NĂM QUA LÀM ĐƯỢC GÌ…?!

Thứ sáu - 28/11/2025 19:30
tải xuống (3)
tải xuống (3)

Năm 2025 đang dần khép lại những trang nhật ký cuối cùng. Trong cái se lạnh của những ngày cuối đông, khi tiếng chuông giáo đường ngân vang vọng báo hiệu một Mùa Vọng nữa lại về, hay cũng là lúc chuẩn bị đón chào một mùa xuân mới, lòng người d dường như chùng lại đôi chút. Dù vui, dù buồn, đây chính là "phút hồi tâm" quý giá để chúng ta cùng nhìn lại chặng đường cũ dưới ánh sáng của Đức tin và không ngừng thắp lên niềm hy vọng cho hành trình mới thật an yên trong ân sủng Chúa.

Tôi đã làm được gì trong suốt thời gian gần một năm qua? Đó là câu hỏi tôi tự vấn mình trong những buổi tối gió lạnh rét buốt, khi ngồi lặng yên trước Thánh Thể Chúa hay những đêm mưa rơi tí tách bên hiên nhà. Gần một năm qua, hành trình kiếp nhân sinh của chúng ta có đủ cả những nốt thăng và nốt trầm, có nụ cười và nước mắt, có sự hiện diện và cả những cuộc chia ly. Nhưng trên tất cả, tạ ơn Chúa vì chúng ta vẫn còn giữ được cho nhau tình yêu thương, sự biết ơn từ thẳm sâu trái tim, và vẫn nhận ra bàn tay Quan Phòng của Thiên Chúa đang dìu dắt mình qua từng biến cố. Bản thân tôi luôn tâm niệm rằng, không phải lúc nào việc ngoái đầu nhìn lại quá khứ cũng là điều không tốt hay là sự nuối tiếc vô vọng như vợ của ông Lót năm xưa. Trái lại, khi vòng tuần hoàn thời gian sắp sửa khép lại, việc nhìn lại là để nhận diện chính mình, xem một năm qua dưới cái nhìn của Thiên Chúa, chúng ta đã trở thành ai, đã gieo được hạt giống Tin Mừng nào, và đã làm được gì cho vinh danh Chúa và ích lợi cho tha nhân?

Năm cũ dạy tôi bài học sâu sắc về dũng khí để từ bỏ và sự vâng phục thánh ý Chúa hơn là ý riêng mình. Có người từng chia sẻ với tôi trong một buổi linh hướng rằng, từ bỏ đôi khi là một loại dũng khí lớn lao nhất mà ai cũng cần có trong đời. Chúng ta thường có xu hướng bám víu vào sự an toàn, vào những gì quen thuộc, dù đôi khi nó không mang lại bình an nội tâm. Có thể trong năm cũ, bạn phải đối diện với việc lựa chọn một ngành học, gồng mình trong một công việc không còn mang lại niềm vui hay ý nghĩa phục vụ, nhưng lại không đủ can đảm để từ bỏ, rẽ sang hướng mới mà Chúa đang mời gọi. Chúng ta hay tự an ủi bản thân theo kiểu thỏa hiệp rằng: "Không sao, rồi mọi thứ sẽ ổn, Chúa sẽ lo liệu". Nhưng sự phó thác không đồng nghĩa với việc buông xuôi hay sợ hãi thay đổi. Đôi khi, Chúa đóng cánh cửa này lại để mở ra một cánh cửa khác tốt đẹp hơn, nhưng ta lại cứ đứng mãi trước cánh cửa đã đóng mà tiếc nuối. Có những khoảnh khắc ngắn ngủi, ta chợt giật mình hối tiếc vì đã không dám đối diện với hoài bão, với "nén bạc" mà Chúa trao, dù chỉ là một chút thôi.

Tôi nhớ lại cuộc gặp gỡ với một người bạn cũ trong quán cà phê quen thuộc vào một chiều nhạt nắng. Tôi khá ngạc nhiên khi thấy sự biến đổi nơi người bạn ấy, từ một nhân viên văn phòng có vẻ u sầu nay đã trở thành một nữ doanh nhân rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Bạn kể với ánh mắt lấp lánh: "Cha biết không, năm 2021 là năm dạy tôi dũng khí để từ bỏ. Tôi đã buông công việc văn phòng gò bó, nơi tôi cảm thấy mình đang mòn mỏi, để theo đuổi niềm đam mê kinh doanh mà tôi tin là Chúa đã đặt để trong lòng tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì điều đó, vì tôi tìm thấy niềm vui trong lao động…". Câu chuyện của bạn làm tôi suy ngẫm nhiều về ơn gọi của mỗi người. Hạnh phúc lớn nhất của đời Kitô hữu không chỉ là giữ đạo, mà là sống đạo và được làm chính mình trong chương trình của Thiên Chúa, không gượng gạo, không đeo những chiếc mặt nạ đạo đức giả hình chỉ để khiến người đời hài lòng.

Bước sang ngưỡng cửa năm 2026, tôi cầu chúc và hy vọng mỗi người chúng ta có đủ dũng khí, hay nói đúng hơn là đủ ơn can đảm của Chúa Thánh Thần, để thỏa sức theo đuổi những điều thiện hảo, những ước mơ chính đáng làm đẹp cho đời. Cuộc đời là ân ban, Chúa cho ta một cơ hội mang tên ngày mai, nhưng thời gian của tuổi trẻ và sức khỏe thì không trở lại hai lần. Chúa không ban cho ta quá nhiều ưu ái để cứ mãi sai lầm rồi làm lại trong sự hờ hững. Ai trong chúng ta cũng mang trong mình cái "tôi" cao vút, cái bản ngã muốn khẳng định mình. Nhưng nếu biết khiêm nhường, biết cảm thông và thấu hiểu như Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương đám đông dân chúng, thì cuộc sống này sẽ dễ chịu và đáng sống biết bao nhiêu.

Nhìn lại năm qua, không thể không nhắc đến những biến cố đau thương để thấy phận người mong manh dường bao. Trước khi đại dịch ập đến, chúng ta đều nghĩ rằng cuộc sống của mình đang tạm ổn, mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của con người và khoa học. Nhưng rồi cơn đại dịch đi qua, cướp đi công việc, sức khỏe, và thậm chí là cả mạng sống của những người thân yêu nhất. Chúng ta ngỡ ngàng, đau đớn và nhận ra sự bất lực của con người. Chính trong những ngày tháng đen tối của năm 2021 ấy, tôi và có lẽ cả bạn, đã học được hai từ "biết ơn". Biết ơn vì mỗi sáng mai thức dậy vẫn thấy mình còn được thở.

Và rồi năm nay, dải đất miền Trung ruột thịt lại vừa oằn mình trải qua cơn đại nạn bão lũ. Nó ập đến như một cơn ác mộng kinh hoàng, cuốn phăng đi tất cả. Đau xót biết bao khi chứng kiến những gia đình tan nát, có người mất đi người thân mà dòng nước lũ vô tình vẫn chưa chịu trả lại thân xác. Chưa tính đến tài sản, vật chất, những ngôi nhà, ruộng vườn mà họ đã chắt chiu gầy dựng cả một đời người "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", vậy mà chỉ trong phút chốc, cơn lũ dữ đi qua đã nhấn chìm tất cả. Có những gia đình trắng tay, chẳng còn gì ngoài đống bùn đất hoang tàn. Đứng trước nỗi đau ấy, ta mới thấm thía lời Kinh Thánh: "Phù vân, tất cả chỉ là phù vân". Tiền bạc, danh vọng, nhà cửa... tất cả đều có thể biến mất trong tích tắc. Chỉ có tình người, sự sẻ chia, và tình yêu Thiên Chúa là còn lại mãi. Nhìn vào nỗi đau của đồng bào để thấy mình còn quá may mắn, và để nhắc nhở bản thân sống có trách nhiệm hơn, biết sẻ chia cơm áo ("lá lành đùm lá rách") như lời Chúa dạy.

Dẫu biết cuộc đời là "bể khổ", là thung lũng nước mắt, nhưng ít ra cho đến giây phút này, chúng ta đang hiện diện ở đây, vẫn còn cảm thấy may mắn vì được hít thở bầu khí của đất trời, được mỉm cười chào nhau hay thậm chí là được bật khóc để giải tỏa nỗi niềm. Được khóc cũng là một ân huệ, để rửa trôi bụi bặm tâm hồn và nhìn lại những gì đã qua với lòng sám hối và tri ân. Cuộc sống tưởng chừng vô hạn nhưng thời gian của mỗi người luôn là hữu hạn. Chúng ta không biết ngày nào, giờ nào Chúa sẽ đến gọi ta về, như "kẻ trộm viếng nhà". Vì thế, hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại – phút giây hiện tại là phút giây tuyệt vời nhất nếu ta sống trong tình yêu Chúa.

Trong tâm tình tạ ơn cuối năm, hãy gói ghém lại tất cả những buồn vui, thành công và thất bại, dâng lên bàn thờ Chúa. Hãy nói lời tạm biệt của những tháng ngày sắp kết thúc, buông bỏ những oán hờn, những gánh nặng lo âu không cần thiết. Hãy tha thứ cho người và tha thứ cho chính mình để tâm hồn được thanh thản. Chúng ta hãy chuẩn bị hành trang vững vàng, không phải là tiền bạc đầy túi, mà là một đức tin kiên định, một đức cậy trông phó thác và một đức mến nồng nàn để đón đợi những thử thách và hạnh phúc trong năm mới sắp tới. Nguyện xin Thiên Chúa là Mùa Xuân vĩnh cửu ban muôn ơn lành hồn xác xuống trên bạn và gia đình, để năm mới 2026 sẽ là một năm hồng ân, bình an và thánh thiện.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập45
  • Hôm nay12,961
  • Tháng hiện tại438,148
  • Tổng lượt truy cập41,142,012
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây