Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ ba - 06/01/2026 19:29
tải xuống (6)
Trong dòng chảy miên viễn của lịch sử nhân loại, đức tin chưa bao giờ là
một mặt hồ phẳng lặng, mà trái lại, nó luôn là một hành trình vượt biển đầy giông
bão. Những cơn bão ấy không chỉ là những biến động của thời đại, những cuộc
bách hại hữu hình, mà còn là những luồng gió độc của sự vô tín, của sự thờ ơ và
của những xao động trong sâu thẳm tâm hồn con người. Có những lúc, ta ngỡ như
con thuyền của Giáo hội, hay con thuyền của chính linh hồn mình, đang chìm
nghỉm giữa những con sóng dữ tợn. Thế nhưng, một sự thật đức tin đầy mầu nhiệm
mà chúng ta phải can đảm nhìn nhận, đó là những cơn bão tàn phá đức tin sẽ vẫn
mãi còn hiện diện cho đến ngày tận thế. Chúng không phải là những tai nạn ngẫu
nhiên của lịch sử, mà là một phần trong kế hoạch thanh luyện và thử thách mà
Thiên Chúa cho phép xảy ra. Những cơn bão ấy có nguồn gốc từ Satan – kẻ luôn
tìm cách sàng lọc con người như sàng gạo, kẻ luôn muốn dập tắt ngọn lửa yêu mến
trong lòng nhân thế. Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là sự hiện diện của bão
tố, mà là thái độ của chúng ta trước những cơn cuồng phong ấy: một cuộc phấn đấu
không mệt mỏi, theo gương Chúa Giêsu Kitô, để giữ vững niềm hy vọng cho đến
cùng.
Sự hiện diện của Satan và những thế lực bóng tối trong thế giới này là một
thực tại không thể phủ nhận đối với người có niềm tin. Kinh Thánh đã nhiều lần
cảnh báo về kẻ thù của linh hồn, kẻ luôn rình rập để nuốt chửng những ai yếu lòng.
Tại sao Thiên Chúa, Đấng toàn năng và nhân hậu, lại cho phép Satan tồn tại và
hoạt động? Đây là một mầu nhiệm sâu thẳm của sự tự do và tình yêu. Chúa cho
phép những thử thách xảy ra không phải để chúng ta thất bại, mà để qua đó, đức tin
của con người được tôi luyện như vàng thử lửa. Nếu không có những cơn bão,
chúng ta sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái ngủ quên trong sự an lạc giả tạo, quên mất
rằng quê hương đích thực của mình không thuộc về thế gian này. Chúa muốn
chúng ta phải phấn đấu, một sự phấn đấu cam go và quyết liệt như chính Người đã
từng trải qua trong kiếp người. Cuộc đời Chúa Giêsu từ máng cỏ đến đồi Golgotha
là một chuỗi những cuộc chiến đấu liên lỉ với sự ác, với sự từ khước và với những
cám dỗ của thế gian. Khi chúng ta đối diện với những cơn bão đức tin, chúng ta
không đơn độc, mà đang bước đi trên con đường mà Đấng Cứu Thế đã khai mở
bằng chính máu và nước mắt của Người.
Cuộc phấn đấu của chúng ta trong thời đại hôm nay mang một sắc thái đặc
biệt cam go, có đôi khi đẩy con người vào vực thẳm của sự bi quan. Khi nhìn vào
thực trạng thế giới, nơi mà các giá trị đạo đức bị đảo lộn, nơi mà danh Chúa bị lãng
quên hoặc bị đem ra làm trò cười, chúng ta không khỏi rùng mình trước lời than
thở của Chúa Giêsu xưa: “Liệu khi Con Người đến, Ngài còn tìm thấy đức tin trên
mặt đất này nữa không?” (Lc 18,8). Lời chất vấn ấy như một nhát dao xoáy sâu
vào lòng những người tin. Nó cho thấy một thực tế phũ phàng rằng đức tin có thể
bị mai một, có thể bị biến mất dưới sức ép của chủ nghĩa vật chất và sự hưởng thụ.
Có những lúc, chúng ta cảm thấy mình như những người sót lại cuối cùng trên một
hòn đảo hoang giữa đại dương vô tín. Sự bi quan ấy không phải là dấu hiệu của sự
mất đức tin, mà là một trải nghiệm tâm linh sâu sắc về sự yếu đuối của con người
trước sức mạnh của bóng tối. Tuy nhiên, chính trong bóng tối dày đặc nhất, một tia
sáng nhỏ nhoi cũng đủ để dẫn đường. Chúa Giêsu hỏi câu hỏi đó không phải để
gieo rắc sự tuyệt vọng, mà để thức tỉnh sự tỉnh thức trong chúng ta, để nhắc nhở
chúng ta rằng đức tin không phải là một di sản tự nhiên, mà là một hồng ân cần
được bảo vệ và nuôi dưỡng bằng mọi giá.
Sự kiên trì chính là chìa khóa để vượt qua những ngày dài thử thách. Chúa
Giêsu đã tiên báo về những dấu chỉ của thời sau hết: “Vì tội ác gia tăng, nên lòng
yêu mến của nhiều người sẽ nguôi đi. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng sẽ được cứu
rỗi” (Mt 24,12). Đây là một lời cảnh báo đau xót nhưng vô cùng chân thực. Tội ác
gia tăng không chỉ là những hành vi hung bạo bên ngoài, mà còn là sự lạnh lùng
của trái tim, sự khô héo của lòng bác ái. Khi cái xấu trở nên phổ biến, người ta dễ
dàng chấp nhận nó như một tiêu chuẩn mới, và từ đó, lòng yêu mến dành cho
Thiên Chúa và tha nhân dần dần nguội lạnh. Cuộc phấn đấu của người Kitô hữu là
cuộc chiến chống lại sự nguội lạnh ấy. Nó đòi hỏi một sự bền chí không mệt mỏi,
một khả năng chịu đựng những nghịch cảnh mà không đánh mất niềm hy vọng.
Bền chí đến cùng không có nghĩa là chúng ta không bao giờ vấp ngã, nhưng là sau
mỗi lần vấp ngã, chúng ta lại can đảm đứng dậy để bước tiếp. Sự cứu rỗi không
dành cho những người chưa từng gặp bão tố, nhưng dành cho những người đã chèo
chống con thuyền của mình đi qua bão tố mà vẫn giữ vững tay chèo của niềm tin.
Để có thể đứng vững, cuộc phấn đấu của chúng ta phải luôn luôn đặt nền
tảng trên sự cầu nguyện và tỉnh thức. Tỉnh thức không phải là sự lo âu thái quá, mà
là một trạng thái sẵn sàng của linh hồn, luôn nhạy bén với những tác động của
Chúa Thánh Thần. Trong một thế giới đầy dẫy những tiếng ồn ào và những lời mời
mọc hấp dẫn, việc lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa trở nên vô cùng khó khăn.
Nếu không có cầu nguyện, chúng ta sẽ dễ dàng bị cuốn trôi theo những trào lưu
thời đại, bị mê hoặc bởi những chân lý nửa vời. Cầu nguyện là hơi thở của linh
hồn, là sợi dây liên kết mật thiết giữa tạo vật và Đấng Tạo Hóa. Chính dưới sự
hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, chúng ta mới có thể phân định được đâu là ý
Chúa và đâu là những ảo tưởng của bản thân. Phấn đấu mà không có cầu nguyện
chỉ là một sự nỗ lực đơn độc của cái tôi kiêu ngạo, và sớm muộn gì cũng sẽ dẫn
đến sự kiệt sức. Chỉ khi chúng ta quỳ xuống trong thinh lặng, chúng ta mới tìm
thấy sức mạnh để đứng vững trước những cơn cuồng phong của thế gian.
Đức tin, về bản chất, là một ân huệ hoàn toàn nhưng không từ Thiên Chúa.
Do đó, cuộc phấn đấu của chúng ta phải thấm đẫm tinh thần khiêm tốn. Chúng ta
không giữ vững đức tin bằng sức riêng, bằng kiến thức uyên thâm hay bằng đạo
đức cá nhân, mà bằng cách khiêm tốn dựa vào Lời Chúa và các phép Bí tích. Lời
Chúa là ánh sáng chỉ đường, là lương thực nuôi dưỡng linh hồn trong những hành
trình sa mạc khô cháy. Các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể và Bí tích Hòa
giải, là những nguồn mạch ân sủng vô tận mà Chúa Kitô đã thiết lập để nâng đỡ sự
yếu đuối của chúng ta. Nép mình vào Hội Thánh, coi Hội Thánh như con tàu Noah
giữa đại hồng thủy, là một thái độ khôn ngoan của người tin. Khi chúng ta khiêm
tốn nhìn nhận mình là những tội nhân cần được thương xót, chúng ta mới có thể
đón nhận hồng ân đức tin với lòng cảm tạ chân thành. Sự kiêu ngạo tâm linh là một
trong những rào cản lớn nhất ngăn trở chúng ta đến với Chúa, vì nó khiến chúng ta
tưởng rằng mình có thể tự cứu lấy mình. Chỉ những ai có tâm hồn trẻ thơ, biết phó
thác hoàn toàn trong tay Chúa, mới có thể vượt qua được những cơn bão tàn phá
dữ dội nhất.
Có những giai đoạn trong cuộc đời, cuộc phấn đấu đức tin sẽ trở nên vô cùng
vất vả và đớn đau. Đó là những giờ hấp hối của linh hồn, khi Thiên Chúa dường
như im lặng và bóng tối bao trùm vạn vật. Chúng ta hãy nhìn vào Chúa Giêsu trong
vườn Cây Dầu. Ở đó, Người đã nếm trải nỗi cô đơn cùng cực, nỗi sợ hãi và những
giọt mồ hôi máu. Trên thánh giá, Người đã thốt lên lời kêu cứu: “Lạy Thiên Chúa,
lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”. Sự đau đớn ấy là một phần tất yếu
của tình yêu và đức tin đích thực. Khi chúng ta chịu đau khổ vì niềm tin, khi chúng
ta bị hiểu lầm, bị gạt ra bên lề xã hội, hay phải đối diện với những căn bệnh nan y
và nỗi mất mát người thân, đó là lúc đức tin của chúng ta đang được đóng đinh vào
thập giá cùng với Chúa Kitô. Đau khổ không phải là bằng chứng của việc Thiên
Chúa vắng mặt, trái lại, nó là dấu chỉ cho thấy chúng ta đang ở rất gần với mầu
nhiệm cứu chuộc. Vất vả và đớn đau là những nốt nhạc trầm buồn nhưng cần thiết
trong bản trường ca của đức tin, dẫn đưa chúng ta đến niềm vui phục sinh rạng
ngời.
Tuy nhiên, đức tin không thể chỉ là một cảm xúc nội tâm hay một mớ lý
thuyết khô khan. Phấn đấu của chúng ta sẽ không ngừng phải được phiên dịch ra
bằng ngôn ngữ của yêu thương trong mọi mối liên đới của cuộc sống. Yêu thương
chính là dấu chỉ đích thực và sống động nhất của người tin Chúa. Một đức tin
không có hành động yêu thương là một đức tin chết. Trong những cơn bão của
cuộc đời, khi thế gian đầy dẫy sự hận thù và chia rẽ, người Kitô hữu được gọi mời
để trở thành những nhịp cầu của sự hòa giải và lòng bác ái. Sự liên đới với những
người đau khổ, những người nghèo hèn và bị bỏ rơi không chỉ là một bổn phận đạo
đức, mà là cách chúng ta chạm vào những vết thương của chính Chúa Kitô đang
hiện diện giữa trần gian. Khi chúng ta trao ban tình yêu, chúng ta đang làm cho
đức tin của mình trở nên hữu hình và có sức thuyết phục. Tình yêu thương không
biên giới chính là bằng chứng hùng hồn nhất để phản bác lại những luận điệu của
Satan, kẻ luôn muốn gieo rắc sự ích kỷ và cô lập. Chính qua yêu thương, chúng ta
minh chứng rằng Thiên Chúa là Tình Yêu và Người vẫn đang hoạt động mãnh liệt
giữa một thế giới đầy thương tích.
Cuối cùng, dù cuộc chiến có cam go đến đâu, dù những cơn bão có tàn khốc
thế nào, đích đến cuối cùng và là nơi trú ẩn an toàn nhất của chúng ta chính là Trái
Tim cực thánh Chúa Giêsu. Đó là một bến đỗ bình yên nơi mọi cơn sóng dữ phải
lặng dừng. Trái Tim ấy đã bị đâm thâu để máu và nước chảy ra, rửa sạch tội lỗi
trần gian và khai mở nguồn sống mới. Nép mình vào Trái Tim Chúa là một hành
động tuyệt đối tin cậy vào tình yêu quan phòng của Ngài. Ở đó, chúng ta tìm thấy
sức mạnh để chịu đựng, tìm thấy niềm an ủi để bước tiếp và tìm thấy niềm hy vọng
không bao giờ tắt. Chúa không hứa sẽ cất đi mọi cơn bão, nhưng Người hứa sẽ ở
cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Máu Chúa Kitô đã đổ ra là giá chuộc vô
song, khẳng định giá trị vĩnh cửu của mỗi linh hồn. Khi chúng ta trú ẩn trong tình
yêu của Người, chúng ta nhận ra rằng những thử thách hiện tại chỉ là thoáng qua so
với vinh quang vĩnh cửu đang chờ đợi. Những cơn bão có thể làm rung chuyển
ngôi nhà đức tin, nhưng nếu ngôi nhà ấy được xây trên đá tảng là tình yêu Chúa, nó
sẽ không bao giờ sụp đổ.
Cuộc hành trình đức tin là một cuộc hành trình đi từ bóng tối đến ánh sáng,
từ những nghi ngờ đến niềm tin xác tín, từ sự sợ hãi đến tình yêu hoàn hảo. Chúng
ta phải can đảm đối diện với thực tại của những cơn bão, không phải với thái độ
khiếp sợ, mà với tư thế của những chiến binh của hy vọng. Satan có thể hoành
hành, tội ác có thể gia tăng, và lòng người có thể nguội lạnh, nhưng tất cả những
điều đó không thể dập tắt được ngọn lửa mà Chúa Thánh Thần đã thắp lên trong
tâm hồn chúng ta. Hãy nhớ rằng, sau mỗi đêm dài tăm tối luôn là một bình minh
rạng rỡ. Những đau khổ của hiện tại không thể sánh được với niềm hạnh phúc khi
được diện kiến Thiên Chúa mặt đối mặt. Sự phấn đấu của chúng ta, dù vất vả, dù
có những lúc tưởng chừng như gục ngã, nhưng nếu được thực hiện trong sự khiêm
tốn, cầu nguyện và yêu thương, sẽ trở thành những bông hoa thơm ngát dâng lên
tòa Chúa.
Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà đức tin bị thử thách một cách
tinh vi và khốc liệt hơn bao giờ hết. Những cơn bão ngày nay không còn chỉ là
gươm giáo hay tù đày, mà là sự dửng dưng tôn giáo, là sự tôn thờ cái tôi cá nhân,
là những hệ tư tưởng loại trừ Thiên Chúa ra khỏi đời sống công cộng. Trước những
thách đố ấy, mỗi người Kitô hữu được mời gọi trở thành một ngọn nến sáng, không
phải bằng những lời nói đao to búa lớn, nhưng bằng một đời sống chứng tá âm
thầm và bền bỉ. Sự bền chí đến cùng không phải là kết quả của một nỗ lực ý chí
thép, mà là hoa trái của một tâm hồn biết để cho Chúa yêu thương và dẫn dắt.
Chúng ta hãy nhìn vào các thánh, những người đã đi trước chúng ta trong cuộc
chiến này. Các ngài cũng đã từng gặp bão tố, cũng từng đau đớn và có lúc cảm
thấy đơn độc, nhưng các ngài đã chọn nép mình vào Trái Tim Chúa và kiên trì đến
cùng.
Đức tin không phải là một báu vật để chúng ta cất giữ trong tủ kính, mà là
một hạt giống cần được gieo vào lòng đất cuộc đời, để qua những cơn mưa bão, nó
nảy mầm và sinh hoa kết quả. Chúa muốn chúng ta phấn đấu vì Người biết rằng
chính trong sự phấn đấu ấy, con người chúng ta mới trở nên trưởng thành và trọn
thiện. Đừng sợ hãi những cơn bão, vì Chúa Giêsu đang ở trên thuyền với chúng ta.
Người có thể đang "ngủ" trong những lúc chúng ta cảm thấy bế tắc nhất, nhưng
Người vẫn luôn hiện diện và chỉ cần một lời quyền năng của Người, mọi sóng gió
sẽ phải yên lặng. Hãy tiếp tục cầu nguyện, tiếp tục yêu thương và tiếp tục hy vọng.
Hãy coi mỗi thử thách là một cơ hội để thực thi ý Chúa dưới sự hướng dẫn của
Chúa Thánh Thần. Và trên hết, hãy để cho tình yêu của Chúa Kitô thúc bách chúng
ta, biến chúng ta thành những khí cụ hòa bình và ánh sáng giữa một thế gian đang
khao khát ơn cứu độ.
Trong sâu thẳm của sự vất vả đớn đau, hãy nhớ về vườn Gethsemane và đồi
Calvario. Ở đó, tình yêu đã chiến thắng sự chết, và đức tin đã được toàn thắng qua
sự vâng phục tuyệt đối. Cuộc phấn đấu của chúng ta là một sự thông phần vào mầu
nhiệm Vượt Qua của Chúa. Mỗi giọt lệ rơi vì đức tin, mỗi bước chân nhọc nhằn vì
tình yêu, và mỗi giây phút kiên trì trong cầu nguyện đều được Chúa ghi nhận và
thánh hóa. Chúng ta không phấn đấu để đạt được một thành tựu thế trần, mà phấn
đấu để được thuộc trọn về Chúa. Khi chúng ta biết khiêm tốn dựa vào Lời Chúa,
các Bí tích và Hội Thánh, chúng ta sẽ thấy rằng đức tin không phải là một gánh
nặng, mà là một đôi cánh giúp chúng ta bay cao trên những đổ nát của trần gian.
Cuối cùng, xin cho chúng ta luôn biết nép mình vào Trái Tim Chúa Giêsu,
nơi máu và nước vẫn không ngừng tuôn chảy để chữa lành và cứu chuộc. Đó là nơi
trú ẩn vĩnh cửu, là nguồn sức mạnh bất tận cho mọi cuộc phấn đấu. Dù thế giới có
thay đổi, dù đức tin có vẻ như đang lung lay trên mặt đất, thì tình yêu của Chúa
dành cho chúng ta vẫn mãi vững bền như núi đá. “Liệu khi Con Người đến, Ngài
còn tìm thấy đức tin trên mặt đất này nữa không?”. Câu trả lời nằm ở chính sự
quyết tâm và lòng trung thành của mỗi chúng ta ngay trong giây phút này. Hãy để
đức tin của chúng ta là một bài ca hy vọng, một hành động yêu thương liên lỉ, và
một sự phó thác tuyệt đối vào Đấng đã yêu thương chúng ta cho đến cùng. Những
cơn bão tàn phá đức tin sẽ vẫn còn đó, nhưng trong Chúa Kitô, chúng ta đã là
những người chiến thắng.