ĐÂY ĐẤNG XÓA TỘI TRẦN GIAN

Thứ hai - 05/01/2026 03:08
tải xuống (20)
tải xuống (20)
Trong dòng chảy mầu nhiệm của lịch sử cứu độ, có những khoảnh khắc mà thời gian và không gian dường như ngưng đọng lại để nhường chỗ cho sự hiện diện của Vĩnh Cửu. Đó là giây phút bên bờ sông Gio-đan, khi tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hòa lẫn với tiếng xôn xao của đám đông dân chúng đang khao khát một sự đổi thay, một niềm hy vọng. Sau khi phái đoàn người Do-thái với những vị tư tế và thầy Lê-vi đến chất vấn Gio-an Tẩy Giả đã rời đi, để lại một khoảng lặng đầy suy tư về danh tính của vị ngôn sứ nơi hoang địa, thì một cuộc gặp gỡ định mệnh đã diễn ra. Cuộc gặp gỡ ấy không chỉ thay đổi cuộc đời của Gio-an, mà còn thay đổi vận mệnh của cả nhân loại. Đó là khi Gio-an nhìn thấy Đức Giê-su tiến về phía mình. Từ trong sâu thẳm của tâm hồn được ơn soi sáng, Gio-an đã thốt lên lời chứng bất hủ, lời mà Giáo Hội vẫn hằng ngày lặp lại với tất cả lòng cung kính và mến yêu: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian."
Lời giới thiệu ấy vang lên giữa một bối cảnh đầy những mong đợi trần thế. Dân Ít-ra-en thời bấy giờ đang rên xiết dưới ách thống trị của đế quốc Rô-ma, họ mong chờ một Đấng Mêsia oai phong lẫm liệt, một vị vua chiến binh cưỡi ngựa sắt, cầm gươm báu để quét sạch quân thù và tái lập vương quyền Đa-vít huy hoàng. Thế nhưng, Gio-an lại không giới thiệu một vị tướng quân, không chỉ tay về một nhà chính trị lỗi lạc hay một nhà cách mạng xã hội. Ông chỉ tay về một con người hiền lành, khiêm hạ và gọi Người là "Chiên". Một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với tư duy và kỳ vọng của đám đông. Tại sao lại là Chiên? Tại sao Đấng Cứu Thế lại mang hình hài của một con vật yếu đuối, hiền lành và thường gắn liền với sự hy sinh hơn là sự thống trị? Đây chính là chìa khóa để mở vào mầu nhiệm cứu độ của Thiên Chúa, một mầu nhiệm không dựa trên binh hùng tướng mạnh, mà dựa trên tình yêu hiến tế đến tận cùng.
Khi Gio-an thốt lên "Đây là Chiên Thiên Chúa", ông đã đưa tâm thức của người Do-thái ngược dòng thời gian trở về với những trang sử linh thiêng nhất của dân tộc. Hình ảnh này gợi nhớ mãnh liệt đến đêm Vượt Qua tại Ai Cập. Trong đêm kinh hoàng ấy, khi thần chết rảo quanh để trừng phạt sự cứng lòng của Pha-ra-ô, chỉ có máu của con chiên vẹn toàn, không tì vết, được bôi lên khung cửa mới cứu được các con đầu lòng của dân Ít-ra-en khỏi cái chết. Thịt chiên ấy đã trở thành lương thực cho họ trong hành trình vội vã thoát khỏi kiếp nô lệ, vượt qua Biển Đỏ để tiến về Đất Hứa. Đức Giê-su, Đấng đang tiến lại gần Gio-an, chính là hiện thực viên mãn của hình bóng năm xưa. Ngài là Chiên Vượt Qua Mới và Vĩnh Cửu. Nếu máu chiên xưa chỉ cứu phần xác khỏi cái chết tạm thời và giải phóng dân khỏi ách nô lệ chính trị, thì Máu Thánh của Đức Giê-su sẽ đổ ra để giải phóng toàn thể nhân loại khỏi ách nô lệ khủng khiếp hơn gấp bội – đó là ách nô lệ của tội lỗi và ma quỷ, đưa con người vượt qua biển trần gian đầy gian nan để tiến vào Đất Hứa Nước Trời.
