Giữa lòng một thế giới đầy biến động và những âm thanh ồn ào của thời đại, tiếng vọng từ hội đường Na-da-rét cách đây hơn hai ngàn năm vẫn rung động một cách mãnh liệt và mới mẻ. Tin Mừng theo thánh Lu-ca không chỉ kể lại một sự kiện lịch sử, một chuyến viếng thăm quê hương của người con xa quê, mà đó là một cuộc hiển linh, một khoảnh khắc "Kairos" – thời điểm của Thiên Chúa xâm nhập vào dòng thời gian của nhân loại. Đức Giê-su trở về, không với tư cách một người thợ mộc bình thường mà họ từng biết, mà với tư cách là Đấng được xức dầu bởi Thần Khí. Sự hiện diện của Người mang theo sức mạnh của một thực tại mới, một triều đại mới bắt đầu từ một chữ "Hôm nay" đầy uy quyền. Lời khẳng định của Người không chỉ dừng lại ở những bức tường của hội đường nhỏ bé vùng Ga-li-lê, mà nó xuyên thấu qua mọi không gian và thời gian để chạm đến tâm hồn của mỗi chúng ta, những người đang khao khát một sự giải thoát đích thực.
Sức mạnh của Thần Khí là điểm khởi đầu cho mọi hành động của Đức Giê-su. Sau những ngày chay tịnh trong hoang địa và chiến thắng những cám dỗ của ma quỷ, Người trở về với một ngọn lửa nội tâm bùng cháy. Tin Mừng mô tả Người được đầy quyền năng Thần Khí. Đây không phải là một thứ quyền lực thống trị theo kiểu thế gian, mà là một sức sống thần linh, một nguồn năng lượng sáng tạo và chữa lành. Khi Đức Giê-su giảng dạy trong các hội đường và được mọi người tôn vinh, đó là vì Lời của Người mang hơi thở của sự sống, mang sức nặng của sự thật. Sự tôn vinh đó không làm Người kiêu hãnh, nhưng là dấu chỉ cho thấy nhân loại đang nhận ra sự hiện diện của Đấng Tạo Hóa trong hình hài một con người. Thần Khí chính là sợi chỉ đỏ xuyên suốt cuộc đời Người, từ lúc thụ thai cho đến khi hiến tế trên thập giá, và chính Thần Khí ấy dẫn Người về lại nơi Người đã được dưỡng dục – Na-da-rét.
Na-da-rét, một ngôi làng khiêm tốn, nơi những kỷ niệm thời thơ ấu và thanh xuân của Đức Giê-su được lưu giữ. Việc Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày Sa-bát cho thấy một sự gắn bó sâu sắc với truyền thống đức tin của tổ tiên. Người không phá đổ quá khứ, nhưng đến để hoàn thiện nó. Khi Người đứng lên đọc Sách Thánh, cả hội đường như nín thở. Cuốn sách ngôn sứ I-sai-a được trao cho Người, và như có một sự sắp đặt kỳ diệu của thánh ý Thiên Chúa, Người mở ra đúng đoạn chép về Đấng Thiên Sai. "Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi". Những lời này không còn là những câu chữ khô khan trên mặt giấy da cũ kỹ, mà trở nên sống động, rung động trong từng nhịp thở của người đang đọc. Đức Giê-su nhận lấy danh tính của mình từ chính Kinh Thánh. Người là Đấng được xức dầu, là vị Thượng Tế, Ngôn Sứ và là Vua, nhưng vương quyền của Người là để phục vụ và hiến dâng.
Sứ mạng mà Đức Giê-su công bố là một sứ mạng của lòng thương xót. Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, ánh sáng cho người mù lòa và tự do cho kẻ bị áp bức. Đây là một bản tuyên ngôn của tình yêu cứu độ. Nghèo hèn ở đây không chỉ là sự thiếu thốn về vật chất, mà còn là sự nghèo khó trong tâm hồn, những người nhận biết mình cần Thiên Chúa. Kẻ bị giam cầm không chỉ là những người trong ngục tù thể xác, mà còn là những người đang bị xích xiềng bởi tội lỗi, đam mê và những định kiến hẹp hòi. Người mù lòa không chỉ là những người không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, mà là những người đang mò mẫm trong bóng tối của sự vô minh, tuyệt vọng và mất phương hướng. Đức Giê-su đến để mở ra một chân trời mới, nơi mọi nỗi đau khổ đều tìm thấy sự an ủi và mọi vết thương đều được băng bó bởi bàn tay dịu dàng của Thiên Chúa.
Chữ "Hôm nay" mà Đức Giê-su thốt lên sau khi cuộn sách lại là một trong những từ quan trọng nhất của Tân Ước. Nó không chỉ ám chỉ một thời điểm cụ thể trong quá khứ, mà là một "Hôm nay" vĩnh cửu. Mỗi khi Tin Mừng được công bố, mỗi khi bí tích được cử hành, và mỗi khi một tâm hồn mở ra đón nhận ân sủng, thì cái "Hôm nay" ấy lại tái diễn. Thiên Chúa không phải là một Đấng chỉ hành động trong lịch sử cổ đại và rồi im lặng. Người là Đấng đang sống, đang hiện diện và đang hoạt động ngay lúc này, tại đây. Lời hứa cứu độ không phải là một điều gì đó xa vời ở tương lai, cũng không phải là một hoài niệm về quá khứ, mà là một thực tại đang ứng nghiệm trong cuộc đời mỗi người chúng ta. Khi chúng ta lắng nghe tiếng Chúa với một trái tim khiêm nhường, chúng ta cũng đang được xức dầu để tham dự vào sứ mạng của Người.
Sự ứng nghiệm của Lời Kinh Thánh trong Đức Giê-su đòi hỏi chúng ta một thái độ đáp trả. Người dân Na-da-rét ban đầu đã kinh ngạc và thán phục những lời hay ý đẹp từ miệng Người, nhưng ngay sau đó họ lại vấp phạm vì sự quá quen thuộc. Họ chỉ thấy "con ông Giu-se" mà không thấy Con Thiên Chúa. Đây là một bài học đắt giá cho mỗi chúng ta. Đôi khi sự quen thuộc trong đời sống đạo, những kinh đọc hằng ngày, những nghi lễ lặp đi lặp lại khiến chúng ta trở nên chai lì trước sự mới mẻ của ân sủng. Chúng ta đóng khung Thiên Chúa trong những quan niệm hẹp hòi của mình, chúng ta giới hạn quyền năng của Người trong những dự tính của cá nhân. Để "Hôm nay" được ứng nghiệm trong đời mình, chúng ta cần phải phá bỏ những rào cản của sự tự mãn và định kiến, để cho Thần Khí tự do thổi vào những góc khuất tăm tối nhất của tâm hồn.
Nhìn sâu vào thế giới hôm nay, chúng ta thấy biết bao kẻ nghèo hèn đang đứng bên lề xã hội, biết bao người đang bị giam cầm trong những "ngục tù" của sự cô đơn, nghiện ngập hay hận thù. Sứ mạng của Đức Giê-su vẫn còn đó, đầy tính thời sự và cấp bách. Chúng ta, những người Kitô hữu, qua bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, cũng đã được xức dầu Thần Khí. Chúng ta không thể chỉ đứng nhìn một cách thờ ơ, nhưng phải trở thành những cánh tay nối dài của Đức Giê-su. Mỗi hành động bác ái, mỗi lời an ủi, mỗi sự thật được lên tiếng bảo vệ đều là một phần của sự ứng nghiệm Lời Chúa. Chúng ta được gọi để công bố "Năm hồng ân của Chúa" không chỉ bằng lời nói mà bằng chính cuộc sống hy sinh và dấn thân của mình. Năm hồng ân không kết thúc sau mười hai tháng, mà là một trạng thái sống của người môn đệ, một cuộc sống luôn tràn đầy hy vọng và lòng biết ơn.
Đức Giê-su đã cuộn sách lại và ngồi xuống. Hành động ngồi xuống của một bậc thầy thời bấy giờ mang tính thẩm quyền để bắt đầu giảng dạy. Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Người. Sự im lặng đó đầy quyền năng. Nó mời gọi sự chiêm niệm. Chúng ta cũng cần những giây phút thinh lặng như thế trước nhan Chúa để nghe tiếng Người thì thầm trong lương tâm. Lời Chúa không phải để nghiên cứu như một tài liệu khoa học, mà để "ăn" và "tiêu hóa" vào tận xương tủy. Khi chúng ta để cho Lời Chúa biến đổi tư duy, lời nói và hành động của mình, lúc đó chúng ta mới có thể thốt lên rằng: "Hôm nay, lời Kinh Thánh này đã ứng nghiệm nơi tôi". Đó là một sự biến hình âm thầm nhưng mạnh mẽ, làm cho con người cũ của chúng ta chết đi để con người mới trong Đức Kitô được nảy sinh.
Thần Khí Đức Chúa không bao giờ là một nguồn lực tĩnh lặng; Người là hơi thở, là gió, là lửa. Người thúc đẩy Đức Giê-su ra đi, rời khỏi sự an toàn của quê nhà để đến với những người bị bỏ rơi. Sự xức dầu mà Đức Giê-su nhận được không phải là một vinh dự để giữ cho riêng mình, mà là một sự ủy thác để phân phát. Khi chúng ta cảm thấy mình khô héo và mất đi niềm cảm hứng trong đời sống đức tin, đó là lúc chúng ta cần cầu xin Thần Khí thổi lại ngọn lửa ấy. Hãy nhớ rằng, Thiên Chúa không kêu gọi những người có khả năng, nhưng Người ban khả năng cho những người được kêu gọi. Với Thần Khí, những điều tầm thường trở nên phi thường, những lời nói giản đơn trở nên có sức mạnh lay động lòng người. Đừng sợ hãi trước những yếu đuối của bản thân, vì chính trong sự yếu đuối đó, sức mạnh của Thiên Chúa mới được biểu lộ trọn vẹn.
"Hôm nay" của Đức Giê-su là một cái tát vào sự trì hoãn của chúng ta. Chúng ta thường hẹn ngày mai để bắt đầu hoán cải, ngày mai để tha thứ cho người lân cận, ngày mai để sống tốt hơn. Nhưng Tin Mừng nói với chúng ta rằng cứu độ là chuyện của ngày hôm nay. Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới đến với Chúa, vì Người đến để chữa lành những gì tan vỡ. Đừng đợi đến khi mình trở nên thánh thiện mới phụng sự Chúa, vì chính khi phụng sự, chúng ta mới trở nên thánh. Mỗi phút giây hiện tại là một hồng ân, một cơ hội duy nhất để chúng ta gặp gỡ Đấng Hằng Sống. Đức Giê-su đứng giữa hội đường Na-da-rét và đứng giữa cuộc đời mỗi chúng ta, Người không nhìn chúng ta như chúng ta đang là với bao khiếm khuyết, mà Người nhìn chúng ta như những gì chúng ta có thể trở thành nhờ ân sủng của Người.
Sứ mạng loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn đòi hỏi một trái tim biết rung cảm. Cái nghèo lớn nhất của con người thời đại không phải là thiếu cơm ăn áo mặc, mà là thiếu ý nghĩa cuộc sống, thiếu sự hiện diện của Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi để mang đến một "Tin Mừng" đúng nghĩa – không phải là những giáo điều cứng nhắc, mà là tin về một Thiên Chúa yêu thương con người đến tận cùng. Sự giải thoát mà Đức Giê-su mang lại là sự tự do của những người con Chúa, không còn bị nô lệ bởi nỗi sợ hãi cái chết hay sự trừng phạt. Ánh sáng mà Người ban tặng giúp chúng ta nhìn thấy hình ảnh Thiên Chúa nơi mỗi anh chị em, kể cả những người khó ưa nhất. Tự do cho kẻ bị áp bức là lời mời gọi phá đổ những cấu trúc bất công và xây dựng một xã hội dựa trên nền văn minh tình thương.
Lịch sử cứu độ là một dòng chảy không ngừng nghỉ từ những lời hứa trong Cựu Ước đến sự hoàn thành trong Tân Ước. Đức Giê-su là chiếc cầu nối tuyệt vời, là điểm quy chiếu của mọi lời ngôn sứ. Khi Người cầm cuốn sách I-sai-a, Người đang cầm trên tay toàn bộ niềm hy vọng của nhân loại. Khi Người tuyên bố lời ứng nghiệm, Người đang ký kết một giao ước mới bằng chính sự hiện diện của mình. Chúng ta không còn phải chờ đợi một Đấng Cứu Thế nào khác, vì Người đã đến và đang ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Niềm vui của Tin Mừng chính là niềm vui của sự gặp gỡ này. Đó là niềm vui không ai có thể lấy mất, ngay cả trong những thử thách gian truân nhất của cuộc đời.
Sự tôn vinh mà dân chúng dành cho Đức Giê-su ban đầu là một phản ứng tự nhiên trước cái đẹp và cái thật. Nhưng đức tin thật sự không dừng lại ở cảm xúc nhất thời. Nó cần được tôi luyện qua những thử thách và cả sự từ khước. Đức Giê-su biết rõ lòng người, Người biết rằng con đường Người đi sẽ dẫn đến đồi Can-vê. Sứ mạng "giải thoát" và "ban ánh sáng" sẽ phải trả giá bằng chính máu của Người. Vì vậy, khi chúng ta bước theo Người, chúng ta cũng được mời gọi vác thập giá mình mỗi ngày. Thập giá không phải là một gánh nặng vô nghĩa, mà là cái giá của tình yêu đích thực. Chỉ khi chúng ta dám chết đi cho cái tôi ích kỷ, chúng ta mới thực sự nếm cảm được sự ứng nghiệm của Lời Chúa trong đời mình.
Lạy Chúa Giê-su, lời tuyên bố của Chúa tại hội đường Na-da-rét năm xưa vẫn đang vang vọng trong tâm hồn chúng con hôm nay. Xin cho chúng con biết mở lòng đón nhận Thần Khí Chúa, để Người xức dầu cho những suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng con. Xin giúp chúng con nhận ra rằng "Hôm nay" chính là thời điểm của ơn cứu độ, là lúc chúng con phải đứng lên để mang ánh sáng của Chúa đến cho những ai đang ngồi trong bóng tối. Xin cho cuộc đời chúng con trở thành một trang Tin Mừng sống động, nơi mà mọi người có thể nhìn thấy sự ứng nghiệm của tình yêu và lòng thương xót Chúa. Giữa một thế giới còn nhiều đau khổ và chia rẽ, xin cho chúng con trở thành những sứ giả của hòa bình, những người kiến tạo sự tự do và những chứng nhân của niềm hy vọng.
Sứ mạng của Người đã bắt đầu từ một ngôi làng nhỏ và lan rộng ra khắp thế giới. Sứ mạng của chúng ta cũng bắt đầu từ những việc nhỏ bé nhất trong gia đình, nơi công sở và trong cộng đoàn. Đừng coi thường những nghĩa cử khiêm hạ, vì chính qua đó, Thần Khí Chúa đang hoạt động để canh tân bộ mặt trái đất. Hãy để lời của ngôn sứ I-sai-a thấm đẫm trong mọi lựa chọn của chúng ta. Khi chúng ta chọn sự thật thay vì sự dối trá, chọn sự tha thứ thay vì hận thù, chọn sự sẻ chia thay vì tích trữ, chính là lúc chúng ta đang làm cho Lời Chúa trở nên ứng nghiệm. Thế giới không cần những lý thuyết suông về Kitô giáo, thế giới cần những Kitô hữu dám sống triệt để cho Tin Mừng.
Chúng ta hãy tự hỏi mình: Tôi có đang để cho Chúa Thánh Thần dẫn dắt cuộc đời tôi không? Tôi có cảm nhận được niềm vui của "Năm hồng ân" trong tâm hồn mình không? Hay tôi vẫn đang để mình bị giam cầm bởi những lo âu, tội lỗi và sự ích kỷ? Đức Giê-su vẫn đang đứng đó, chờ đợi chúng ta trao cho Người "cuốn sách cuộc đời" mình để Người mở ra và viết tiếp những chương mới của ân sủng. Đừng sợ hãi, vì Thần Khí Đức Chúa đang ngự trên bạn. Người đã xức dầu cho bạn và sai bạn đi. Hãy ra đi với niềm tin rằng Thiên Chúa luôn đồng hành và Người sẽ hoàn tất những gì Người đã khởi sự nơi bạn. "Hôm nay", một ngày mới của ân sủng bắt đầu. "Hôm nay", một cuộc đời mới được tái sinh. Lời Chúa không bao giờ trở về với Người mà không sinh hoa kết quả. Ước gì cuộc đời mỗi người chúng ta chính là mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa nảy mầm và trổ sinh những bông trái của tình yêu, niềm vui và sự bình an. Amen.