Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Chủ nhật - 11/01/2026 09:25
tải xuống (6)
Anh chị em thân mến, chúng ta vừa nghe một phân đoạn Tin Mừng đầy kịch tính nhưng cũng đầy chất thơ từ Thánh sử Gioan. Khung cảnh mở ra tại miền Giu-đê, nơi dòng sông Gio-đan vẫn lững lờ trôi, chứng kiến hai cuộc gặp gỡ, hai phép rửa và một lời tuyên tín vĩ đại nhất trong lịch sử cứu độ. Đây không chỉ là một tường thuật lịch sử về việc Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ hay việc ông Gioan Tẩy Giả sắp kết thúc vai trò của mình, mà là một bản trường ca về sự khiêm nhường, về vị trí của con người trước nhan Thiên Chúa. Hãy nhìn vào bối cảnh: Đức Giêsu và các môn đệ đang làm phép rửa, và ở cách đó không xa, tại Ê-nôn, ông Gioan cũng đang làm điều tương tự. Một sự song hành thú vị nhưng cũng đầy thử thách cho lòng người. Cuộc tranh luận về việc thanh tẩy giữa các môn đệ của Gioan và một người Do Thái không đơn thuần là một cuộc tranh luận về giáo luật hay nghi thức. Nó chạm đến cái "tôi" nhạy cảm của con người. Các môn đệ của Gioan có lẽ đã cảm thấy một chút "ghen tỵ" thay cho thầy mình. Họ thấy đám đông, vốn trước đây tuôn đến với Gioan, nay lại đổ xô về phía Người mà Gioan đã giới thiệu. "Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy... bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông." Trong lời nói ấy có chút gì đó xót xa, chút gì đó muốn bảo vệ vị thế của thầy mình. Đó là tâm lý rất "người", rất đời thường mà chúng ta vẫn thấy trong các giáo xứ, trong các hội đoàn, và ngay cả trong lòng mỗi người chúng ta khi thấy ai đó khác đang lấn lướt mình. Nhưng hãy xem thái độ của Gioan Tẩy Giả. Ông không hề dao động. Ông không tìm cách giữ lấy "thị phần" người hâm mộ. Câu trả lời của ông là một bài học chú giải Kinh Thánh sống động về nguồn gốc của mọi ơn huệ: "Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban." Đây là chìa khóa để hiểu toàn bộ đời sống tâm linh. Gioan hiểu rằng sứ vụ của ông không phải là sở hữu của ông, mà là một sự ủy thác từ Thiên Chúa. Khi chúng ta hiểu rằng mọi tài năng, vị trí, và thành công của mình đều là quà tặng của "Trời ban", chúng ta sẽ không còn áp lực phải so đo với người khác. Sự thành công của người khác không phải là thất bại của tôi, mà là sự hiển lộ quyền năng của Thiên Chúa theo những cách thức khác nhau. Tiếp đó, Gioan dùng một hình ảnh tuyệt đẹp trong văn hóa Do Thái để giải thích mối quan hệ giữa ông và Chúa Giêsu: Hình ảnh Chàng Rể và bạn của Chàng Rể. Trong đám cưới Do Thái, người bạn của chú rể có một vai trò cực kỳ quan trọng nhưng cũng rất khiêm tốn. Anh ta chuẩn bị mọi thứ, sắp xếp cuộc gặp gỡ, lo liệu hôn lễ, nhưng khi chú rể xuất hiện, anh ta vui lòng đứng sang một bên. Anh ta không phải là nhân vật chính. Niềm vui của người bạn không đến từ việc mình được chú ý, mà đến từ việc nghe thấy tiếng của chú rể. "Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn." Một định nghĩa về hạnh phúc thật lạ lùng! Hạnh phúc không phải là khi tôi được tung hô, mà là khi tôi hoàn thành sứ vụ dọn đường để người khác gặp được Thiên Chúa. Lời khẳng định cuối cùng của Gioan: "Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi" (Illum oportet crescere, me autem minui) chính là đỉnh cao của tu đức Kitô giáo. Trong tiếng Hy Lạp, từ "nổi bật lên" (auxanein) mang nghĩa lớn mạnh, phát triển một cách tự nhiên như một mầm cây. Còn "lu mờ đi" không có nghĩa là bị tiêu diệt, mà là rút lui vào sự khiêm hạ để nhường chỗ cho sự thật. Đây là một tiến trình đau đớn đối với bản ngã con người. Ai trong chúng ta cũng muốn mình "nổi bật lên" trong mắt bạn bè, trong công ty, trong gia đình. Chúng ta muốn tiếng nói của mình là quan trọng nhất, ý kiến của mình phải được tôn trọng nhất. Nhưng Gioan dạy chúng ta rằng, sự vĩ đại thật sự của một người Kitô hữu tỉ lệ thuận với khả năng họ dám nhỏ bé lại để Chúa được lớn lên trong họ. Áp dụng vào đời sống mục vụ và gia đình hôm nay, sứ điệp này chất vấn chúng ta sâu sắc. Là cha mẹ, chúng ta có dám "lu mờ đi" để con cái tự lập và trưởng thành trong đức tin không? Hay chúng ta muốn kiểm soát và bắt chúng phải là cái bóng của mình? Là những người làm công tác tông đồ, chúng ta phục vụ để danh Chúa được rạng rỡ hay để cái tên của chúng ta được ghi trên bảng vàng công đức? Đôi khi chúng ta làm việc nhà Chúa nhưng lại mang tâm thế của những môn đệ ông Gioan ngày xưa: ghen tỵ khi thấy hội đoàn khác phát triển hơn, khó chịu khi thấy người mới có năng lực hơn mình. Khi đó, chúng ta đang biến mình thành "chú rể" thay vì chỉ là "bạn của chú rể". Sâu xa hơn, "Người phải nổi bật lên" trong tâm trí và linh hồn chúng ta. Mỗi buổi sáng thức dậy, chúng ta có thể thưa với Chúa: "Lạy Chúa, xin hãy lớn lên trong con hôm nay. Xin cho ánh sáng của Chúa che lấp đi những bóng tối ghen tỵ, những hẹp hòi của cái tôi ích kỷ trong con." Khi Chúa lớn lên, tình yêu của Ngài sẽ làm chủ các quyết định của chúng ta. Khi cái tôi lu mờ đi, chúng ta sẽ thấy cuộc đời thanh thản hơn, vì không còn phải gồng mình lên để bảo vệ một hình ảnh ảo tưởng về bản thân. Chúng ta tự do để yêu thương, tự do để phục vụ mà không cần sự đền đáp hay công nhận. Hãy nhìn vào cuộc đời của các thánh, đặc biệt là Đức Maria. Mẹ là người đã thưa "Xin vâng" để Ngôi Lời nhập thể. Mẹ hoàn toàn lu mờ trong suốt cuộc đời công khai của Chúa Giêsu, chỉ xuất hiện dưới chân thập giá và trong nhà tiệc ly. Mẹ không đòi hỏi quyền lợi của một "Thân mẫu Chúa", nhưng Mẹ luôn đứng sau để giới thiệu: "Người bảo gì thì các em cứ làm theo." Đó chính là tinh thần của Gioan Tẩy Giả, tinh thần của những người tôi tớ trung kiên. Họ không giữ người ta lại cho mình, nhưng dẫn đưa người ta đến với nguồn mạch sự sống là chính Đức Kitô. Cuối cùng, đoạn Tin Mừng này nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của việc "làm phép rửa". Phép rửa của Gioan là phép rửa sám hối, chuẩn bị tâm hồn. Phép rửa của Chúa Giêsu là phép rửa trong Thánh Linh, mang lại sự sống đời đời. Chúng ta cũng vậy, những lời nói, những việc làm tốt lành của chúng ta chỉ là "tiền hô", là sự chuẩn bị. Chỉ có Chúa mới là Đấng biến đổi tâm hồn. Đừng bao giờ lầm tưởng rằng chúng ta có thể cứu rỗi ai đó bằng tài năng của mình. Chúng ta chỉ là những ống dẫn, và điều quan trọng nhất là ống dẫn phải sạch để nước hằng sống của Chúa tuôn chảy đến với mọi người. Lạy Chúa, xin cho mỗi chúng con hiểu được vị trí của mình. Xin ban cho chúng con lòng khiêm nhường của Thánh Gioan Tẩy Giả, để trong mọi sự, chúng con biết tìm kiếm vinh quang Chúa chứ không tìm vinh danh cho chính mình. Xin cho chúng con biết vui với niềm vui của người khác, biết hân hoan khi thấy danh Chúa được rao giảng, và biết bình an khi phải rút lui vào bóng tối để Chúa được tỏa sáng. Ước gì cuộc đời chúng con là một lời minh chứng sống động rằng: Chúa là tất cả, còn con không là gì cả, nhưng chính trong sự "không là gì cả" đó, con lại tìm thấy niềm vui trọn vẹn của người bạn tâm giao với Chúa. Amen.