Hơn thế nữa, trong truyền thống phụng vụ của Đền Thờ Giê-ru-sa-lem, hình ảnh con chiên còn gắn liền với nghi thức "Con Chiên gánh tội" (Scapegoat) trong ngày Lễ Xá Tội (Yom Kippur). Theo luật Lê-vi, khi dân chúng phạm tội và cảm thấy sức nặng của tội lỗi đè nén lương tâm, họ cần một phương thế để giải tỏa. Vị thượng tế sẽ đặt tay lên đầu một con chiên hoặc con dê, cử chỉ ấy biểu thị sự chuyển giao toàn bộ tội lỗi của dân chúng sang con vật. Sau đó, con vật ấy sẽ bị giết chết để đền tội thay, hoặc bị đuổi vào sa mạc hoang vu để mang theo tội lỗi đi khuất mắt con người. Con vật vô tội ấy phải gánh lấy hậu quả tàn khốc mà lẽ ra con người phải chịu. Đức Giê-su, khi được gọi là "Chiên Thiên Chúa", chính là Đấng tình nguyện trở thành Con Chiên gánh tội đích thực. Ngài không bị ép buộc, cũng không phải là một con vật vô tri, mà là Ngôi Lời nhập thể, với tất cả sự tự do và tình yêu, đã chìa vai ra gánh lấy cả một núi tội khiên của nhân loại. Ngài để cho tội lỗi của chúng ta đè nặng lên thân xác và tâm hồn Ngài, để rồi Ngài mang nó lên cây Thập Giá, đóng đinh nó vào đó và tiêu diệt nó bằng sự phục sinh vinh hiển.
Cụm từ "Đấng xóa tội trần gian" mà Gio-an sử dụng mang một sức nặng thần học vô song. "Tội trần gian" ở đây không chỉ đơn thuần là tổng số các tội cá nhân cộng lại, mà theo cái nhìn sâu sắc của thánh sử Gio-an, nó là một thực tại tăm tối, một thế lực, một "môi trường" tội lỗi bao trùm lên nhân thế. Nó bắt nguồn từ sự lạm dụng tự do của Nguyên Tổ A-đam và E-va, khi họ chối từ tình yêu và quyền bính của Thiên Chúa. Từ vết nứt gãy ban đầu ấy, tội lỗi như dòng thác lũ tuôn đổ vào trần gian, lan tràn từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tội chồng lên tội, tạo nên một tình trạng hư hoại có tính cấu trúc, khiến cho mỗi con người sinh ra đã bị vây bọc trong bầu khí ô nhiễm của sự gian dối, hận thù, ích kỷ và dục vọng. Con người, với sức riêng nhỏ bé và ý chí bị tổn thương, hoàn toàn bất lực trước mãnh lực này. Chúng ta như những kẻ chết đuối giữa dòng nước lũ, vùng vẫy nhưng không thể tự cứu mình. Chính trong bối cảnh tuyệt vọng ấy, lời tuyên bố "Đấng xóa tội trần gian" vang lên như một tin mừng vĩ đại. Đức Giê-su không chỉ đến để dạy đạo đức, không chỉ đến để làm phép lạ, mà sứ mạng cốt yếu của Ngài là "xóa bỏ" – tức là nhấc đi, mang đi và tiêu hủy cái khối u ác tính đang giết chết nhân loại ấy.
Để có thể đưa ra lời chứng mạnh mẽ như vậy, Gio-an Tẩy Giả đã dựa vào một kinh nghiệm thiêng liêng trực tiếp và sâu sắc với Thiên Chúa. Ông thú nhận một cách khiêm tốn: "Tôi đã không biết Người." Lời này không có nghĩa là Gio-an không biết Đức Giê-su về mặt họ hàng hay xã giao, nhưng có nghĩa là ông chưa thấu triệt được trọn vẹn mầu nhiệm Thiên tính và sứ mạng Cứu Thế của Đức Giê-su cho đến khi được mặc khải. Sự "biết" trong đức tin luôn là một ân ban từ Trời cao. Gio-an kể lại: "Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người." Hình ảnh chim bồ câu gợi lại Thần Khí bay là là trên mặt nước thuở sáng thế để ban sự sống, và con chim bồ câu báo hiệu sự bình an sau cơn Đại Hồng Thủy thời Nô-ê. Giờ đây, Thần Khí ngự xuống trên Đức Giê-su để xức dầu tấn phong Ngài, xác nhận Ngài là Đấng Mêsia, là Con Thiên Chúa yêu dấu. Gio-an đã thấy và ông đã tin. Ông nhận ra Đấng đến sau mình về mặt thời gian nhưng lại "trổi hơn" mình và "có trước" mình về mặt bản thể, bởi Đức Giê-su là Ngôi Lời hằng hữu. Gio-an chỉ làm phép rửa trong nước như một nghi thức sám hối dọn đường, còn Đức Giê-su, Đấng đầy tràn Thánh Thần, sẽ thực hiện phép rửa trong Thánh Thần và lửa để tái sinh con người làm con cái Thiên Chúa.
Lời chứng của Gio-an không chỉ dừng lại ở bờ sông Gio-đan năm xưa, mà còn vang vọng mãi trong đời sống phụng vụ của Hội Thánh. Mỗi ngày, trong hàng triệu Thánh Lễ trên khắp thế giới, khi vị linh mục nâng cao Mình Thánh Chúa trước cộng đoàn, ngài lặp lại nguyên văn lời của Gio-an: "Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian." Trong giây phút linh thiêng ấy, thời gian như bị xóa nhòa. Chúng ta không chỉ đang nhớ lại một sự kiện quá khứ, mà đang đối diện với một Thực Tại sống động. Tấm Bánh trắng nhỏ bé ấy chính là Con Chiên đã chịu sát tế trên đồi Can-vê, nay đang hiện diện thực sự để hiến mình làm lương thực nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Như dân Do-thái xưa ăn thịt chiên để có sức đi về Đất Hứa, chúng ta ngày nay lãnh nhận Mình và Máu Thánh Chúa để có sức mạnh vượt thắng những cám dỗ của trần gian, để rửa sạch mọi tội khiên và giữ gìn sự sống đời đời trong linh hồn. Lời đáp "Lạy Chúa, con chẳng đáng..." là thái độ khiêm cung cần thiết để đón nhận Hồng Ân vô giá này, thừa nhận sự bất xứng của mình trước sự thánh thiện tuyệt đối của Chiên Thiên Chúa.
Suy niệm về danh hiệu "Chiên Thiên Chúa" cũng là lời mời gọi mỗi người Ki-tô hữu chúng ta nhìn lại căn tính và sứ mạng của mình. Đức Giê-su đã cứu độ thế gian không phải bằng quyền lực áp chế mà bằng sự hiền lành và hy sinh. Ngài đã tự nguyện làm Con Chiên gánh tội. Là môn đệ của Ngài, chúng ta cũng được mời gọi trở nên những "con chiên" giữa thế gian đầy lang sói này. Thánh Phê-rô đã từng nhắc nhở: "Đức Ki-tô đã chịu đau khổ vì anh em, để lại một gương mẫu cho anh em dõi bước theo Người." Sống mầu nhiệm "Chiên Thiên Chúa" trong đời thường nghĩa là dám chấp nhận thiệt thòi vì chân lý, dám lấy tình yêu để đáp trả hận thù, dám im lặng trước những lời vu khống để giữ gìn sự bình an, và dám hy sinh lợi ích cá nhân để mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân.
Thế giới ngày nay vẫn đang chìm ngập trong "tội trần gian". Đó là những cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, là sự dửng dưng vô cảm trước nỗi đau của đồng loại, là nền văn hóa sự chết đang len lỏi vào từng gia đình. Hơn bao giờ hết, thế giới cần những "con chiên" biết gánh tội. Đó là những người cha, người mẹ biết hy sinh gánh vác vất vả để nuôi dạy con cái nên người; là những người con biết gánh lấy tuổi già yếu đau của cha mẹ bằng lòng hiếu thảo; là những người biết gánh lấy sai lỗi của anh chị em mình bằng sự bao dung tha thứ thay vì lên án chỉ trích. Khi chúng ta biết chấp nhận chịu thương khó vì người khác, biết "vác đỡ gánh nặng cho nhau", chính là lúc chúng ta đang họa lại hình ảnh của Chiên Thiên Chúa, đang tham dự vào công trình cứu độ của Ngài, làm cho dòng máu cứu chuộc tiếp tục tuôn chảy và chữa lành những vết thương của nhân loại.
Chúng ta cũng cần nhìn lại thái độ của mình đối với tội lỗi. Nhiều khi chúng ta coi thường tội, coi đó là chuyện bình thường của xã hội hiện đại. Nhưng khi nhìn lên Thập Giá, nhìn vào Con Chiên đang bị sát tế, chúng ta mới thấy giá của tội lỗi đắt đỏ biết bao nhiêu. Thiên Chúa đã phải trả giá bằng chính Máu Con Một của Ngài để xóa bỏ nó. Điều đó nhắc nhở chúng ta phải luôn tỉnh thức, phải quyết liệt đoạn tuyệt với tội lỗi, đừng để mình bị cuốn theo dòng thác của "tội trần gian". Đồng thời, chúng ta cũng tìm thấy niềm hy vọng vô biên. Dù tội lỗi của chúng ta có đỏ như son, Máu Chiên Thiên Chúa cũng có thể làm cho trắng như tuyết. Không có tội nào lớn hơn lòng thương xót của Chúa, miễn là chúng ta biết chạy đến với Ngài, như đám đông xưa đã đến với Gio-an, và qua Gio-an, họ gặp được Đấng Cứu Thế.
Gio-an Tẩy Giả đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một người dọn đường, một chứng nhân trung thành. Ông không giữ đám đông lại cho riêng mình, không tìm kiếm vinh quang cho bản thân. Ngay khi thấy Đức Giê-su, ông đã giới thiệu Ngài cho mọi người và chấp nhận lui vào bóng tối: "Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại." Đây là bài học tuyệt vời cho mọi tông đồ, mọi linh mục, tu sĩ và giáo dân. Sứ mạng của chúng ta là làm cho Chúa được nhận biết và yêu mến, là dẫn đưa người khác đến gặp gỡ Chiên Thiên Chúa, chứ không phải để lôi kéo sự chú ý về mình. Chúng ta chỉ là tiếng hô, là ngón tay chỉ đường, còn Đức Giê-su mới là Đích Điểm, là Đấng Cứu Độ duy nhất.
Xin cho lời tuyên xưng "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian" không chỉ là một công thức phụng vụ trên môi miệng, mà trở thành niềm xác tín sâu xa trong trái tim mỗi người chúng ta. Ước gì mỗi khi chiêm ngắm Thánh Thể, mỗi khi đối diện với những thử thách của cuộc đời, chúng ta luôn nhận ra sự hiện diện đầy yêu thương và quyền năng của Đấng đã gánh lấy mọi tội lỗi và khổ đau của chúng ta. Và xin cho chúng ta, những người đã được giặt áo mình trong Máu Con Chiên, cũng biết sống cuộc đời hiến tế, trở nên những khí cụ bình an, mang tình yêu thương xóa nhòa hận thù, để ánh sáng cứu độ của Chúa Ki-tô được lan tỏa đến tận cùng trái đất.
Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con. Xin cho chúng con biết gánh lấy nhau, yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương và gánh lấy tội lỗi chúng con. Xin cho chúng con can đảm làm chứng cho Chúa giữa lòng đời hôm nay, để mọi người nhận biết Chúa là Đấng Cứu Độ duy nhất, là nguồn mạch sự sống và bình an vĩnh cửu.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập52
  • Hôm nay16,642
  • Tháng hiện tại77,085
  • Tổng lượt truy cập41,684,400
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây