Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Chủ nhật - 28/06/2026 05:34
images (8)
Trong cuộc đời mỗi người, có những lúc ta cảm thấy mình không còn xứng đáng để được yêu thương, không còn đủ can đảm để ngước mắt nhìn lên trời, không còn đủ lòng tin để bước vào nhà thờ, cũng chẳng còn đủ lời để thưa với Chúa một câu cầu nguyện. Có những ngày ta nhìn lại chính mình và chỉ thấy một chuỗi những lỗi lầm, những thất bại, những lần hứa rồi không giữ, những quyết tâm vừa nhen lên đã tắt, những con đường biết là sai mà vẫn cứ bước vào. Có những lúc ta đã từng nghĩ rằng Chúa chắc hẳn đã mỏi mệt vì ta, rằng Đức Mẹ chắc cũng buồn phiền và không còn muốn nghe những lời van xin được lặp đi lặp lại mãi của một đứa con quá yếu đuối. Nhưng chính trong những giây phút tăm tối ấy, hình ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp lại hiện lên như một lời an ủi dịu dàng: Mẹ không bao giờ mệt mỏi vì con. Con có thể mệt mỏi với chính mình, người đời có thể mệt mỏi vì phải chịu đựng con, thậm chí những người con yêu thương nhất cũng có lúc không còn đủ kiên nhẫn với con, nhưng Mẹ vẫn ở đó, vẫn nhìn con bằng ánh mắt của một người mẹ, vẫn chờ đợi, vẫn cầu bầu, vẫn giơ tay dẫn con trở về với Chúa. Mẹ không yêu con vì con hoàn hảo. Mẹ yêu con bởi vì con là con của Mẹ. Mẹ không cứu giúp con vì con luôn xứng đáng. Mẹ cứu giúp con bởi Mẹ biết con mong manh, biết con dễ sa ngã, biết con nhiều lần muốn sống tốt nhưng lại bị những yếu đuối kéo ghì xuống, biết đằng sau những lỗi lầm là một tâm hồn đang đau đớn, đang khát khao được tha thứ và được bắt đầu lại.
Trong bức linh ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, ta thấy Hài Nhi Giêsu đang nép mình vào lòng Mẹ. Người nhìn về phía các thiên thần đang mang những dụng cụ khổ hình của cuộc Thương Khó. Trước viễn cảnh đau đớn đang chờ đợi, Hài Nhi Giêsu chạy đến với Mẹ, đôi tay bé nhỏ nắm lấy tay Mẹ, một chiếc dép dưới chân Người như đang sắp tuột ra vì vội vã. Hình ảnh ấy thật gần gũi với cuộc đời chúng ta. Có ai trong chúng ta chưa từng sợ hãi? Có ai chưa từng bối rối trước tương lai? Có ai chưa từng chạy vội tìm một nơi nương náu khi những biến cố bất ngờ ập đến? Chính Chúa Giêsu, trong thân phận một trẻ thơ, đã nép vào lòng Mẹ. Vậy thì chúng ta, những con người yếu đuối, càng có quyền chạy đến với Mẹ biết bao. Không phải chạy đến để trốn tránh thánh ý Chúa, nhưng để nhờ Mẹ giúp ta đủ can đảm đón nhận thánh ý ấy. Không phải chạy đến để xin một cuộc đời không còn thập giá, nhưng để xin Mẹ dạy ta biết ôm lấy thập giá cùng với Chúa. Không phải chạy đến để buộc Chúa làm theo điều ta muốn, nhưng để nhờ Mẹ uốn lòng ta thuận theo điều Chúa muốn. Mẹ Hằng Cứu Giúp không hứa rằng đời con sẽ không còn nước mắt, nhưng Mẹ hứa sẽ không để con khóc một mình. Mẹ không hứa rằng con sẽ chẳng còn gặp bão tố, nhưng Mẹ sẽ ở bên con giữa cơn bão. Mẹ không hứa rằng con sẽ không bao giờ vấp ngã, nhưng mỗi lần con ngã xuống, Mẹ sẽ nhắc con rằng bàn tay Chúa vẫn đang đưa ra để nâng con dậy.
Danh xưng “Hằng Cứu Giúp” mang một ý nghĩa thật sâu xa. “Hằng” nghĩa là luôn luôn, không gián đoạn, không thay đổi, không chỉ trong một khoảnh khắc, không chỉ khi con ngoan, không chỉ khi con sốt sắng, không chỉ khi con sống xứng đáng, nhưng cả khi con khô khan, nguội lạnh, bất trung và lạc lối. Mẹ không phải là người mẹ chỉ cứu giúp con khi con còn làm Mẹ vui lòng. Tình yêu của Mẹ không đổi thay theo tâm trạng của con, cũng không rút lại khi con làm điều sai trái. Chính khi con xa Chúa, Mẹ càng đau đáu tìm con. Chính khi con phạm tội, Mẹ càng tha thiết cầu xin cho con được ơn thống hối. Chính khi con tưởng rằng mình đã đi quá xa, Mẹ lại âm thầm bước theo để chỉ cho con con đường trở về. Có thể con đã đóng cửa lòng mình với Chúa, nhưng Mẹ vẫn đứng ngoài và gõ cửa bằng những lời nhắc nhở âm thầm. Có thể con không còn cầu nguyện, nhưng Mẹ vẫn cầu nguyện cho con. Có thể con quên Mẹ, nhưng Mẹ không quên con. Có thể con không nhìn lên ảnh Mẹ nữa, nhưng ánh mắt Mẹ vẫn dõi theo con từng ngày.
Có những đứa con chỉ nhớ đến mẹ khi đau khổ, khi thất bại, khi bệnh tật, khi gia đình gặp chuyện chẳng lành. Lúc bình an, họ mải mê với cuộc sống, với công việc, tiền bạc, những cuộc vui và thành công của mình. Họ chẳng nhớ đọc một kinh Kính Mừng, chẳng nhớ đến nhà thờ, chẳng nhớ cảm tạ Chúa. Nhưng khi bão tố đến, họ lại vội vàng chạy đến trước ảnh Mẹ, thắp một ngọn nến, quỳ xuống và bật khóc. Nếu là người đời, có lẽ chúng ta sẽ trách: “Lúc vui con ở đâu? Lúc thành công con có nhớ đến mẹ không? Tại sao chỉ lúc khổ đau mới tìm về?” Nhưng Đức Mẹ không hỏi như thế. Mẹ không đòi con phải giải thích. Mẹ không kể lại những lần con vô tâm. Mẹ chỉ nhìn thấy một đứa con đang đau, và trái tim Mẹ lập tức rung động. Tình mẹ là thế. Người mẹ có thể buồn vì con quên mình, nhưng khi con trở về trong nước mắt, bà không đóng cửa. Đức Maria còn yêu thương chúng ta bằng một tình yêu lớn lao hơn mọi người mẹ trần gian, bởi chính Chúa Giêsu đã trao chúng ta cho Mẹ dưới chân thập giá: “Này là con của Mẹ.” Từ giờ phút ấy, Mẹ nhận lấy toàn thể nhân loại làm con. Mẹ nhận cả người tốt lẫn kẻ xấu, người thánh thiện lẫn người tội lỗi, người trung thành lẫn kẻ phản bội, người đang đứng vững lẫn người đã gục ngã. Mẹ nhận chúng ta không phải trong một ngày huy hoàng, nhưng ngay dưới chân thập giá, giữa máu, nước mắt và nỗi đau. Vì thế, tình mẫu tử của Mẹ dành cho chúng ta được sinh ra từ chính hy lễ của Đức Kitô và được đóng ấn bằng đau khổ. Mẹ đã phải trả giá bằng những nhát gươm đâm thấu tâm hồn để trở thành Mẹ của những người tội lỗi. Mẹ sẽ không dễ dàng bỏ rơi những người con mà Chúa Giêsu đã trao phó cho Mẹ bằng chính giá máu của Người.
Mẹ Hằng Cứu Giúp là người Mẹ không bao giờ mệt mỏi vì phải nghe con kể mãi cùng một nỗi đau. Con người đôi khi không đủ kiên nhẫn nghe nhau. Một câu chuyện buồn được kể lần đầu, người ta còn cảm thông; kể đến lần thứ hai, người ta bắt đầu sốt ruột; kể nhiều lần, người ta có thể bảo: “Chuyện đã qua rồi, hãy quên đi.” Nhưng có những vết thương không thể quên theo một mệnh lệnh. Có những nỗi đau tưởng đã lành nhưng chỉ một kỷ niệm nhỏ cũng đủ làm nó rỉ máu trở lại. Có những mất mát đi theo con người suốt đời. Có những người đã cố mạnh mẽ rất lâu, nhưng khi đứng trước Mẹ, họ lại trở thành một đứa trẻ. Họ nói với Mẹ những điều không thể nói với ai. Họ khóc trước ảnh Mẹ những giọt nước mắt đã cố giấu trước mọi người. Họ kể đi kể lại cùng một nỗi buồn, cùng một sự phản bội, cùng một nỗi nhớ, cùng một mặc cảm, cùng một sự bất lực. Mẹ vẫn lắng nghe. Mẹ không ngắt lời. Mẹ không bảo họ yếu đuối. Mẹ không trách sao chưa vượt qua. Mẹ hiểu rằng có những nỗi đau chỉ được chữa lành khi được đặt vào một trái tim đủ bao dung. Và trái tim Mẹ là nơi đủ rộng để chứa mọi tiếng khóc của nhân loại.
Mẹ cũng không mệt mỏi khi thấy con phạm đi phạm lại cùng một lỗi lầm. Điều ấy không có nghĩa là Mẹ dễ dãi với tội lỗi, càng không có nghĩa là Mẹ dung túng cho chúng ta sống buông thả. Mẹ ghét tội lỗi bởi tội lỗi làm tổn thương Chúa và hủy hoại con người. Nhưng Mẹ không ghét người tội lỗi. Mẹ phân biệt rõ giữa vết nhơ và con người mang vết nhơ ấy. Mẹ muốn rửa sạch con chứ không muốn loại bỏ con. Mẹ muốn cứu con khỏi tội chứ không muốn để con chết trong mặc cảm. Nhiều lần, chúng ta đã quyết tâm thay đổi. Chúng ta đã xưng tội, đã hứa với Chúa, đã tự nhủ rằng từ nay sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Nhưng rồi trong một phút yếu lòng, ta lại ngã xuống. Ta chán ghét bản thân, ta xấu hổ, ta không dám trở về. Ma quỷ thường lợi dụng chính sự xấu hổ ấy để đẩy ta xa hơn khỏi lòng thương xót. Nó thì thầm rằng: “Ngươi không thể thay đổi đâu. Chúa đã chán ngươi rồi. Bao nhiêu lần hứa mà vẫn như thế, còn mặt mũi nào để trở về?” Nhưng Mẹ lại nói một lời khác: “Con hãy đứng dậy. Đừng nằm mãi trong bùn. Con đã ngã, nhưng con vẫn là con của Mẹ. Hãy trở về với Chúa. Hãy bắt đầu lại.” Mẹ không làm nhẹ đi tính nghiêm trọng của tội lỗi, nhưng Mẹ không cho phép chúng ta tuyệt vọng. Bởi tuyệt vọng là đóng cửa trước lòng thương xót, trong khi lòng thương xót của Chúa luôn lớn hơn mọi tội lỗi của con người.
Có lẽ một trong những đau đớn sâu sắc nhất của đời người là cảm giác mình đã làm người khác thất vọng. Ta đã khiến cha mẹ buồn. Ta đã làm tổn thương người bạn đời. Ta đã phụ lòng những người tin tưởng mình. Ta đã không sống đúng với trách nhiệm và ơn gọi. Ta nhìn thấy ánh mắt thất vọng của người khác và dần dần mang ánh mắt ấy vào trong chính mình. Ta bắt đầu nghĩ rằng mình vô dụng, không đáng được tôn trọng, không còn cơ hội sửa chữa. Nhưng ánh mắt của Mẹ Hằng Cứu Giúp không phải là ánh mắt kết án. Trong linh ảnh, Mẹ không nhìn Chúa Giêsu mà nhìn thẳng về phía chúng ta. Ánh mắt Mẹ vừa nghiêm trang vừa dịu dàng, như muốn nói rằng: “Con hãy nhìn lên Chúa Giêsu. Người đang ở trong vòng tay Mẹ. Mẹ không giữ con cho riêng Mẹ, Mẹ muốn đưa con đến với Người.” Ánh mắt ấy không che giấu sự thật về tội lỗi của ta, nhưng cũng không để ta bị nghiền nát bởi sự thật ấy. Mẹ nhìn ta bằng ánh mắt của hy vọng. Mẹ thấy trong ta không chỉ là con người hiện tại, mà còn là con người ta có thể trở thành nhờ ân sủng. Mẹ thấy bên dưới lớp tro tàn vẫn còn một đốm lửa. Mẹ thấy bên dưới những thất bại vẫn còn một ước muốn nên tốt. Mẹ thấy bên dưới những lời nói cứng cỏi là một trái tim đang cần được yêu. Mẹ thấy trong đứa con hoang đàng không chỉ là một kẻ đã phung phí gia tài, mà là một người con có thể trở về vòng tay Chúa Cha.
Cuộc đời có những lúc làm ta kiệt sức. Ta mệt vì phải cố gắng quá lâu mà chẳng thấy kết quả. Ta mệt vì cầu nguyện mãi mà bệnh tật vẫn không thuyên giảm, gia đình vẫn bất hòa, người thân vẫn xa Chúa, công việc vẫn bấp bênh, những khúc mắc vẫn chưa được tháo gỡ. Ta mệt vì phải làm người mạnh mẽ trong khi bên trong mình đang vỡ vụn. Ta mệt vì luôn phải nâng đỡ người khác mà chẳng ai hỏi xem ta có đang ổn không. Ta mệt vì bị hiểu lầm, bị trách móc, bị quên lãng. Có lúc ta không muốn cầu nguyện nữa, bởi dường như mọi lời cầu xin đều rơi vào im lặng. Nhưng Mẹ không mệt. Khi con không còn sức để cầu nguyện, Mẹ cầu nguyện thay con. Khi con không biết nói gì, Mẹ gom lấy những tiếng thở dài của con mà dâng lên Chúa. Khi con chỉ có thể ngồi lặng trước ảnh Mẹ, sự hiện diện ấy cũng đã là một lời cầu nguyện. Đôi khi ta nghĩ rằng cầu nguyện phải có nhiều lời hay ý đẹp. Nhưng trước mặt Mẹ, ta không cần phải đóng vai một người mạnh mẽ hay đạo đức. Ta chỉ cần là chính mình. Một tiếng “Mẹ ơi” được thốt lên từ vực sâu của đau khổ đôi khi còn chân thành hơn ngàn lời kinh đọc bằng môi mà lòng trí ở xa.
Mẹ Hằng Cứu Giúp còn là người Mẹ kiên nhẫn chờ đợi những đứa con đã bỏ nhà ra đi. Có những người từng rất đạo đức, từng siêng năng đọc kinh, từng phục vụ trong giáo xứ, từng hăng say sống đức tin, nhưng rồi vì một biến cố, một gương xấu, một thất vọng hay một tổn thương, họ rời xa Hội Thánh. Có người giận Chúa vì lời cầu xin không được nhận lời. Có người thất vọng vì đã gặp những con người mang danh đạo đức nhưng sống thiếu yêu thương. Có người thấy mình bị xét đoán, bị loại trừ, bị tổn thương bởi chính cộng đoàn. Có người dần dần bị cuốn vào tiền bạc, danh vọng, hưởng thụ và không còn cảm thấy cần đến Chúa. Họ có thể đã đi rất xa, nhưng Mẹ không ngừng đi tìm. Mẹ đi tìm họ qua một kỷ niệm tuổi thơ, qua tiếng chuông nhà thờ bất chợt vang lên, qua một bài thánh ca cũ, qua lời nhắc nhở của người thân, qua một cơn bệnh, một cuộc chia ly, hay một phút trống vắng giữa những thành công. Mẹ len vào những khe nhỏ nhất của tâm hồn để khơi lại nỗi nhớ về Chúa. Mẹ không ép buộc, nhưng kiên trì chờ đợi. Mẹ biết có những hạt giống phải nằm rất lâu dưới lòng đất mới nảy mầm. Mẹ biết có những cuộc trở về cần nhiều năm tháng. Mẹ không đếm thời gian bằng sự nóng ruột của con người. Mẹ chờ bằng sự kiên nhẫn của tình yêu.
Có những người mẹ trần gian đã khóc cạn nước mắt vì con mình lạc lối. Họ thấy con nghiện ngập, sống buông thả, bỏ lễ, bỏ nhà, làm điều sai trái, nhưng họ bất lực. Họ khuyên bảo thì con không nghe, họ trách phạt thì con càng xa, họ cầu nguyện mà chưa thấy đổi thay. Trong nỗi bất lực ấy, hãy trao người con cho Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Mẹ hiểu nỗi đau của một người mẹ. Mẹ đã từng mất Chúa Giêsu ba ngày và đã đau đớn tìm kiếm Người. Mẹ đã từng nhìn thấy Con mình bị chống đối, bị kết án, bị đóng đinh. Không người mẹ nào phải chứng kiến nỗi đau lớn hơn Mẹ. Vì thế, Mẹ hiểu từng giọt nước mắt của những người cha, người mẹ đang lo lắng cho con. Mẹ không hứa rằng mọi chuyện sẽ đổi thay ngay lập tức, nhưng Mẹ sẽ cùng họ kiên trì cầu nguyện. Có những lời cầu của người mẹ phải nhiều năm sau mới trổ sinh hoa trái. Có những đứa con chỉ trở về sau khi mẹ mình đã qua đời. Nhưng không một lời cầu nguyện nào được dâng lên trong tình yêu lại bị mất đi. Đức Mẹ thu nhặt tất cả, gìn giữ tất cả và dâng tất cả vào trái tim Chúa Giêsu.
Mẹ không mệt mỏi vì con, nhưng nhiều khi chính con lại mệt mỏi với Mẹ. Ta đọc kinh mà thấy khô khan. Ta lần chuỗi được vài hôm rồi bỏ. Ta hứa đi hành hương, hứa làm việc bác ái, hứa sửa đổi đời sống, nhưng khi khó khăn qua đi, ta lại quên. Ta muốn Mẹ cứu giúp thật nhanh, theo đúng cách ta mong đợi. Khi chưa thấy điều mình xin được thực hiện, ta nản lòng. Có lúc ta coi việc sùng kính Đức Mẹ như một cách để tìm kiếm phép lạ hơn là một con đường để biến đổi bản thân. Ta muốn Mẹ cất khỏi đời ta mọi đau khổ, nhưng lại không muốn Mẹ dạy ta sống khiêm nhường, tha thứ, hy sinh và vâng phục. Ta muốn Mẹ mở mọi cánh cửa, nhưng không muốn bước qua cánh cửa hẹp của Tin Mừng. Ta muốn nhận ơn, nhưng chưa sẵn sàng trở thành một ơn lành cho người khác. Tuy vậy, Mẹ vẫn kiên trì giáo dục chúng ta. Mẹ không chỉ là người ban ơn, Mẹ là người dẫn ta đến với Chúa. Mọi sự cứu giúp thật sự của Mẹ đều hướng về một mục đích: giúp ta thuộc trọn về Đức Kitô. Nếu một lời cầu xin không giúp linh hồn ta nên thánh, Mẹ sẽ không chiều theo sự nông nổi của ta. Người mẹ tốt không phải là người cho con mọi thứ con đòi, nhưng là người biết điều gì thật sự cần thiết cho con. Vì thế, có những khi sự cứu giúp của Mẹ đến dưới hình thức một cánh cửa đóng lại, một kế hoạch không thành, một người rời khỏi đời ta, một thời gian chờ đợi kéo dài. Ta tưởng Mẹ không nghe, nhưng có thể Mẹ đang bảo vệ ta khỏi điều ta chưa nhìn thấy. Ta tưởng Mẹ từ chối, nhưng có thể Mẹ đang chuẩn bị một ơn lớn hơn. Ta tưởng Mẹ im lặng, nhưng có thể Mẹ đang dạy ta trưởng thành trong đức tin.
Mẹ cứu giúp chúng ta không phải bằng cách thay thế Chúa, nhưng bằng cách đưa chúng ta đến với Chúa. Mẹ không giữ ánh mắt người tín hữu dừng lại nơi mình. Trong linh ảnh, tay Mẹ chỉ về phía Chúa Giêsu, như muốn nói: “Người là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Hãy nghe lời Người.” Đây cũng chính là lời Mẹ đã nói tại tiệc cưới Cana: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.” Tất cả con đường của Mẹ đều dẫn đến Chúa Giêsu. Mọi lời cầu bầu của Mẹ đều đặt nền trên lòng thương xót của Người. Mọi ân sủng chúng ta nhận được đều phát xuất từ công nghiệp cứu chuộc của Đức Kitô. Đến với Mẹ không phải là dừng lại nơi Mẹ, mà là để Mẹ cầm tay đưa đến gần Chúa hơn. Người con thật sự yêu Mẹ không chỉ đọc nhiều kinh, đeo nhiều ảnh tượng hay đi nhiều nơi hành hương, nhưng còn biết sống theo gương Mẹ: biết lắng nghe Lời Chúa, biết xin vâng trước thánh ý, biết phục vụ trong âm thầm, biết ở lại dưới chân thập giá, biết mang Chúa đến cho người khác.
Mẹ không mệt mỏi vì con, nhưng Mẹ đau khi thấy con làm tổn thương nhau. Ta không thể vừa quỳ trước ảnh Mẹ vừa nuôi lòng hận thù. Ta không thể đọc kinh Hằng Cứu Giúp mà lại ngoảnh mặt trước người đang cần giúp đỡ. Ta không thể gọi Mẹ là Mẹ mà lại khinh thường những người cũng là con của Mẹ. Mỗi người nghèo khổ, yếu đuối, bị bỏ rơi, bị xúc phạm đều là một người con mà Mẹ đang đau đáu yêu thương. Lòng sùng kính Mẹ phải biến thành lòng thương xót đối với tha nhân. Khi ta biết kiên nhẫn với người làm ta mệt mỏi, ta đang họa lại sự kiên nhẫn của Mẹ. Khi ta tha thứ cho người đã nhiều lần làm tổn thương mình, ta đang sống tình thương không mệt mỏi của Mẹ. Khi ta đón nhận một người lầm lỗi và giúp họ đứng lên, ta đang trở thành cánh tay nối dài của Mẹ Hằng Cứu Giúp. Khi ta lắng nghe một tâm hồn đang đau khổ mà không phán xét, ta đang cho họ cảm nghiệm ánh mắt dịu dàng của Mẹ. Có thể ta không làm được những việc lớn lao, nhưng một lời động viên, một cuộc viếng thăm, một phần quà cho người thiếu thốn, một lời cầu nguyện cho người tội lỗi, một sự nhẫn nại trong gia đình cũng có thể là cách Mẹ sử dụng ta để cứu giúp một người.
Trong gia đình, biết bao người mẹ đang sống hình ảnh của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp mà không hề biết. Họ thức khuya vì con đau, dậy sớm lo từng bữa ăn, lặng lẽ chịu đựng những lời vô tâm, kiên trì khuyên nhủ đứa con bướng bỉnh, cầu nguyện cho người chồng nguội lạnh, gìn giữ mái ấm giữa muôn vàn thử thách. Có những người mẹ đã già, đôi tay run rẩy, bước chân chậm chạp, nhưng ngày nào cũng lần chuỗi cầu nguyện cho con cháu. Có thể con cháu không biết, nhưng chính lời cầu âm thầm ấy đã giữ biết bao gia đình khỏi tan vỡ. Có những người mẹ không thể cho con nhiều tiền bạc, không để lại nhà cửa hay gia sản, nhưng để lại một kho tàng đức tin. Sau khi mẹ mất, người con mới hiểu rằng bao năm mình được bình an là nhờ có một người luôn quỳ trước Chúa cầu thay. Những người mẹ ấy là một phản chiếu nhỏ bé của Mẹ Maria, người Mẹ không bao giờ mệt mỏi vì con.
Đời sống linh mục và đời dâng hiến cũng cần nương tựa nơi Mẹ Hằng Cứu Giúp. Có những lúc người linh mục mệt mỏi vì trách nhiệm, vì những hiểu lầm, vì cô đơn, vì phải mang nỗi đau của nhiều người mà không biết tâm sự với ai. Có những ngày ngài đứng trên bàn thờ với gương mặt bình thản nhưng bên trong đầy giông bão. Có những lúc ngài cảm thấy lời giảng của mình không còn chạm được ai, những cố gắng không được ghi nhận, những hy sinh bị hiểu sai. Có những người sống đời thánh hiến đã từng hăng say nhưng dần kiệt sức, đã từng vui tươi nhưng nay phải chiến đấu với khô khan và chán nản. Mẹ vẫn ở bên họ như đã ở bên các Tông đồ trong Nhà Tiệc Ly. Mẹ nhắc họ rằng ơn gọi không đứng vững nhờ sức riêng, nhưng nhờ ân sủng. Mẹ không mệt mỏi cầu cho những người đã được thánh hiến để họ trung thành đến cùng. Khi họ vấp ngã, Mẹ không che giấu sự thật, nhưng giúp họ khiêm tốn trở về. Khi họ thành công, Mẹ giữ họ khỏi kiêu căng. Khi họ cô đơn, Mẹ cho họ cảm nhận rằng họ vẫn có một mái nhà trong trái tim Mẹ.
Mỗi lần ngước nhìn ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, ta hãy nhớ rằng Mẹ không chỉ muốn an ủi ta, mà còn muốn ta nhìn vào Chúa Giêsu. Chúa đang nép trong tay Mẹ nhưng đôi mắt Người hướng về thập giá. Đó là con đường cứu độ. Tình yêu không loại bỏ thập giá; tình yêu giúp ta đi qua thập giá mà không mất niềm tin. Mẹ đã không ngăn được quân lính bắt Chúa, không làm cho các đinh sắt biến mất, không đưa Con xuống khỏi thập giá. Nhưng Mẹ đã ở lại. Sự cứu giúp của Mẹ đôi khi không phải là thay đổi hoàn cảnh, mà là hiện diện để ta không tuyệt vọng trong hoàn cảnh ấy. Có những bệnh tật không được chữa lành theo điều ta xin, nhưng người bệnh nhận được bình an. Có những cuộc chia ly không thể tránh khỏi, nhưng người ở lại được sức mạnh để bước tiếp. Có những vết thương không biến mất hoàn toàn, nhưng không còn quyền hủy hoại tâm hồn. Có những thập giá vẫn còn đó, nhưng nhờ Mẹ, ta học được cách ôm lấy chúng cùng với Chúa Giêsu.
Mẹ không mệt mỏi vì con, nên con cũng đừng mệt mỏi vì chính mình. Đừng tự kết án mình bằng những bản án mà Chúa chưa bao giờ tuyên. Đừng vì một lần thất bại mà nghĩ cả cuộc đời đã hỏng. Đừng vì quá khứ đầy bóng tối mà cho rằng tương lai không còn ánh sáng. Một người có thể đã phạm rất nhiều sai lầm nhưng vẫn có thể trở nên thánh nếu biết mở lòng cho ân sủng. Thánh thiện không có nghĩa là chưa từng ngã, nhưng là mỗi lần ngã đều biết trở về với Chúa. Đừng nói rằng đã quá muộn. Bao lâu còn sống, bao lâu trái tim còn có thể thổn thức trước điều thiện, bấy lâu con đường trở về vẫn còn mở. Mẹ đang chờ ở đầu con đường ấy, không phải để trách mắng, nhưng để dẫn con vào vòng tay Chúa Cha.
Mẹ không mệt mỏi vì con, nên con cũng đừng mệt mỏi trong việc cầu nguyện cho những người mình yêu thương. Có thể chồng con chưa thay đổi, vợ con chưa hiểu con, con cái vẫn bướng bỉnh, người thân vẫn xa Chúa. Đừng bỏ cuộc. Hãy trao họ cho Mẹ từng ngày. Đừng cầu nguyện bằng sự ép buộc rằng Chúa phải thay đổi họ ngay, nhưng hãy cầu xin Mẹ trước hết biến đổi chính lòng ta, để ta biết yêu mà không chiếm hữu, biết khuyên mà không làm tổn thương, biết chờ đợi mà không cay đắng. Có những người không trở về vì lời tranh luận, nhưng vì họ gặp được một tình yêu đủ kiên nhẫn. Hãy để Mẹ dạy ta thứ tình yêu ấy.
Mẹ không mệt mỏi vì con, nên con cũng đừng mệt mỏi làm điều thiện. Có thể không ai ghi nhận, không ai cảm ơn, thậm chí còn có người hiểu lầm. Nhưng điều thiện không mất đi. Một việc nhỏ được làm với tình yêu có giá trị trước mặt Chúa. Hãy tiếp tục tử tế, nhưng không ngây thơ; tiếp tục yêu thương, nhưng biết đặt mọi sự trong sự khôn ngoan; tiếp tục phục vụ, nhưng đừng tìm tiếng vỗ tay. Mẹ Maria đã sống cả cuộc đời trong âm thầm. Không có những đám đông tung hô Mẹ, không có những công trình mang tên Mẹ khi Mẹ còn sống, không có những danh hiệu lẫy lừng giữa đời thường. Mẹ chỉ lặng lẽ yêu, lặng lẽ phục vụ, lặng lẽ ghi nhớ mọi sự trong lòng. Nhưng chính đời sống âm thầm ấy đã góp phần vào công trình cứu độ. Vì thế, đừng coi thường những hy sinh bé nhỏ không ai thấy.
Có những đêm con thấy mình lạc lõng giữa chính ngôi nhà của mình. Có những lúc chung quanh rất nhiều người nhưng con vẫn cảm thấy chẳng ai hiểu được lòng mình. Khi ấy, hãy đến với Mẹ. Không cần nói nhiều. Hãy ngồi trước ảnh Mẹ và để ánh mắt Mẹ chạm vào nỗi cô đơn. Hãy thưa: “Mẹ ơi, con mệt rồi.” Chỉ thế thôi. Mẹ hiểu tất cả những điều nằm sau câu nói ấy. Mẹ hiểu những năm tháng con đã cố gắng. Mẹ hiểu những vết thương con chưa từng kể. Mẹ hiểu những nụ cười con dùng để che nước mắt. Mẹ hiểu những lần con muốn buông xuôi nhưng vẫn phải tiếp tục vì trách nhiệm. Mẹ hiểu sự mỏng manh mà con luôn cố giấu. Và Mẹ sẽ không bảo con phải lập tức mạnh mẽ. Mẹ sẽ cho con được nghỉ trong trái tim Mẹ, rồi khi đủ sức, Mẹ lại dịu dàng dẫn con đứng lên.
Có thể con đã từng trách Mẹ vì điều mình xin mãi không được. Có thể con từng nghĩ Mẹ cứu giúp người khác mà quên mình. Nhưng rồi đến một ngày nhìn lại, con sẽ hiểu rằng nhiều lần Mẹ đã cứu con bằng những cách con không nhận ra. Mẹ đã cứu con khỏi những mối quan hệ có thể làm con tổn thương hơn. Mẹ đã cứu con khỏi những thành công quá sớm có thể làm con kiêu ngạo. Mẹ đã để con trải qua thất bại để học khiêm nhường. Mẹ đã để con chờ đợi để thanh luyện ước muốn. Mẹ đã không cất một số người khỏi đời con vì muốn dùng chính họ để dạy con nhẫn nại và tha thứ. Mẹ đã không lấy đi mọi đau đớn, nhưng âm thầm gìn giữ để đau đớn ấy không làm con mất đức tin. Có những phép lạ không phải là bệnh tật biến mất, mà là ta vẫn tin giữa bệnh tật. Có những phép lạ không phải là mọi người chung quanh thay đổi, mà là trái tim ta không còn đầy oán hận. Có những phép lạ không phải là con đường trở nên dễ dàng, mà là ta có đủ sức để tiếp tục bước đi.
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, có lẽ điều chúng con cần nhất không phải là một cuộc sống không còn vấn đề, nhưng là một trái tim biết tin rằng giữa mọi vấn đề, chúng con không hề bị bỏ rơi. Xin Mẹ giúp chúng con hiểu rằng Chúa vẫn đang hoạt động ngay cả khi chúng con không cảm thấy. Xin Mẹ dạy chúng con biết chờ đợi trong bình an, biết đau khổ mà không cay đắng, biết khóc mà không tuyệt vọng, biết vấp ngã mà vẫn can đảm đứng lên. Xin Mẹ giữ chúng con khỏi sự kiêu ngạo khi thành công và khỏi sự tuyệt vọng khi thất bại. Xin Mẹ giúp chúng con đừng rời xa Chúa chỉ vì chúng con chưa hiểu đường lối của Người.
Lạy Mẹ, xin đừng mệt mỏi vì chúng con, dù chúng con biết Mẹ chẳng bao giờ mệt mỏi. Xin cứ gọi tên chúng con khi chúng con lạc đường. Xin cứ gõ cửa khi lòng chúng con khép kín. Xin cứ nhắc nhở khi chúng con quên Chúa. Xin cứ kéo chúng con trở về khi chúng con chạy theo những điều phù phiếm. Xin cầu cho chúng con trong những lúc chúng con không còn biết cầu nguyện. Xin đứng bên giường khi chúng con bệnh tật. Xin ở cạnh chúng con trong những đêm dài cô đơn. Xin hiện diện trong gia đình chúng con, nơi những mối quan hệ đang rạn nứt, nơi những người thân không còn hiểu nhau, nơi những đứa con đang xa nhà, nơi những người vợ, người chồng đang muốn buông bỏ. Xin dùng sự dịu dàng của Mẹ để chữa lành những lời nói đã gây tổn thương, nối lại những bàn tay đã rời nhau và khơi lại tình yêu tưởng đã nguội lạnh.
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin cầu cho những người đang sống trong tội lỗi mà không còn thấy lối ra. Xin đừng để họ tuyệt vọng. Xin cho họ gặp được một người biết yêu thương mà không phán xét, biết nói sự thật mà không làm tổn thương, biết dẫn họ về với bí tích Hòa Giải và lòng thương xót Chúa. Xin cầu cho những người đã lâu không đến nhà thờ, những người đang giận Chúa, giận Hội Thánh, những người bị tổn thương bởi cộng đoàn, những người nghĩ rằng mình không còn xứng đáng. Xin Mẹ thì thầm vào lòng họ rằng cánh cửa nhà Cha vẫn mở, bàn tiệc vẫn chờ, chiếc áo mới vẫn được chuẩn bị, và Chúa Cha vẫn ngày ngày nhìn ra con đường mong họ trở về.
Xin Mẹ cầu cho những người nghèo khổ, bệnh tật, bị bỏ rơi, những người không còn ai để cậy dựa. Xin Mẹ trở thành mái nhà cho người vô gia cư, trở thành niềm an ủi cho người hấp hối, trở thành sức mạnh cho người đang chống chọi với bệnh nan y, trở thành hy vọng cho người vừa mất việc, mất người thân, mất phương hướng. Xin Mẹ đánh động lòng chúng con để chúng con không chỉ cầu xin cho mình, nhưng biết trở thành sự cứu giúp cho người khác. Xin đừng để chúng con đọc kinh trước ảnh Mẹ rồi bước qua một người đang đau khổ mà không dừng lại. Xin cho bàn tay chúng con biết chia sẻ, đôi tai biết lắng nghe, đôi mắt biết cảm thông, đôi chân biết đi đến với những người bị lãng quên.
Lạy Mẹ, xin cầu cho Hội Thánh, cho Đức Giáo Hoàng, các giám mục, linh mục, tu sĩ và mọi người đang phục vụ Tin Mừng. Xin che chở những người đang mệt mỏi trong ơn gọi. Xin nâng đỡ những người đang chịu thử thách. Xin giúp những ai đã vấp ngã biết khiêm tốn trở về. Xin cho mọi mục tử có trái tim giống Chúa Giêsu, biết tìm kiếm chiên lạc, băng bó chiên bị thương, kiên nhẫn với người yếu đuối và không bao giờ mệt mỏi vì đoàn chiên.
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin nắm tay chúng con suốt hành trình đời sống. Khi còn trẻ, xin Mẹ gìn giữ chúng con khỏi những lựa chọn nông nổi. Khi trưởng thành, xin Mẹ giúp chúng con sống trách nhiệm. Khi tuổi già, xin Mẹ dạy chúng con bình an buông bỏ. Trong giờ lâm tử, khi mọi người thân không thể đi xa hơn cùng chúng con, xin Mẹ đứng bên giường, nhắc chúng con đừng sợ, bởi Chúa Giêsu đang chờ. Xin Mẹ dẫn chúng con qua thung lũng cuối cùng để về nhà Cha.
Cuối cùng, xin Mẹ cho chúng con luôn nhớ một điều: dù cuộc đời có đổi thay, dù lòng người có thể nguội lạnh, dù chúng con có lúc thất vọng về chính mình, tình yêu của Chúa vẫn không thay đổi và trái tim Mẹ vẫn không khép lại. Mẹ là Mẹ Hằng Cứu Giúp, người Mẹ không bao giờ mệt mỏi vì con. Không phải vì chúng con tốt lành, nhưng vì Mẹ tốt lành. Không phải vì chúng con trung thành, nhưng vì Mẹ luôn trung thành với sứ mạng Chúa đã trao. Không phải vì chúng con xứng đáng, nhưng vì tình mẫu tử của Mẹ rộng hơn mọi bất xứng. Xin cho chúng con biết chạy đến với Mẹ không chỉ khi hoạn nạn, nhưng trong cả những ngày bình an; không chỉ để xin ơn, nhưng còn để cảm tạ; không chỉ để được an ủi, nhưng còn để học cách an ủi người khác; không chỉ để được cứu giúp, nhưng còn để trở nên khí cụ cứu giúp trong bàn tay Mẹ.
Mẹ ơi, khi con yếu đuối, xin đừng để con quên rằng Mẹ đang ở bên. Khi con sa ngã, xin đừng để con nằm mãi trong thất vọng. Khi con lãng quên Chúa, xin Mẹ gọi con trở lại. Khi con mệt mỏi với chính mình, xin cho con được nghỉ ngơi trong trái tim Mẹ. Khi con tưởng không còn ai yêu thương, xin cho con nhìn lên ánh mắt Mẹ. Khi con sợ hãi trước thập giá, xin dạy con nép mình vào lòng Mẹ như Chúa Giêsu thuở bé. Và khi con không còn đủ sức để nói một lời kinh dài, xin nhận lấy tiếng gọi bé nhỏ cuối cùng của đời con: “Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin cứu giúp con.”