôđê. Đó là đôi tay từng làm việc trong ngôi nhà nhỏ tại Nadarét, chuẩn bị từng bữa ăn, vá từng tấm áo và chăm sóc từng nhu cầu nhỏ bé của gia đình. Đó là đôi tay từng tìm kiếm Con trong ba ngày đầy lo lắng khi Chúa Giêsu ở lại trong Đền Thờ. Đó là đôi tay từng hướng về phía Con trong tiệc cưới Cana và âm thầm nói với những người giúp việc: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.” Và sau cùng, đó là đôi tay đã dang ra đón lấy thân xác đẫm máu của Con khi Người được tháo xuống khỏi thập giá. Bàn tay ấy đã từng vuốt lên khuôn mặt Con, nay lại phải lau đi những dòng máu đã khô. Bàn tay ấy đã từng bồng ẵm Hài Nhi trong đêm Giáng Sinh, nay lại ôm lấy thân xác bất động của Đấng Cứu Thế trong buổi chiều Canvê. Không ai hiểu nỗi đau của người mẹ bằng Mẹ Maria. Không ai hiểu nỗi sợ mất người thân bằng Mẹ. Không ai hiểu cảm giác bất lực khi phải nhìn người mình yêu đau khổ mà không thể làm gì để thay đổi bằng Mẹ. Vì thế, khi chúng ta chạy đến với Mẹ trong nước mắt, Mẹ không nhìn chúng ta như một người xa lạ. Mẹ hiểu. Mẹ đã từng đi qua những con đường ấy. Mẹ đã từng đứng dưới những bóng tối ấy. Mẹ đã từng mang trong tim những lưỡi gươm đau đớn hơn bất cứ điều gì chúng ta có thể diễn tả.
Có những thập giá đến với chúng ta mà không hề báo trước. Một căn bệnh bất ngờ, một cuộc chia ly, một sự phản bội, một thất bại, một lời vu khống, một tai nạn, một biến cố làm đảo lộn mọi dự định. Có những buổi sáng chúng ta thức dậy và nhận ra rằng cuộc sống từ nay sẽ không còn như trước nữa. Có những cánh cửa đóng lại quá nhanh khiến chúng ta chưa kịp chuẩn bị. Có những người ra đi để lại khoảng trống không gì lấp đầy được. Có những lời nói của người khác cứa sâu vào lòng hơn cả những lưỡi dao. Có những giấc mơ chúng ta đã vun đắp suốt nhiều năm bỗng tan vỡ chỉ trong một khoảnh khắc. Có những lời cầu nguyện tưởng như không được đáp lại. Có những lần chúng ta quỳ rất lâu trước Thánh Thể mà vẫn không tìm được câu trả lời. Trong những giây phút ấy, người ta dễ nghĩ rằng Thiên Chúa đã bỏ quên mình. Người ta dễ trách Chúa vì sao lại để điều này xảy đến. Người ta dễ khép lòng, buông xuôi và tuyệt vọng. Nhưng chính khi ấy, hình ảnh đôi tay Chúa Giêsu nắm chặt tay Mẹ trở thành một lời mời gọi dịu dàng: hãy đến gần Mẹ hơn. Không phải để trốn khỏi thực tại, nhưng để tìm sức mạnh bước qua thực tại. Không phải để Mẹ thay chúng ta vác thập giá, nhưng để Mẹ dạy chúng ta vác thập giá như Mẹ đã cùng Con mình bước đi. Không phải để mọi đau khổ lập tức biến mất, nhưng để giữa đau khổ, chúng ta vẫn biết mình được yêu thương và không bị bỏ rơi.
Mẹ Maria không phải là một nơi trú ẩn khiến con người quên mất Đức Kitô. Trái lại, bàn tay Mẹ luôn dẫn chúng ta đến với Chúa Giêsu. Mẹ không bao giờ giữ con cái lại cho riêng mình. Mẹ không tìm vinh quang cho bản thân. Mọi lời Mẹ nói, mọi việc Mẹ làm, mọi sự hiện diện của Mẹ đều hướng về Con của Mẹ. Khi đến với Mẹ, chúng ta không dừng lại nơi Mẹ, nhưng được Mẹ dẫn đến với Đấng Cứu Độ duy nhất là Đức Giêsu Kitô. Tại Cana, Mẹ không bảo người ta hãy nhìn vào Mẹ, nhưng nói: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.” Dưới chân thập giá, Mẹ không thay thế Đức Giêsu, nhưng đón nhận sứ mạng làm Mẹ các môn đệ từ chính lời trối của Người. Trong mọi lần hiện ra được Hội Thánh nhìn nhận, Mẹ luôn kêu gọi con người cầu nguyện, sám hối, trở về với Tin Mừng và yêu mến Con Mẹ. Bởi thế, nắm lấy tay Mẹ không phải là rời xa Chúa. Nắm lấy tay Mẹ là để được Mẹ dẫn đến gần Chúa hơn. Chạy đến với Mẹ không phải là phủ nhận quyền năng của Đức Kitô. Chạy đến với Mẹ là noi theo chính Đức Kitô, Đấng đã đón nhận Mẹ trong cuộc đời trần thế và trao Mẹ cho chúng ta làm Mẹ.
Trong cuộc sống, có những người chỉ tìm đến Đức Mẹ khi gặp khó khăn, rồi khi mọi sự bình an lại quên Mẹ. Nhưng tình con thảo không thể chỉ là một mối tương quan được xây dựng trên nhu cầu. Chúng ta không nên chỉ nắm tay Mẹ khi sợ hãi, rồi buông tay Mẹ khi đã được bình an. Mẹ mời gọi chúng ta bước đi với Mẹ mỗi ngày. Trong những ngày hạnh phúc, hãy cảm tạ Chúa cùng Mẹ. Trong những ngày bình thường, hãy sống bổn phận bên Mẹ. Trong những ngày thử thách, hãy kiên trì cầu nguyện cùng Mẹ. Trong những ngày tăm tối, hãy để Mẹ gìn giữ ngọn đèn đức tin trong tâm hồn chúng ta. Kinh Mân Côi không phải là lời cầu nguyện dành riêng cho những người đã già hay những lúc tang tóc, nhưng là sợi dây nối đôi tay con người với bàn tay của Mẹ. Mỗi kinh Kính Mừng là một lần chúng ta đặt tay mình vào tay Mẹ và để Mẹ đưa chúng ta đi qua những mầu nhiệm của cuộc đời Chúa Giêsu. Qua năm sự vui, chúng ta học đón nhận ý Chúa. Qua năm sự sáng, chúng ta học lắng nghe và bước theo Đức Kitô. Qua năm sự thương, chúng ta học trung thành giữa đau khổ. Qua năm sự mừng, chúng ta học hy vọng vào chiến thắng cuối cùng của sự sống và tình yêu. Khi lần chuỗi Mân Côi bằng một trái tim chân thành, chúng ta không lặp lại những lời vô nghĩa, nhưng đang để cho từng biến cố cứu độ thấm vào cuộc đời mình.
Đôi khi chúng ta cầu xin Mẹ cất khỏi mình một đau khổ, nhưng Mẹ lại xin Chúa ban cho chúng ta sức mạnh để chịu đựng. Chúng ta cầu xin Mẹ thay đổi người khác, nhưng Mẹ lại dẫn chúng ta vào hành trình thay đổi chính mình. Chúng ta cầu xin một cánh cửa mở ra, nhưng Mẹ lại giúp chúng ta hiểu rằng có những cánh cửa đóng lại để bảo vệ chúng ta khỏi một con đường không thuộc về ý Chúa. Chúng ta xin được thấy ngay câu trả lời, nhưng Mẹ lại dạy chúng ta kiên nhẫn chờ đợi. Chúng ta xin Chúa cho cuộc đời dễ dàng hơn, nhưng Mẹ lại dạy chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn. Không phải lời cầu nguyện nào cũng được đáp lại theo cách chúng ta mong muốn. Nhưng không có lời cầu nguyện chân thành nào bị lãng quên. Mẹ có thể không làm cho biển ngừng nổi sóng ngay lập tức, nhưng Mẹ sẽ ngồi bên chúng ta trên con thuyền. Mẹ có thể không làm cho đêm tối kết thúc sớm hơn, nhưng Mẹ sẽ giúp chúng ta tin rằng bình minh chắc chắn sẽ đến. Mẹ có thể không lấy đi những giọt nước mắt, nhưng Mẹ sẽ giúp những giọt nước mắt ấy không rơi xuống một cách vô nghĩa.
Hãy nhìn đôi tay Chúa Giêsu đang nắm tay Mẹ và tự hỏi: khi sợ hãi, chúng ta thường nắm lấy điều gì? Có người nắm chặt tiền bạc, nghĩ rằng tiền có thể bảo đảm mọi sự. Có người nắm lấy quyền lực, địa vị và danh tiếng để tìm cảm giác an toàn. Có người nắm lấy những mối quan hệ lệ thuộc, dù biết chúng đang làm mình tổn thương. Có người nắm lấy quá khứ, không chịu buông bỏ những lỗi lầm và vết thương cũ. Có người nắm lấy sự oán hận vì nghĩ rằng hận thù sẽ giúp mình mạnh mẽ. Có người nắm lấy những thú vui chóng qua để quên đi khoảng trống trong tâm hồn. Nhưng rồi tất cả những điều ấy đều có thể vuột khỏi tay chúng ta. Tiền bạc có thể mất. Quyền lực có thể qua đi. Danh tiếng có thể bị lãng quên. Con người có thể thay đổi. Sức khỏe có thể suy tàn. Chỉ có tình yêu của Thiên Chúa là không bao giờ biến mất. Và bàn tay Mẹ Maria chính là bàn tay luôn đưa chúng ta trở về với tình yêu ấy.
Chúng ta cũng cần học nơi Đức Mẹ để trở thành một bàn tay nâng đỡ người khác. Có biết bao người đang sống bên cạnh chúng ta nhưng âm thầm sợ hãi. Có thể đó là người cha đang lo lắng vì công việc bấp bênh nhưng không dám nói với gia đình. Có thể đó là người mẹ đang kiệt sức vì chăm sóc con cái mà chẳng ai hỏi một câu rằng chị có ổn không. Có thể đó là một người trẻ đang mất phương hướng, mang trong lòng những câu hỏi không biết chia sẻ cùng ai. Có thể đó là một người già cảm thấy mình trở nên thừa thãi trong chính ngôi nhà của mình. Có thể đó là một người bệnh đang đối diện với những đêm dài đau đớn. Có thể đó là một linh mục, một tu sĩ vẫn ngày ngày phục vụ cộng đoàn nhưng trong lòng cũng có những cô đơn không thể gọi tên. Họ không cần chúng ta giảng giải quá nhiều. Có khi họ chỉ cần một người chịu ngồi xuống, lắng nghe và nắm lấy tay họ. Một bàn tay không phán xét. Một bàn tay không vội vàng đưa ra lời khuyên. Một bàn tay nói rằng: “Bạn không phải đi qua điều này một mình.” Khi chúng ta trao cho người khác sự hiện diện chân thành ấy, chúng ta đang nối dài bàn tay của Mẹ Maria trong cuộc đời hôm nay.
Nắm tay một người đang đau khổ không có nghĩa là chúng ta giải quyết được mọi vấn đề của họ. Đức Mẹ đứng dưới chân thập giá cũng không làm cho những chiếc đinh tự rơi ra, không làm cho mão gai biến mất và không khiến những người lính ngừng chế nhạo Chúa Giêsu. Nhưng sự hiện diện của Mẹ đã nói lên một điều mạnh mẽ hơn mọi lời nói: “Con đau ở đâu, Mẹ ở đó. Con bị bỏ rơi bởi mọi người, nhưng Mẹ không bỏ con. Con bước vào bóng tối, Mẹ cũng bước vào cùng con.” Có những đau khổ không cần một câu trả lời, nhưng cần một sự hiện diện. Có những vết thương không thể chữa lành bằng lý luận, nhưng được xoa dịu bằng tình yêu. Có những người không cần nghe chúng ta nói rằng họ phải mạnh mẽ lên, nhưng cần được phép yếu đuối trong vòng tay của một người biết cảm thông. Thế giới hôm nay có rất nhiều lời nói nhưng lại thiếu những bàn tay. Người ta dễ bình luận, dễ phán xét, dễ kết án, nhưng ngại đến gần người đang đau. Người ta có thể viết hàng trăm câu trên mạng xã hội, nhưng lại khó dành vài phút ngồi bên một người cô đơn. Xin Mẹ dạy chúng ta biết sống chậm lại, biết nhìn vào đôi mắt người khác và biết trao đi một bàn tay.
Đôi tay Chúa Giêsu nắm lấy tay Mẹ cũng nhắc chúng ta về sự tín thác. Một đứa trẻ khi nắm tay mẹ không cần biết rõ toàn bộ con đường. Nó chỉ cần biết người mẹ đang dẫn mình. Nó không cần hiểu mọi khúc quanh. Nó chỉ cần tin rằng bàn tay ấy sẽ không buông mình. Đời sống đức tin cũng như thế. Có rất nhiều điều chúng ta không hiểu. Chúng ta không biết vì sao Chúa để những người tốt phải đau khổ. Chúng ta không biết vì sao có những lời cầu nguyện kéo dài nhiều năm vẫn chưa thấy kết quả. Chúng ta không biết tương lai sẽ đưa mình đến đâu. Nhưng đức tin không phải là có mọi câu trả lời. Đức tin là dám bước đi khi chưa thấy hết con đường, bởi biết rằng mình đang được dẫn dắt. Mẹ Maria đã sống một đức tin như thế. Khi thưa “xin vâng”, Mẹ không được cho biết chi tiết mọi biến cố phía trước. Mẹ chỉ tin vào lời Thiên Chúa. Khi phải sinh Con trong hang đá, Mẹ vẫn tin. Khi phải chạy trốn giữa đêm khuya, Mẹ vẫn tin. Khi không hiểu lời Con nói trong Đền Thờ, Mẹ ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng. Khi đứng dưới chân thập giá và nhìn thấy mọi lời hứa dường như sụp đổ, Mẹ vẫn tin. Đức tin của Mẹ không phải là không có đau khổ, nhưng là không để đau khổ cướp mất niềm tin.
Có thể hôm nay một ai đó đang đứng trước “những dụng cụ Khổ Nạn” của riêng mình. Đó có thể là kết quả xét nghiệm khiến lòng người chao đảo. Đó có thể là một cuộc hôn nhân đang bên bờ tan vỡ. Đó có thể là món nợ chưa biết làm sao trả được. Đó có thể là một người con đang đi sai đường. Đó có thể là sự mất mát của một người thân. Đó có thể là cảm giác vô dụng, thất bại và không còn muốn tiếp tục. Trong giây phút ấy, xin đừng vội tuyệt vọng. Hãy chạy đến với Mẹ như Chúa Hài Đồng đã chạy đến. Hãy nắm lấy tay Mẹ bằng một lời kinh đơn sơ. Có thể chúng ta không còn đủ sức đọc hết một tràng chuỗi, chỉ cần thưa: “Mẹ ơi, xin ở cùng con.” Có thể chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào, chỉ cần nhìn lên linh ảnh và để cho những giọt nước mắt trở thành lời cầu nguyện. Có thể tâm hồn chúng ta đầy nghi ngờ, chỉ cần thành thật nói với Mẹ: “Con muốn tin, nhưng con đang yếu đuối.” Mẹ không đòi chúng ta phải có những lời lẽ hoa mỹ. Người mẹ hiểu cả những tiếng thở dài của con mình. Mẹ hiểu những điều chúng ta không thể nói thành lời. Mẹ hiểu những vết thương mà chính chúng ta cũng không biết phải gọi tên ra sao.
Hãy nhớ rằng bàn tay Mẹ không bao giờ tách khỏi bàn tay Chúa. Khi nắm lấy tay Mẹ, chúng ta được dẫn đến với Đức Giêsu. Và khi nắm lấy tay Đức Giêsu, chúng ta được đưa vào bàn tay của Chúa Cha. Không có bóng tối nào sâu đến mức tình yêu Thiên Chúa không thể chạm tới. Không có tội lỗi nào lớn hơn lòng thương xót của Người, nếu con người thật lòng sám hối và quay về. Không có vết thương nào nằm ngoài khả năng chữa lành của ân sủng. Không có cuộc đời nào hoàn toàn vô vọng khi còn biết mở lòng cho Chúa. Có thể thập giá vẫn còn đó, nhưng bên thập giá có Mẹ. Có thể đêm tối vẫn kéo dài, nhưng trong đêm tối có một bàn tay đang nắm lấy chúng ta. Có thể chúng ta vẫn phải bước đi trên một con đường khó khăn, nhưng chúng ta không bước đi một mình.
Ngày xưa, Chúa Giêsu đã nắm chặt tay Mẹ trước bóng dáng cuộc Khổ Nạn. Sau này, trên đồi Canvê, chính Mẹ lại đứng thật gần để nắm lấy đau khổ của Con trong trái tim mình. Từ Bêlem đến Canvê, từ máng cỏ đến thập giá, bàn tay Mẹ chưa bao giờ rời khỏi Con. Và từ ngày Chúa Giêsu trao Mẹ cho người môn đệ yêu dấu, bàn tay ấy cũng không rời khỏi Hội Thánh. Mẹ vẫn hiện diện giữa những đau khổ của nhân loại. Mẹ ở bên những gia đình tan vỡ, những người bệnh tật, những người bị bách hại, những trẻ em bị bỏ rơi, những người già cô độc, những người di dân không quê hương, những người đang khóc trong chiến tranh và những tâm hồn đang âm thầm chiến đấu với tuyệt vọng. Mẹ không đứng xa. Mẹ đến gần. Mẹ cúi xuống. Mẹ đưa tay ra. Nhưng chúng ta có chịu đưa tay mình cho Mẹ hay không?
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, con đã nhiều lần nắm lấy những điều không thể cứu được con. Con đã tìm sự an toàn nơi tiền bạc, sự công nhận của người khác và những thành công chóng qua. Con đã cố gắng tự mình giải quyết mọi sự rồi kiệt sức. Con đã nhiều lần buông tay Mẹ để chạy theo những con đường riêng, đến khi vấp ngã mới nhớ quay về. Hôm nay, nhìn Chúa Hài Đồng đang nắm chặt tay Mẹ, con xin được trở nên bé nhỏ. Con không muốn tiếp tục giả vờ mạnh mẽ. Con xin thú nhận rằng con đang sợ, đang mệt và đang cần Mẹ. Xin Mẹ đưa tay ra cho con. Xin nắm lấy con khi đức tin của con lung lay. Xin giữ con lại khi con muốn buông xuôi. Xin dẫn con về với Chúa Giêsu khi con lạc đường. Xin dạy con biết chấp nhận những điều không thể thay đổi, can đảm thay đổi những gì cần thay đổi và khôn ngoan phân định ý Chúa trong từng biến cố.
Lạy Mẹ, xin đừng để con chỉ tìm đến Mẹ khi gặp khổ đau, nhưng biết bước cùng Mẹ trong từng ngày bình thường. Xin dạy con yêu mến Lời Chúa, siêng năng cầu nguyện, trung thành với Thánh lễ và biết sống bác ái với mọi người. Xin biến đôi tay con thành đôi tay phục vụ, để con không chỉ xin được an ủi mà còn biết an ủi người khác; không chỉ xin được nâng đỡ mà còn biết nâng đỡ những người đang ngã quỵ; không chỉ xin được lắng nghe mà còn biết lắng nghe tiếng khóc của những người bên cạnh. Xin giúp con biết nắm lấy tay những người cô đơn, người bị bỏ rơi, người đau bệnh và những ai đang mất hy vọng. Xin cho con đừng trở thành người chỉ đứng nhìn nỗi đau của người khác từ xa, nhưng biết bước đến gần bằng lòng thương xót.
Lạy Chúa Giêsu, ngày xưa Chúa đã nắm chặt tay Mẹ trong cơn sợ hãi. Xin dạy chúng con biết noi gương Chúa, tìm đến với Mẹ bằng lòng tín thác của người con thảo. Xin cho chúng con hiểu rằng Mẹ không bao giờ giữ chúng con lại cho riêng Mẹ, nhưng luôn dẫn chúng con đến với Chúa. Khi bóng tối của thập giá phủ xuống cuộc đời, xin cho chúng con đừng chạy khỏi Chúa, nhưng chạy về phía Chúa. Khi không hiểu đường lối Chúa, xin cho chúng con vẫn biết đặt tay mình trong tay Mẹ và tiếp tục bước đi. Khi trái tim bị tổn thương, xin cho chúng con nhớ rằng Chúa đã đi qua mọi đau khổ và đang ở rất gần. Khi giờ cuối cùng của cuộc đời đến, xin cho chúng con được nắm lấy tay Mẹ, để Mẹ dẫn chúng con đến gặp Chúa trong bình an.
Đôi tay Chúa Giêsu nắm chặt tay Mẹ không chỉ là một hình ảnh đẹp để chiêm ngắm, nhưng là một lời mời gọi dành cho tất cả chúng ta. Lời mời gọi hãy trở nên bé nhỏ, hãy nhìn nhận giới hạn của mình, hãy dám tìm kiếm sự nâng đỡ và hãy tin rằng tình yêu luôn mạnh hơn sợ hãi. Cuộc đời có thể còn nhiều thập giá. Những dụng cụ Khổ Nạn có thể vẫn xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Nhưng đừng quên rằng giữa tất cả những điều ấy, bàn tay của Mẹ vẫn đang mở ra. Hãy đặt bàn tay mệt mỏi của chúng ta vào tay Mẹ. Hãy để Mẹ dẫn chúng ta đến với Chúa Giêsu. Hãy tin rằng dù con đường phía trước có tối tăm đến đâu, người nào bước đi cùng Chúa và Mẹ sẽ không bao giờ bị bỏ rơi. Và rồi một ngày, khi đã vượt qua mọi thập giá của cuộc đời, chúng ta sẽ hiểu rằng chính bàn tay tưởng như yếu mềm của Mẹ đã gìn giữ chúng ta khỏi biết bao vực thẳm, đã nâng chúng ta dậy sau biết bao lần vấp ngã và đã âm thầm dẫn chúng ta về đến quê hương vĩnh cửu. Khi ấy, không còn sợ hãi, không còn nước mắt, không còn chia ly, chúng ta sẽ được ở mãi trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa, bên cạnh người Mẹ đã không bao giờ mệt mỏi vì chúng ta.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập727
  • Hôm nay11,130
  • Tháng hiện tại380,693
  • Tổng lượt truy cập44,059,329
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây