HẠNH PHÚC CHÍNH LÀ CON ĐƯỜNG

Chủ nhật - 28/06/2026 05:36
images (9)
images (9)
“Nhiều người trong chúng ta tin rằng hạnh phúc là một cái gì đó ở phía trước mà ta phải đuổi theo. Chúng ta hy sinh hiện tại để đổi lấy tương lai. Nhưng tương lai chỉ là một ý niệm. Hạnh phúc không phải là điểm đến, hạnh phúc là một con đường đang được trải ra dưới mỗi bước chân ta.” Câu nói ấy gợi lên một sự thật rất gần gũi nhưng cũng rất dễ bị con người lãng quên: chúng ta thường mải miết đi tìm hạnh phúc ở một nơi nào đó rất xa, trong khi hạnh phúc có thể đang hiện diện ngay bên cạnh mình, đang âm thầm nở ra trong từng ngày sống, đang nhẹ nhàng đi qua đời ta bằng những điều hết sức bình thường mà vì quá vội vàng, quá lo lắng và quá bận rộn, ta đã không còn đủ tĩnh lặng để nhận ra. Có biết bao người sống hôm nay nhưng tâm trí lại đặt hết vào ngày mai. Họ làm việc hôm nay chỉ để chờ ngày được nghỉ ngơi. Họ chịu đựng hiện tại chỉ để mong một tương lai dễ chịu hơn. Họ tự nhủ rằng khi nào có một ngôi nhà rộng hơn, có một công việc tốt hơn, có một khoản tiền lớn hơn, có một địa vị cao hơn, có một gia đình như ý hơn, có những đứa con thành đạt hơn, lúc ấy họ mới được phép bình an và hạnh phúc. Thế nhưng, khi đã đạt được điều từng mơ ước, con người lại nhanh chóng nhìn thấy một đỉnh cao khác cần chinh phục, một nhu cầu khác cần đáp ứng, một khoảng trống khác cần lấp đầy. Cứ như thế, cuộc đời trở thành một cuộc chạy đua không có điểm dừng. Người ta chạy mà không biết mình đang chạy về đâu, cố gắng mà không còn nhớ điều gì thực sự đáng để cố gắng, tích lũy rất nhiều nhưng tâm hồn lại ngày càng nghèo đi, gặp gỡ rất nhiều người nhưng trong lòng vẫn cô đơn, sở hữu nhiều phương tiện liên lạc nhưng lại thiếu những cuộc trò chuyện thật sự, sống trong những căn nhà đầy đủ tiện nghi nhưng lòng người đôi khi lạnh lẽo đến mức chẳng còn biết mở ra cho nhau. Chúng ta thường định nghĩa hạnh phúc bằng tiêu chuẩn của người khác. Ta nhìn thấy ai đó thành công và nghĩ rằng mình cũng phải giống họ. Ta thấy người khác có nhà đẹp, xe sang, chức vụ cao, được nhiều người biết đến, liền cảm thấy cuộc đời mình thua kém. Ta nhìn những hình ảnh rực rỡ trên mạng xã hội rồi âm thầm so sánh với những góc khuất trong đời mình. Ta quên rằng những gì người ta phô bày chưa chắc là toàn bộ sự thật, và những gì ta đang có tuy giản dị nhưng có thể lại là điều người khác đang khát khao. Có người có rất nhiều tiền nhưng không có một đêm ngủ yên. Có người được nhiều người tung hô nhưng không có một người thật sự hiểu mình. Có người đứng trên đỉnh cao danh vọng nhưng lại không biết mình có thể tin tưởng ai. Có người sống trong căn nhà lớn nhưng bữa cơm gia đình luôn vắng lạnh. Có người đi khắp thế giới nhưng lại không biết đường trở về với chính tâm hồn mình. Có người cả đời cố gắng làm cho người khác ngưỡng mộ nhưng đến cuối cùng lại nhận ra mình chưa từng thật sự sống cuộc đời Thiên Chúa trao ban cho mình.
Con người hôm nay dễ bị cuốn vào những chữ “phải”. Phải thành công. Phải nổi bật. Phải được công nhận. Phải có nhiều hơn người khác. Phải làm cho gia đình tự hào. Phải chứng minh rằng mình không thua kém bất cứ ai. Phải gồng mình mạnh mẽ ngay cả khi bên trong đã mỏi mệt. Những chữ “phải” ấy cứ âm thầm chồng chất lên đôi vai, khiến nhiều người bước đi trong cuộc đời mà giống như đang mang một gánh nặng vô hình. Họ không dám nghỉ vì sợ bị bỏ lại phía sau. Họ không dám yếu đuối vì sợ người khác xem thường. Họ không dám nói mình đang đau vì sợ trở thành gánh nặng. Họ không dám sống chậm vì sợ đánh mất cơ hội. Họ cứ tiếp tục bước đi, tiếp tục cười, tiếp tục hoàn thành bổn phận, nhưng sâu trong lòng lại có một tiếng hỏi day dứt: “Mình đang sống vì điều gì? Những điều mình đang theo đuổi có thực sự làm mình bình an không? Nếu một ngày mọi danh hiệu, tiền bạc, địa vị và lời khen đều biến mất, mình còn lại điều gì?” Đó không phải là những câu hỏi bi quan. Đó là những câu hỏi cần thiết để con người tìm lại hướng đi cho cuộc đời. Bởi có những lúc, điều ta cần không phải là đi nhanh hơn, nhưng là dừng lại để xem mình có đang đi đúng đường hay không. Có những lúc, điều ta cần không phải là cố gắng nhiều hơn, nhưng là hiểu rõ điều gì xứng đáng với sự cố gắng của mình. Có những lúc, ta không cần thêm một thành tựu mới, mà cần một trái tim biết đủ, một tâm hồn biết tạ ơn và một đời sống biết trở về với Thiên Chúa.
Trong ánh sáng đức tin Kitô giáo, hạnh phúc không chỉ là cảm giác dễ chịu, không phải là một đời sống không có đau khổ, cũng không phải là sự thỏa mãn mọi ước muốn của con người. Hạnh phúc đích thực là được sống trong mối tương quan với Thiên Chúa, được biết mình là con yêu dấu của Người, được bước đi trong chân lý, được yêu thương và có khả năng yêu thương, được sống đúng với phẩm giá và ơn gọi mà Thiên Chúa đã trao ban. Hạnh phúc không có nghĩa là cuộc đời lúc nào cũng thuận lợi. Một người có thể đang khóc mà vẫn có hạnh phúc sâu xa, bởi họ biết nước mắt mình không rơi trong vô nghĩa và có Chúa đang ở bên. Một người có thể đang bệnh tật mà vẫn bình an, bởi họ biết thân xác mình yếu đuối nhưng linh hồn vẫn được nâng đỡ bởi ân sủng. Một người có thể đang trải qua thất bại nhưng không tuyệt vọng, bởi họ hiểu giá trị của mình không được quyết định bởi một lần thành công hay vấp ngã. Một gia đình có thể không giàu có nhưng vẫn hạnh phúc, bởi trong căn nhà ấy người ta biết cầu nguyện, biết nhường nhịn, biết tha thứ và biết trở về bên nhau. Một người có thể không được thế gian nhắc đến nhưng cuộc đời vẫn rất đẹp trong mắt Thiên Chúa, bởi họ đã sống trung tín với những điều nhỏ bé, đã âm thầm làm điều thiện, đã yêu thương những người không thể đền đáp và đã giữ được lòng trong sạch giữa một thế giới đầy những cám dỗ.
Chúa Giêsu không hứa với các môn đệ rằng theo Người rồi họ sẽ có một cuộc đời hoàn toàn dễ dàng. Người không nói rằng ai tin vào Người sẽ không còn nước mắt, không còn bệnh tật, không còn mất mát, không còn hiểu lầm hay phản bội. Trái lại, Chúa nói rất rõ về thập giá, về con đường hẹp, về sự từ bỏ chính mình, về những bách hại và thử thách mà người môn đệ có thể gặp phải. Tuy nhiên, chính trên con đường ấy, Chúa cũng trao một niềm vui mà thế gian không thể ban và không thể lấy mất. Đó là niềm vui của người biết mình đang sống cho một ý nghĩa lớn hơn bản thân, niềm vui của người được ở lại trong tình yêu Thiên Chúa, niềm vui của người không còn phải chứng minh giá trị của mình bằng ánh mắt người đời, bởi họ đã biết mình quý giá trong mắt Đấng Tạo Hóa. Chúa Giêsu nói: “Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.” Người không chỉ chỉ cho chúng ta một con đường dẫn đến hạnh phúc; chính Người là Con Đường. Vì thế, đối với người Kitô hữu, hạnh phúc không phải là một nơi xa xôi cuối hành trình, nhưng là được bước đi với Đức Kitô ngay trong hiện tại. Khi có Chúa cùng đi, con đường nhiều sỏi đá vẫn có thể trở thành con đường hy vọng. Khi có Chúa trong lòng, một ngày bình thường cũng có thể trở thành ngày đầy ân sủng. Khi biết mình đang ở trong bàn tay Chúa, con người không còn phải hoảng sợ trước mọi biến động, bởi họ tin rằng ngay cả những khúc quanh mình không hiểu cũng không nằm ngoài tình yêu quan phòng của Người.
Hạnh phúc Kitô giáo được diễn tả cách sâu sắc trong Tám Mối Phúc Thật. Chúa Giêsu gọi những người nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, khao khát công chính, biết xót thương, có tâm hồn trong sạch, xây dựng hòa bình và chịu bách hại vì lẽ công chính là những người có phúc. Đây là một sự đảo ngược hoàn toàn những tiêu chuẩn thông thường của thế gian. Thế gian thường nói hạnh phúc thuộc về người mạnh, người giàu, người chiến thắng, người được ngưỡng mộ. Chúa lại nói hạnh phúc thuộc về người có tâm hồn nghèo khó, biết cậy dựa vào Thiên Chúa, biết khóc trước nỗi đau của mình và của tha nhân, biết sống hiền lành, biết khát khao điều thiện, biết tha thứ, biết gieo bình an và dám trung thành với chân lý. Chúa không ca ngợi đau khổ vì chính đau khổ, nhưng Người cho thấy rằng không một hoàn cảnh nào có thể ngăn cản con người sống trong ân sủng và đạt tới hạnh phúc đích thực. Hạnh phúc không lệ thuộc hoàn toàn vào những gì đang xảy ra chung quanh, nhưng tùy thuộc rất nhiều vào việc trái tim ta đang thuộc về ai, đang đặt hy vọng nơi đâu và đang chọn sống như thế nào.
Có lẽ hạnh phúc nguyên bản thật sự dịu dàng và giản đơn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta thường nghĩ. Hạnh phúc đôi khi chỉ là sau một ngày dài mỏi mệt, ta còn một mái nhà để trở về. Là cánh cửa mở ra, ánh đèn quen thuộc, tiếng chân của người thân, một bữa cơm nóng, một câu hỏi: “Hôm nay có mệt không?” Là khi trong lòng có bao nhiêu giông bão nhưng có một người ngồi xuống bên cạnh, không cần nói những lời lớn lao, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Không sao đâu, có tôi ở đây rồi.” Hạnh phúc là khi con cái còn muốn kể cho cha mẹ nghe những chuyện nhỏ bé ở trường. Là khi cha mẹ đã già nhưng vẫn còn hiện diện để ta có thể gọi một tiếng “cha”, một tiếng “mẹ”. Là khi anh chị em sau những hiểu lầm vẫn có thể ngồi lại với nhau. Là khi vợ chồng đi qua những năm tháng khó khăn mà vẫn còn nắm tay nhau. Là khi một người biết mình không hoàn hảo nhưng vẫn được yêu thương, được đón nhận và được cho cơ hội bắt đầu lại. Có những hạnh phúc lúc đang có, ta thấy quá bình thường; chỉ đến khi mất đi, ta mới hiểu đó từng là cả một kho tàng. Một tiếng gọi của mẹ mà ngày nào ta cũng nghe, đến một ngày sẽ trở thành điều ta khao khát nhưng không bao giờ còn nghe được nữa. Một bữa cơm đông đủ ta từng cho là quen thuộc, đến một ngày có thể chỉ còn vài chiếc ghế trống. Một sức khỏe bình thường ta từng không biết quý, đến lúc đau bệnh mới thấy mỗi hơi thở không đau cũng là một ân huệ. Một buổi sáng thức dậy, thấy mình còn sống, còn khả năng cầu nguyện, còn có thể yêu thương, còn có thể sửa chữa lỗi lầm, thực ra đã là một phép lạ mà ta thường không nhận ra.
Hạnh phúc là một giấc ngủ sâu sau một ngày sống ngay thẳng, không phải lo sợ vì đã lừa dối hay làm tổn thương ai. Hạnh phúc là được ăn một bữa cơm đơn sơ bằng đồng tiền lương thiện. Hạnh phúc là nhìn vào mắt người khác mà không phải cúi đầu vì hổ thẹn. Hạnh phúc là giữ được lương tâm bình an giữa những lời mời gọi gian dối. Hạnh phúc là có thể nói “không” với một lợi ích bất chính để bảo vệ sự trong sạch của tâm hồn. Có những người kiếm được rất nhiều nhưng đánh mất chính mình; bên ngoài họ có vẻ thành công, nhưng bên trong luôn bất an. Có những người sống đơn sơ, không sở hữu nhiều, nhưng mỗi tối có thể quỳ xuống trước Chúa với một lương tâm thanh thản. Bình an ấy không thể mua được bằng tiền, không chức danh nào có thể ban, và cũng không ai có thể lấy đi nếu con người biết trung thành với điều thiện.
Hạnh phúc có thể là một buổi tối ngồi bên bờ biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ và nhìn những người thân yêu mỉm cười dưới ánh trăng. Nhưng hạnh phúc cũng có thể là một buổi tối rất bình thường trong căn phòng nhỏ, mọi người cùng nhau lần chuỗi Mân Côi, dâng lên Chúa những lo âu chưa có lời giải đáp. Hạnh phúc là khi sau một ngày có những bất hòa, người ta vẫn đủ khiêm nhường để nói lời xin lỗi trước khi đi ngủ. Là khi một đứa trẻ hái một cành hoa dại tặng cha mẹ bằng tất cả tấm lòng. Là khi người con trưởng thành bỗng nhận ra cha mẹ đang già đi và biết dành thời gian ngồi cạnh họ. Là khi ta đặt điện thoại xuống để lắng nghe người bên cạnh bằng trọn vẹn sự hiện diện. Là khi ta không chỉ hỏi người khác “có khỏe không?” như một thói quen, nhưng thật sự quan tâm đến câu trả lời của họ. Là khi ta biết chậm lại trước nỗi đau của một con người, không vội phán xét, không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng, nhưng ở lại, lắng nghe và cùng họ mang lấy gánh nặng. Nhiều khi người ta không cần ta giải quyết mọi vấn đề; họ chỉ cần biết rằng trong giờ phút khó khăn ấy, họ không bị bỏ lại một mình.
Hạnh phúc không nhất thiết là làm được những điều lớn lao. Hạnh phúc có khi là sống thật tốt những bổn phận nhỏ bé hằng ngày. Một người mẹ thức sớm chuẩn bị bữa ăn cho gia đình. Một người cha âm thầm làm việc, gánh vác trách nhiệm mà ít khi kể ra sự mỏi mệt của mình. Một người con chăm sóc cha mẹ già. Một người thầy kiên nhẫn với học trò chậm hiểu. Một y tá dịu dàng với bệnh nhân đau đớn. Một công nhân làm việc tận tụy để mang về đồng lương chân chính. Một linh mục âm thầm ngồi trong tòa giải tội, lắng nghe những tâm hồn tìm đường trở về với Chúa. Một tu sĩ cầu nguyện trong thinh lặng cho những con người mình chưa từng gặp. Một người nghèo chia nửa ổ bánh cho người nghèo hơn mình. Những việc ấy có thể không được báo chí nhắc đến, không nhận được tiếng vỗ tay, nhưng lại làm cho thế giới bớt lạnh lẽo và làm cho Nước Thiên Chúa lớn lên giữa đời. Hạnh phúc sâu xa thường không đến từ việc được nhiều người nhìn thấy, nhưng từ việc biết rằng điều mình đang làm có ý nghĩa trong ánh mắt Thiên Chúa.
Nhiều người nghĩ rằng muốn hạnh phúc thì trước hết hoàn cảnh phải thay đổi. Họ chờ người khác đối xử tốt hơn mới bình an, chờ gia đình hiểu mình hơn mới vui, chờ công việc bớt áp lực mới sống, chờ bệnh tật qua đi mới tạ ơn, chờ mọi vấn đề được giải quyết mới cầu nguyện. Nhưng nếu cứ chờ mọi sự hoàn hảo, có lẽ ta sẽ phải chờ suốt đời. Cuộc sống không bao giờ hết những điều dang dở. Vấn đề này vừa qua, vấn đề khác lại đến. Một nỗi lo vừa được giải quyết, một trách nhiệm khác đã xuất hiện. Hạnh phúc không phải là trạng thái khi mọi khó khăn đều biến mất, nhưng là khả năng tìm thấy ý nghĩa, ân sủng và sự hiện diện của Chúa ngay giữa những điều chưa trọn vẹn. Người trưởng thành trong đức tin không nói: “Khi nào hết đau khổ, tôi mới sống.” Họ nói: “Ngay trong đau khổ này, tôi vẫn sẽ sống, vẫn sẽ yêu, vẫn sẽ tin, vẫn sẽ làm điều tốt và vẫn sẽ bước đi với Chúa.” Họ không phủ nhận nước mắt, nhưng không để nước mắt làm mờ tất cả những điều tốt đẹp vẫn còn. Họ không giả vờ mạnh mẽ, nhưng biết tựa vào Chúa trong sự yếu đuối. Họ không đòi phải hiểu hết mọi điều mới tin, nhưng tin rằng Thiên Chúa hiểu điều họ chưa hiểu và đang dẫn dắt họ qua những con đường họ chưa nhìn thấy.
Hạnh phúc cũng là học cách chấp nhận chính mình. Có biết bao người không thể bình an vì luôn muốn trở thành một ai khác. Họ không bằng lòng với diện mạo, khả năng, hoàn cảnh, tính cách hay con đường của mình. Họ nhìn vào những thiếu sót và chỉ thấy thất vọng. Họ nhớ những sai lầm và tự kết án mình. Họ nghe những lời chê bai của người khác rồi biến chúng thành tiếng nói thường trực trong tâm hồn. Nhưng đức tin nói với ta rằng mỗi người được Thiên Chúa tạo dựng cách độc đáo, được gọi tên và được yêu thương. Điều ấy không có nghĩa là ta không cần thay đổi hay trưởng thành, nhưng ta thay đổi không phải vì ghét bỏ chính mình, mà vì biết mình được yêu và được mời gọi trở nên tốt đẹp hơn. Chúa không đợi ta hoàn hảo rồi mới yêu. Chính tình yêu của Chúa chữa lành, nâng đỡ và làm cho ta có sức đứng dậy sau những lần vấp ngã. Người biết đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa sẽ bớt khắc nghiệt với bản thân và cũng bớt khắc nghiệt với người khác. Họ hiểu rằng ai cũng đang mang những cuộc chiến không dễ nhìn thấy. Họ biết trao cho người khác khoảng không để sửa đổi, như chính họ đã nhiều lần được Chúa kiên nhẫn chờ đợi.
Hạnh phúc là biết đủ, nhưng biết đủ không có nghĩa là ngừng cố gắng hay bằng lòng với sự tầm thường. Biết đủ là không để lòng tham biến mình thành nô lệ. Là vẫn làm việc, vẫn phát triển khả năng, vẫn xây dựng tương lai, nhưng không đánh đổi gia đình, sức khỏe, lương tâm và đời sống thiêng liêng để lấy những thứ rồi sẽ qua đi. Biết đủ là có thể vui với thành công mà không kiêu ngạo, đón nhận thất bại mà không tuyệt vọng, sở hữu của cải mà không để của cải sở hữu mình. Biết đủ là nhận ra rằng điều cần thiết nhất không phải lúc nào cũng là có thêm, nhưng đôi khi là bớt đi: bớt một chút tham vọng để có thời gian cho gia đình, bớt một chút hơn thua để lòng được bình an, bớt một chút tự ái để có thể làm hòa, bớt một chút bận rộn để nghe tiếng Chúa, bớt một chút phán xét để hiểu người khác hơn, bớt một chút đòi hỏi để nhận ra những gì mình đã được ban tặng. Có những gánh nặng không phải cuộc đời đặt lên vai ta, mà chính ta tự mang vì muốn làm hài lòng tất cả mọi người, muốn chứng minh giá trị của mình, muốn kiểm soát mọi sự. Khi biết trao lại cho Chúa những gì vượt quá khả năng, con người mới có thể bước đi nhẹ nhàng hơn.
Hạnh phúc là sống hiện tại như một quà tặng, nhưng điều này không có nghĩa là sống thiếu trách nhiệm với tương lai. Người Kitô hữu vẫn phải chuẩn bị, làm việc, tiết kiệm, giáo dục con cái và chu toàn bổn phận. Tuy nhiên, ta không biến tương lai thành một thần tượng khiến hiện tại bị hy sinh hoàn toàn. Chúa Giêsu dạy: “Anh em đừng lo lắng về ngày mai; ngày mai cứ để ngày mai lo.” Người không cổ võ sự lười biếng hay vô trách nhiệm, nhưng giải thoát con người khỏi nỗi lo âu làm tê liệt tâm hồn. Ta chỉ thực sự có hôm nay để sống, để yêu, để tha thứ, để cầu nguyện, để làm lại, để nói một lời tử tế, để ôm lấy người thân, để thăm một người đau bệnh, để xin lỗi người mình đã làm tổn thương. Ngày mai chưa thuộc về ta. Có những điều ta cứ nghĩ rằng sẽ làm vào một ngày nào đó, nhưng ngày ấy có thể không bao giờ đến. Ta nghĩ sẽ gọi điện cho cha mẹ khi bớt bận, sẽ dành thời gian cho con cái khi công việc ổn định, sẽ trở về với Chúa khi tuổi già, sẽ làm hòa khi lòng tự ái nguôi ngoai. Nhưng thời gian không chờ đợi. Có những lời yêu thương không nói đúng lúc sẽ trở thành điều tiếc nuối. Có những cái ôm bị trì hoãn có thể không còn cơ hội thực hiện. Có những người ta tưởng sẽ luôn ở đó, nhưng một ngày lại rời đi rất nhanh. Vì thế, sống hạnh phúc là biết quý trọng những con người đang hiện diện, biết làm điều tốt ngay khi còn có thể và biết yêu hôm nay thay vì chỉ dự định yêu vào ngày mai.
Hạnh phúc không phải là không có quá khứ đau buồn, nhưng là không để quá khứ cầm tù hiện tại. Ai cũng có những điều ước gì mình đã làm khác đi, những quyết định khiến mình hối tiếc, những mối quan hệ đã đổ vỡ, những lời nói không thể lấy lại, những cơ hội đã bỏ lỡ. Có người mang quá khứ như một bản án và tự nhắc mình mỗi ngày rằng họ không xứng đáng được hạnh phúc. Nhưng Tin Mừng là Tin Mừng của khởi đầu mới. Người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội đã không bị Chúa đóng khung trong quá khứ. Phêrô đã chối Chúa ba lần nhưng không bị loại bỏ khỏi sứ mạng. Người trộm lành ở những giờ phút cuối đời vẫn được mở ra cánh cửa thiên đàng. Thiên Chúa không phủ nhận tội lỗi, nhưng lòng thương xót của Người lớn hơn tội lỗi. Điều Chúa mong đợi không phải là ta cứ ngồi mãi trong mặc cảm, nhưng là biết sám hối, đứng dậy và bước tiếp. Hạnh phúc là tin rằng thất bại không phải là tên gọi cuối cùng của đời mình. Một chương buồn không có nghĩa là cả cuốn sách đều buồn. Một lần vấp ngã không có nghĩa là không thể đi tiếp. Một cánh cửa đóng lại không có nghĩa là Thiên Chúa đã ngừng mở đường.
Hạnh phúc còn là khả năng tha thứ. Không tha thứ là mang theo người đã làm mình tổn thương trong tâm trí mỗi ngày, dù họ có thể đã quên từ lâu. Oán giận giống như một sợi dây trói ta vào quá khứ. Ta nghĩ rằng giữ sự giận dữ là bắt người khác phải trả giá, nhưng chính ta lại là người mất ngủ, mất bình an và mất khả năng vui sống. Tha thứ không có nghĩa là xem điều sai trái như chưa từng xảy ra, không có nghĩa là tiếp tục để người khác làm tổn thương mình, cũng không có nghĩa là phải ngay lập tức khôi phục một mối quan hệ thiếu an toàn. Tha thứ trước hết là trao công lý cho Thiên Chúa, từ chối để vết thương trở thành căn tính của mình và mở lòng cho Chúa chữa lành. Có những sự tha thứ cần rất nhiều thời gian, nhiều nước mắt và nhiều lời cầu nguyện. Nhưng mỗi bước tiến về phía tha thứ là một bước con người đi về phía tự do. Khi không còn để lòng thù hận điều khiển, ta có thể bước nhẹ hơn trên con đường đời.
Đôi khi hạnh phúc là biết nói lời xin lỗi. Có những gia đình mất bình an nhiều năm không phải vì một vấn đề quá lớn, nhưng vì không ai chịu hạ mình trước. Người ta thà mất một mối quan hệ còn hơn mất lòng tự ái. Người ta giữ im lặng, chờ người kia lên tiếng trước, rồi khoảng cách ngày càng xa. Nhưng trong đời sống Kitô hữu, khiêm nhường không làm con người thấp đi; khiêm nhường cứu lấy tình yêu. Một lời “tôi xin lỗi” chân thành có thể chữa lành điều mà hàng ngàn lý lẽ không thể chữa lành. Một câu “tôi đã sai” có thể mở lại cánh cửa đã đóng. Một cái ôm sau những ngày giận dỗi có thể trả lại hơi ấm cho một mái nhà. Hạnh phúc không phải là luôn đúng, nhưng là biết điều gì quan trọng hơn việc chứng minh mình đúng. Có khi thắng một cuộc tranh cãi nhưng lại mất một người yêu thương thì chiến thắng ấy chẳng mang lại niềm vui nào.
Hạnh phúc là không dùng cuộc đời mình để làm bản sao của người khác. Mỗi người có một nhịp độ, một ơn gọi, một sứ mạng và một thời điểm riêng. Có người thành công sớm, có người phải đi qua nhiều năm âm thầm. Có người lập gia đình, có người sống độc thân, có người dâng hiến đời mình cho Thiên Chúa. Có người được mời gọi phục vụ nơi đông người, có người chỉ âm thầm chăm sóc một người thân đau yếu. Giá trị không nằm ở việc con đường nào được nhiều người nhìn thấy hơn, nhưng ở việc ta có trung tín với con đường Thiên Chúa dành cho mình hay không. Một bông hoa không cần nở giống một bông hoa khác. Nó chỉ cần nở hết vẻ đẹp mà Đấng Tạo Hóa đã đặt vào nó. Cuộc đời ta cũng vậy. Khi cứ nhìn sang người bên cạnh để so sánh, ta sẽ bỏ lỡ những ân huệ độc đáo Chúa đang trao trong phần đời của mình. So sánh đánh cắp lòng biết ơn. Biết ơn trả lại cho ta đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống không chỉ bằng những điều còn thiếu, nhưng bằng vô vàn điều đã được ban.
Lòng biết ơn là một trong những con đường gần nhất dẫn đến hạnh phúc. Người biết ơn không phải là người không gặp khó khăn, nhưng là người không để khó khăn che khuất mọi ân huệ. Họ có thể đang mang một nỗi buồn nhưng vẫn cảm tạ vì còn người đồng hành. Họ có thể chưa đạt được điều mong muốn nhưng vẫn biết ơn vì những gì đang có. Họ không xem tình yêu của người khác là điều hiển nhiên. Họ biết nói lời cảm ơn với người đã nấu một bữa ăn, người đã chờ đợi, người đã lắng nghe, người đã âm thầm cầu nguyện. Họ tạ ơn Chúa vì một buổi sáng mới, một hơi thở, một cơ hội sửa sai, một người bạn trung thành, một mái nhà che mưa nắng, một bữa cơm đủ dùng. Lòng biết ơn không làm biến mất vấn đề, nhưng thay đổi cách ta nhìn vấn đề. Nó giúp ta nhận ra giữa sa mạc vẫn có mạch nước, giữa đêm tối vẫn có những vì sao, giữa cuộc đời mong manh vẫn có biết bao dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa.
Thánh lễ, trung tâm đời sống Kitô hữu, chính là hy lễ tạ ơn. Mỗi lần tham dự Thánh lễ, ta không chỉ đến xin Chúa giải quyết những khó khăn, nhưng còn đến để nhận ra tất cả cuộc đời là ân huệ. Tấm bánh nhỏ bé và chén rượu được dâng lên trở thành Mình và Máu Đức Kitô, nhắc ta rằng Thiên Chúa có thể đón nhận những điều bình thường, nhỏ bé, thậm chí những đau khổ và hy sinh của ta, để biến đổi chúng thành nguồn sống cho nhiều người. Khi kết hợp những nhọc nhằn của mình với hy lễ của Chúa Giêsu, ta hiểu rằng không một hy sinh nào vì tình yêu là vô ích. Một người mẹ thức đêm bên con bệnh, một người cha làm việc trong âm thầm, một người chăm sóc người thân già yếu, một người bệnh kiên nhẫn dâng đau đớn, một linh mục trung thành trong những ngày không ai vỗ tay, tất cả đều có thể trở thành của lễ đẹp lòng Thiên Chúa. Hạnh phúc khi ấy không còn là chỉ được hưởng thụ, nhưng là được trao ban. Chúa Giêsu đã nói: “Cho thì có phúc hơn là nhận.” Điều đó đi ngược bản năng muốn giữ lấy, nhưng lại là bí quyết sâu xa của niềm vui. Càng khép kín, trái tim càng nghèo. Càng biết trao ban trong tự do, trái tim càng rộng lớn.
Hạnh phúc không thể tách khỏi tình yêu. Nhưng tình yêu thật không chỉ là cảm xúc ngọt ngào. Tình yêu là kiên nhẫn khi người kia không như mình mong đợi, là dịu dàng trong lúc mệt mỏi, là trung thành khi cảm xúc thay đổi, là biết lắng nghe trước khi phản ứng, là hy sinh mà không dùng hy sinh ấy để đòi người khác mắc nợ. Tình yêu là cùng nhau đi qua những ngày bình thường, những hóa đơn phải trả, những lần con cái đau bệnh, những hiểu lầm, những áp lực, những thay đổi của tuổi tác. Tình yêu trưởng thành không nói: “Bạn phải làm tôi hạnh phúc.” Tình yêu trưởng thành nói: “Tôi muốn cùng bạn xây dựng một mái nhà trong đó cả hai có thể lớn lên, chữa lành và đến gần Thiên Chúa hơn.” Có những gia đình không thiếu vật chất nhưng thiếu sự dịu dàng. Người ta nói chuyện với nhau bằng mệnh lệnh, trách móc, mỉa mai và lạnh lùng. Những lời ấy tích tụ từng ngày, biến căn nhà thành nơi ai cũng muốn tránh. Hạnh phúc gia đình không đến từ đồ đạc sang trọng, nhưng từ cách người trong nhà đối xử với nhau. Một căn nhà nhỏ đầy tiếng cười vẫn ấm hơn một biệt thự đầy im lặng. Một bữa cơm đơn sơ có sự hiện diện thật sự vẫn quý hơn một bàn tiệc sang trọng mà mỗi người chỉ nhìn vào màn hình riêng.
Vì thế, muốn tìm lại hạnh phúc, đôi khi ta phải học cách hiện diện. Hiện diện với Thiên Chúa trong cầu nguyện. Hiện diện với chính mình trong thinh lặng. Hiện diện với người thân bằng ánh mắt, sự lắng nghe và thời gian. Chúng ta thường có mặt nhưng không thật sự hiện diện. Thân xác ngồi bên nhau nhưng tâm trí ở nơi khác. Ta nghe mà đã chuẩn bị câu trả lời, nhìn mà không thấy, sống bên nhau mà không biết người kia đang mang nỗi buồn gì. Sự hiện diện là một món quà quý giá. Không ai biết mình còn có thể ở bên nhau bao lâu. Khi biết rằng mọi cuộc gặp đều mong manh, ta sẽ bớt xem nhẹ nhau. Ta sẽ không để những bực tức nhỏ bé phá hỏng cả một ngày. Ta sẽ không quá keo kiệt với lời cảm ơn, lời khen, lời xin lỗi và những cái ôm.
Cầu nguyện giúp con người trở về với nguồn hạnh phúc sâu xa nhất. Không cầu nguyện, ta dễ bị cuốn theo tiếng ồn bên ngoài và những xao động bên trong. Ta để lời khen làm mình bay lên, lời chê kéo mình xuống, thành công khiến mình tự mãn, thất bại khiến mình tuyệt vọng. Trong cầu nguyện, ta nhớ lại mình là ai trước mặt Chúa. Ta không phải là chức vụ mình đang giữ, số tiền mình đang có, thành tựu mình đã đạt được hay lỗi lầm mình từng phạm. Ta là người con được Thiên Chúa yêu thương. Khi căn tính ấy bén rễ sâu trong tâm hồn, ta không còn sống quá lệ thuộc vào sự công nhận của người khác. Ta vẫn trân trọng góp ý, vẫn cố gắng làm tốt, nhưng không trao quyền quyết định giá trị bản thân cho miệng lưỡi thế gian. Người hôm nay khen ta có thể ngày mai chê ta. Đám đông hôm nay tung hô có thể ngày mai quay lưng. Chỉ tình yêu Thiên Chúa là bền vững. Chỉ ánh mắt của Người nhìn thấy trọn vẹn cả ánh sáng lẫn bóng tối trong ta mà vẫn không ngừng mời gọi ta trở về.
Hạnh phúc không có nghĩa là lúc nào cũng phải vui vẻ. Có những lúc ta cần cho phép mình buồn, khóc và mệt. Đời sống đức tin không bắt con người che giấu cảm xúc hay mang một nụ cười giả tạo. Chính Chúa Giêsu đã khóc trước mộ Lazarô, đã buồn sầu trong vườn Cây Dầu, đã thốt lên từ thập giá trong kinh nghiệm bị bỏ rơi. Nước mắt không phải luôn là dấu hiệu của yếu đuối; nhiều khi đó là ngôn ngữ của một trái tim đã chịu đựng quá lâu. Hạnh phúc sâu xa không loại bỏ nỗi buồn, nhưng giúp ta đi qua nỗi buồn mà không mất hy vọng. Người có đức tin vẫn khóc khi mất người thân, vẫn đau khi bị phản bội, vẫn mỏi mệt trước bệnh tật, nhưng họ không khóc một mình. Chúa ở trong nước mắt ấy. Đức Maria đứng dưới chân thập giá không tránh khỏi đau đớn, nhưng Mẹ không rời bỏ Con. Mẹ dạy chúng ta rằng có những khi yêu thương không thể làm cho đau khổ biến mất, nhưng có thể ở lại, đồng hành và biến đau khổ thành một nơi của sự trung tín.
Con đường hạnh phúc vì thế cũng là con đường thập giá. Điều này không u buồn như nhiều người tưởng. Thập giá không phải là sự tôn thờ đau khổ, nhưng là tình yêu dám đi đến cùng. Không có tình yêu sâu sắc nào hoàn toàn tránh khỏi hy sinh. Cha mẹ yêu con sẽ có những đêm mất ngủ. Vợ chồng trung thành sẽ có những lúc phải từ bỏ cái tôi. Người phục vụ tha nhân sẽ có khi bị hiểu lầm. Người sống công chính có thể chịu thiệt thòi. Người theo Chúa có những lúc phải chọn con đường khó hơn. Nhưng chính trong sự tự hiến ấy, con người tìm thấy một niềm vui sâu xa hơn sự hưởng thụ. Hạt lúa phải mục nát mới sinh nhiều bông hạt. Tấm bánh phải được bẻ ra mới nuôi sống người khác. Cuộc đời chỉ thật sự phong phú khi không bị giữ kín cho riêng mình. Có người bảo vệ bản thân khỏi mọi tổn thương bằng cách không yêu ai quá sâu, không dấn thân vào điều gì, không cho đi quá nhiều. Họ có thể tránh được một số đau khổ, nhưng cũng bỏ lỡ niềm vui của một đời sống có ý nghĩa.
Hạnh phúc không phải là điểm đến ta đạt được một lần rồi sở hữu mãi mãi. Nó là cách ta bước đi mỗi ngày. Là lựa chọn tin tưởng thay vì tuyệt vọng, biết ơn thay vì than trách, tha thứ thay vì nuôi hận, đơn sơ thay vì phô trương, chân thật thay vì giả dối, yêu thương thay vì ích kỷ. Có ngày ta bước mạnh mẽ, có ngày chỉ có thể lê từng bước nhỏ, nhưng miễn là vẫn hướng về Chúa, ta vẫn đang đi trên con đường sự sống. Có những ngày hạnh phúc là hoàn thành một công việc tốt. Có những ngày hạnh phúc chỉ là không bỏ cuộc. Có những ngày ta có thể nâng đỡ người khác. Có những ngày ta cần khiêm tốn để người khác nâng đỡ mình. Hạnh phúc không đòi ta phải luôn mạnh mẽ; hạnh phúc mời ta sống thật và biết để ân sủng Chúa hoạt động trong sự yếu đuối.
Chúng ta cần tự hỏi mình: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng, điều gì ta sẽ tiếc nhất? Có lẽ không phải là chưa kiếm thêm được một khoản tiền, chưa mua được món đồ mới hay chưa đạt thêm một chức danh. Có thể ta sẽ tiếc vì đã không dành đủ thời gian cho những người yêu thương, đã quá bận để lắng nghe con cái, đã để tự ái ngăn mình làm hòa, đã không nói lời cảm ơn khi còn cơ hội, đã sống quá lâu theo kỳ vọng của người khác, đã cầu nguyện quá ít, đã trì hoãn việc trở về với Chúa. Ý thức về sự hữu hạn không làm cuộc sống u tối; trái lại, nó giúp ta sống sâu hơn. Khi biết một ngày nào đó mọi thứ sẽ qua đi, ta sẽ biết điều gì đáng giữ và điều gì nên buông. Ta sẽ bớt phí thời gian vào những cuộc tranh cãi vô ích, bớt đau khổ vì những lời nói sau lưng, bớt chạy theo sự công nhận của đám đông. Ta sẽ hiểu rằng cuối cùng, điều còn lại không phải là ta đã sở hữu bao nhiêu, nhưng là ta đã yêu thương thế nào; không phải có bao nhiêu người biết tên ta, nhưng là tên ta có được ghi trong trái tim Thiên Chúa hay không; không phải ta đã đứng cao đến đâu, nhưng là đã cúi xuống với những ai; không phải đã nhận được bao nhiêu tiếng vỗ tay, nhưng là đã trung thành thế nào trong những điều không ai nhìn thấy.
Mỗi người có một định nghĩa hạnh phúc riêng, nhưng đối với người Kitô hữu, mọi hạnh phúc chân thật đều tìm thấy sự viên mãn nơi Thiên Chúa. Những niềm vui trần thế là tốt đẹp và đáng trân trọng, nhưng chúng mong manh. Người thân có thể rời xa, sức khỏe có thể suy giảm, của cải có thể mất, tuổi trẻ có thể qua đi. Nếu đặt toàn bộ hạnh phúc trên những điều có thể mất, ta sẽ luôn sống trong sợ hãi. Thiên Chúa không lấy đi những tình yêu trần thế, nhưng thanh luyện để ta yêu chúng trong tự do, biết đón nhận như quà tặng chứ không biến thành tuyệt đối. Khi yêu một người trong Chúa, ta không sở hữu họ, không dùng họ để lấp đầy mọi khoảng trống, nhưng tôn trọng, chăm sóc và cùng họ bước về quê trời. Khi sử dụng của cải trong Chúa, ta không tích lũy chỉ cho mình, nhưng biết chia sẻ. Khi đón nhận thành công trong Chúa, ta không tự mãn, nhưng xem đó là phương tiện để phục vụ. Khi đối diện mất mát trong Chúa, ta đau nhưng không tuyệt vọng, bởi tin rằng tình yêu mạnh hơn sự chết.
Hạnh phúc đích thực không phải là cuộc đời không có thập giá, mà là trên mọi nẻo đường đều có Chúa cùng đi. Không phải mọi lời cầu xin đều được đáp lại theo ý ta, nhưng là tin rằng Chúa vẫn lắng nghe và ban điều có ích cho phần rỗi. Không phải không bao giờ bị tổn thương, nhưng là mỗi vết thương đều có thể được lòng thương xót chạm đến. Không phải luôn được người khác hiểu, nhưng là biết Chúa hiểu. Không phải lúc nào cũng có người bên cạnh, nhưng là tin mình không bao giờ thật sự cô độc. Chúa Kitô phục sinh đã đi qua thập giá để cho thấy rằng đêm tối không có lời cuối, sự chết không có quyền lực cuối cùng và mọi đau khổ được sống trong tình yêu đều có thể trở thành con đường dẫn đến sự sống mới.
Có lẽ hôm nay ta cần dừng lại một chút. Dừng để thở sâu và nhận ra mình vẫn đang sống. Dừng để nhìn người thân bằng ánh mắt biết ơn. Dừng để hỏi lòng mình đã bao lâu chưa thực sự bình an. Dừng để xem có ai đang chờ một lời xin lỗi, một cuộc gọi, một sự tha thứ từ ta. Dừng để bước vào nhà thờ, ngồi trước Thánh Thể và không cần nói gì nhiều, chỉ để Chúa nhìn mình. Dừng để nhận ra rằng ta không cần phải giải quyết toàn bộ cuộc đời trong một ngày. Chỉ cần sống tốt giây phút hiện tại, chu toàn điều trước mắt bằng tình yêu, rồi phó thác phần còn lại cho Thiên Chúa. Cuộc đời được dệt nên từ những ngày rất bình thường. Nếu cứ chờ một biến cố lớn mới bắt đầu hạnh phúc, ta sẽ bỏ lỡ hàng ngàn phép lạ nhỏ bé đang diễn ra.
Hạnh phúc chính là con đường, nhưng với người Kitô hữu, con đường ấy có một khuôn mặt và một tên gọi: Đức Giêsu Kitô. Người cùng ta bước qua những buổi sáng đầy hy vọng và những đêm dài nước mắt. Người hiện diện trong bữa cơm gia đình, trong lời kinh đơn sơ, trong người nghèo đang cần giúp đỡ, trong người đau khổ đang cần được lắng nghe, trong Bí tích Thánh Thể và trong từng bổn phận âm thầm. Bước đi với Chúa không làm cho con đường luôn bằng phẳng, nhưng làm cho từng bước chân có ý nghĩa. Đi với Chúa, ta học cách không chạy trốn hiện tại, không thờ lạy tương lai, không bị cầm tù bởi quá khứ. Ta học sống hôm nay như một ân huệ, yêu người đang ở bên mình, làm điều thiện đang nằm trong khả năng và phó thác những gì không thể kiểm soát.
Xin đừng chờ đến khi có thật nhiều mới biết chia sẻ. Đừng chờ đến khi rảnh rỗi mới dành thời gian cho gia đình. Đừng chờ đến khi bệnh tật mới quý sức khỏe. Đừng chờ đến khi người thân ra đi mới nói lời yêu thương. Đừng chờ đến khi mất bình an mới tìm về với Chúa. Đừng chờ đến lúc cuộc đời hoàn hảo mới cho phép mình hạnh phúc, bởi cuộc đời này sẽ không bao giờ hoàn toàn như ý. Hãy hạnh phúc trong việc biết mình đang được Chúa yêu. Hãy hạnh phúc vì vẫn còn một ngày để sống tốt hơn hôm qua. Hãy hạnh phúc trong một bữa cơm đơn sơ, một lời kinh cuối ngày, một nụ cười của người thân, một bàn tay chìa ra, một cơ hội để tha thứ, một việc thiện không ai biết. Hãy hạnh phúc không phải vì mọi điều đều dễ dàng, nhưng vì giữa mọi điều, ta vẫn có thể chọn yêu thương.
Rồi sẽ đến một ngày con đường trần thế khép lại. Những gì ta cố giữ sẽ phải để lại. Những chức danh từng làm ta tự hào sẽ không còn quan trọng. Những lời khen chê sẽ tan vào quên lãng. Ta sẽ đứng trước Thiên Chúa với chính cuộc đời mình, với những lần đã yêu và những lần đã từ chối yêu, với những cơ hội đã đón nhận và những cơ hội đã bỏ qua. Khi ấy, hạnh phúc viên mãn không còn là một khái niệm, nhưng là được bước vào sự hiệp thông đời đời với Đấng đã yêu ta từ trước khi ta hiện hữu. Mọi niềm vui chân thật hôm nay chỉ là một tia sáng báo trước niềm vui ấy. Mọi cuộc gặp gỡ yêu thương là một thoáng nếm trước bàn tiệc Nước Trời. Mọi lần tha thứ, phục vụ, cầu nguyện và tự hiến là những bước chân đưa ta gần hơn với quê hương vĩnh cửu.
Vì vậy, hãy bước đi, nhưng đừng quá vội. Hãy làm việc, nhưng đừng biến công việc thành toàn bộ căn tính. Hãy xây dựng tương lai, nhưng đừng hy sinh những người yêu thương trong hiện tại. Hãy ước mơ, nhưng đặt ước mơ trong ý Chúa. Hãy phấn đấu, nhưng đừng để lòng hơn thua làm mất bình an. Hãy sở hữu những gì cần thiết, nhưng đừng để trái tim bị trói buộc. Hãy đón nhận niềm vui với lòng biết ơn và đón nhận thử thách với niềm tín thác. Khi mỏi mệt, hãy nghỉ bên Chúa. Khi vấp ngã, hãy nắm lấy tay Người mà đứng dậy. Khi lạc hướng, hãy trở về với Tin Mừng. Khi cô đơn, hãy nhớ rằng có một Đấng đang bước bên cạnh, dù mắt ta chưa nhận ra.
Hạnh phúc không chỉ ở phía trước. Hạnh phúc đang có mặt trong hơi thở này, trong ngày hôm nay, trong những con người Chúa đặt bên cạnh ta, trong cơ hội yêu thương vẫn còn mở ra. Hạnh phúc không phải là có một con đường không sỏi đá, nhưng là biết mỗi bước chân đều có Chúa nâng đỡ. Hạnh phúc không phải là nắm giữ mọi điều, nhưng là biết trao mọi sự vào bàn tay Thiên Chúa. Hạnh phúc không phải là trở thành người được cả thế giới ngưỡng mộ, nhưng là trở thành người mà Chúa muốn ta trở thành. Hạnh phúc không phải là đến cuối đời mới nhận ra mình đã sống, nhưng là ngay từ hôm nay biết sống trọn vẹn, tỉnh thức, biết ơn, yêu thương và phó thác. Và như thế, mỗi bước chân ta đi, dù nhỏ bé, dù chậm chạp, dù có lúc thấm đẫm nước mắt, vẫn có thể trở thành một bước chân của bình an, một bước chân của hy vọng, một bước chân hướng về Thiên Chúa. Bởi hạnh phúc không chỉ chờ ta ở cuối con đường. Hạnh phúc chính là con đường khi ta được bước đi với Chúa, sống trong tình yêu của Chúa và đem tình yêu ấy trao lại cho những người chung quanh mình.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập26
  • Hôm nay9,978
  • Tháng hiện tại366,569
  • Tổng lượt truy cập44,045,205
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây