ĐÂY LÀ CHIÊN THIÊN CHÚA, ĐẤNG XÓA BỎ TỘI TRẦN GIAN

Thứ hai - 05/01/2026 02:59
tải xuống (15)
tải xuống (15)
Trong dòng chảy miên viễn của lịch sử cứu độ, có những khoảnh khắc thời gian dường như ngưng đọng lại, không gian trở nên linh thiêng lạ thường, và lời nói của con người vang lên như một sấm ngôn xé toạc màn sương mù của vô minh để ánh sáng Chân Lý rọi chiếu vào nhân gian. Đó chính là khoảnh khắc bên bờ sông Gio-đan, nơi dòng nước vẫn lững lờ trôi mang theo bao bụi bặm của kiếp người, nơi đám đông dân chúng đang khao khát một sự đổi thay, và nơi Gio-an Tẩy Giả, vị Tiền Hô vĩ đại, đã thốt lên lời chứng quan trọng nhất của cuộc đời mình. Khi ánh mắt của ông chạm vào Đức Giê-su đang tiến lại gần, một sự rung cảm thần linh đã chấn động tâm hồn vị ngôn sứ sa mạc, để rồi từ lồng ngực gầy guộc nhưng đầy lửa mến ấy, lời tuyên xưng được cất lên, định hình lại toàn bộ vận mệnh của nhân loại: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian." Lời ấy không chỉ là một sự giới thiệu, không chỉ là một chỉ dẫn, mà là một mạc khải, một tiếng kêu xé lòng mở ra kỷ nguyên của ân sủng và sự cứu chuộc.
Chúng ta hãy cùng nhau trầm lắng lại, để tâm hồn mình trôi ngược dòng thời gian, trở về với bờ sông Gio-đan năm ấy, để đứng bên cạnh Gio-an, để nhìn theo hướng tay chỉ của ông và để chiêm ngắm Đấng đang đến. Gio-an đã thấy gì? Ông không thấy một vị vua oai phong lẫm liệt với cờ quạt rợp trời, ông không thấy một tướng lãnh dũng mãnh cưỡi ngựa chiến để dẹp tan quân thù Rô-ma, ông cũng không thấy một thẩm phán nghiêm minh cầm cân nảy mực xét xử thế gian ngay tức khắc. Ông thấy một "Chiên". Tại sao lại là Chiên? Tại sao Đấng Cứu Thế, Đấng Mêsia muôn dân mong đợi, lại được ví von với hình ảnh một con vật hiền lành, yếu đuối, và thường gợi lên ý niệm về sự hy sinh, sự bị giết hơn là sự cai trị? Đây chính là nghịch lý vĩ đại của Tình Yêu Thiên Chúa, một mầu nhiệm mà trí khôn loài người nếu không có ánh sáng đức tin sẽ mãi mãi không thể thấu hiểu. Thiên Chúa không chọn biểu tượng của sư tử để trấn áp, không chọn biểu tượng của đại bàng để thống trị, mà chọn hình ảnh Chiên Con để yêu thương và hiến tế.
Hình ảnh "Chiên Thiên Chúa" đưa tâm trí người Do Thái, và cả chúng ta hôm nay, trở về với đêm Vượt Qua định mệnh tại Ai Cập. Trong đêm tối kinh hoàng ấy, khi thần chết rảo quanh để cướp đi các con đầu lòng, chỉ có máu chiên bôi trên khung cửa mới là dấu hiệu của sự cứu thoát. Máu chiên đã cứu dân Ít-ra-en khỏi cái chết thể xác, khỏi ách nô lệ của Pha-ra-ô. Nhưng con chiên trong đêm Ai Cập ấy chỉ là hình bóng, là lời tiên báo nhạt nhòa cho một Con Chiên đích thực sẽ đến sau này. Đức Giê-su, Đấng mà Gio-an đang trân trọng giới thiệu, chính là Chiên Vượt Qua mới và vĩnh cửu. Máu của Ngài không chỉ bôi lên gỗ cửa, mà sẽ đổ ra trên gỗ Thập Giá, để cứu nhân loại không chỉ khỏi cái chết thể xác, mà là cái chết đời đời; không chỉ khỏi ách nô lệ của một đế chế, mà là ách nô lệ của tội lỗi và ma quỷ. Khi gọi Đức Giê-su là Chiên, Gio-an đã tiên báo về Thập Giá, về cuộc Hiến Tế đẫm máu nhưng đầy vinh quang mà Con Thiên Chúa sẽ thực hiện để giao hòa đất với trời.
Cụm từ "Đấng xóa bỏ tội trần gian" vang lên tiếp theo sau danh hiệu Chiên Thiên Chúa càng làm rõ nét hơn sứ mạng của Ngài. Nhân loại đã chìm đắm trong vũng lầy của tội lỗi từ thuở nguyên tổ. Tội lỗi như một khối ung thư di căn, len lỏi vào từng ngõ ngách của tâm hồn, phá hủy mối tương quan giữa người với người và giữa người với Thiên Chúa. Các lễ vật hy sinh trong Cựu Ước, máu của hàng ngàn con bò, con dê đổ ra trong Đền Thờ Giê-ru-sa-lem hằng năm, dù nhiều đến đâu cũng bất lực, không thể rửa sạch lương tâm con người, không thể xóa bỏ tội lỗi tận căn. Chúng chỉ là sự che đậy, là sự nhắc nhớ về tội lỗi. Nhưng nay, Đấng "xóa bỏ" đã đến. Trong nguyên ngữ Hy Lạp, động từ này mang ý nghĩa là "nhấc lên", "mang lấy" và "ném đi". Đức Giê-su không chỉ tha thứ tội lỗi bằng một lời tuyên bố pháp lý lạnh lùng, mà Ngài "mang lấy" tội lỗi vào chính thân thể mình. Ngài như một người lực sĩ gánh lấy toàn bộ sức nặng của tội khiên nhân loại, từ tội của A-đam cho đến tội của người cuối cùng trong ngày tận thế. Ngài gánh lấy sự phản bội, sự gian dối, sự kiêu ngạo, dục vọng và hận thù của chúng ta lên vai mình, để rồi đóng đinh tất cả vào Thập Giá.
Nhìn vào Đức Giê-su, Gio-an Tẩy Giả không chỉ thấy một con người, mà ông thấy cả một kế hoạch cứu độ từ ngàn đời. Ông xác nhận: "Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi." Lời tuyên xưng này chứa đựng một mầu nhiệm thần học sâu thẳm về bản tính Thiên Chúa của Đức Ki-tô. Xét về mặt nhân loại, Đức Giê-su sinh sau Gio-an sáu tháng, bắt đầu rao giảng sau Gio-an. Thế nhưng, Gio-an, trong sự khiêm hạ thẳm sâu và sự soi sáng của Thần Khí, đã nhận ra vị thế "có trước" của Người. Đức Giê-su không chỉ là con của bà Ma-ri-a, mà Ngài là Ngôi Lời vĩnh cửu, hiện hữu từ trước muôn đời trong lòng Chúa Cha. Sự hiện hữu ấy vượt lên trên mọi giới hạn của thời gian và không gian. Gio-an đã cúi đầu trước sự cao cả ấy. Ông, người được xưng tụng là cao trọng nhất trong số những người do người nữ sinh ra, lại sẵn sàng lùi lại phía sau, tự nhận mình chỉ là tiếng kêu trong hoang địa, chỉ là người bạn của chú rể, để cho Đức Ki-tô được lớn lên, được tỏ hiện. Đây là bài học tuyệt vời về sự khiêm nhường phục vụ cho mỗi chúng ta: biết nhận ra vị trí của mình và tôn vinh Thiên Chúa trong mọi sự.
Có một chi tiết rất đáng suy ngẫm trong lời chứng của Gio-an: "Tôi đã không biết Người." Lời này được lặp lại hai lần, như để nhấn mạnh sự thành thật và tính khách quan trong lời chứng của ông. Dù là bà con họ hàng, dù có thể đã biết nhau về mặt xã giao, nhưng để biết Đức Giê-su là Đấng Mêsia, là Con Thiên Chúa, thì Gio-an thú nhận mình "không biết" theo kiểu tri thức tự nhiên. Sự "biết" này không đến từ quan sát, phán đoán hay suy luận của loài người, mà đến từ sự mặc khải. Đức tin là một ân ban, là một sự vén màn mầu nhiệm. Gio-an đã sống đời khổ hạnh trong hoang địa, đã ăn châu chấu uống mật ong rừng, đã dìm mình trong cầu nguyện và chay tịnh để chuẩn bị cho khoảnh khắc "biết" này. Và Thiên Chúa đã không để ông thất vọng. Chính Đấng sai ông đi làm phép rửa đã trao cho ông một dấu chỉ mật thiết: "Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần."
Và Gio-an đã thấy. Ông thấy "Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người." Hình ảnh chim bồ câu gợi nhắc chúng ta về thuở ban đầu của sáng thế, khi Thần Khí bay là là trên mặt nước để mang lại sự sống từ hỗn mang. Nó cũng gợi nhắc về con chim bồ câu của ông Nô-ê, báo hiệu cơn lụt đại hồng thủy đã qua, sự bình an và giao ước mới đã bắt đầu. Giờ đây, Thần Khí ngự xuống trên Đức Giê-su để xức dầu tấn phong Ngài làm Đấng Mêsia, làm Vị Tư Tế Thượng Phẩm, và là Con Chiên Hy Tế. Sự kiện này là một cuộc hiển linh của Ba Ngôi Thiên Chúa: Chúa Cha lên tiếng (trong các Tin Mừng Nhất Lãm), Chúa Con chịu phép rửa và Chúa Thánh Thần hiện xuống. Gio-an trở thành chứng nhân của mầu nhiệm Ba Ngôi, chứng nhân của sự giao duyên giữa trời và đất. Việc Thần Khí "ngự trên" Đức Giê-su cho thấy Ngài là đền thờ đích thực, là nơi trú ngụ viên mãn của Thiên Chúa giữa trần gian. Đức Giê-su không chỉ có Thần Khí, mà Ngài là Đấng ban phát Thần Khí, là Đấng sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần và lửa để thanh tẩy và tái sinh nhân loại.
Từ ánh nhìn và lời chứng của Gio-an, chúng ta được mời gọi nhìn lại hành trình đức tin của chính mình. Mỗi ngày, trong Thánh Lễ, trước khi hiệp lễ, vị linh mục nâng cao Mình Thánh Chúa và lặp lại lời của Gio-an Tẩy Giả: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian." Chúng ta có rùng mình xúc động khi nghe lời ấy không? Hay chúng ta đã quá quen thuộc đến mức chai lì? Tấm bánh trắng nhỏ bé trên bàn thờ ấy chính là Đức Giê-su, là Chiên Thiên Chúa đang hiện diện thực sự, sống động và đầy quyền năng. Ngài vẫn đang tiếp tục hiến tế chính mình một cách không đổ máu để nuôi dưỡng linh hồn chúng ta, để xóa bỏ tội lỗi hằng ngày của chúng ta. Khi chúng ta thưa "Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con...", chúng ta đang cùng với Gio-an tuyên xưng sự bất xứng của mình trước sự thánh thiện tuyệt đối của Thiên Chúa, đồng thời đặt trọn niềm tin vào quyền năng chữa lành của Ngài.
Cuộc đời của người Ki-tô hữu là một cuộc hành trình đi theo Con Chiên. Nhưng đi theo Chiên Thiên Chúa không hứa hẹn một con đường trải đầy hoa hồng hay vinh quang thế tục. Con Chiên ấy hiền lành, khiêm nhượng, và đi đến đồi Can-vê. Đi theo Ngài là chấp nhận để cho sự hiền lành chế ngự sự nóng giận, để cho sự tha thứ xóa tan hận thù, để cho tình yêu thương lấp đầy hố sâu chia rẽ. Đi theo Ngài là chấp nhận vác thập giá mình hằng ngày, chấp nhận hy sinh những lợi ích ích kỷ để phục vụ tha nhân. Thế giới hôm nay tôn sùng sức mạnh của "sư tử", của sự thống trị, của tiền bạc và quyền lực. Người ta dạy nhau phải khôn ngoan, lanh lợi, thậm chí phải chà đạp lên người khác để tiến thân. Nhưng Tin Mừng mời gọi chúng ta chọn con đường của Chiên: con đường của sự đơn sơ, chân thật và hy sinh. Đó là con đường lội ngược dòng, đầy cam go nhưng là con đường duy nhất dẫn đến sự sống thật.
Gio-an Tẩy Giả đã hoàn thành sứ mạng của mình khi chỉ cho môn đệ và dân chúng thấy Đấng Cứu Thế. Ông không giữ họ lại cho riêng mình. Ông chấp nhận bị lãng quên để Chúa được nhớ đến. Tâm tình của Gio-an: "Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại" phải là kim chỉ nam cho mọi hoạt động tông đồ và đời sống đạo đức của chúng ta. Nhiều khi chúng ta làm việc thiện, phục vụ nhà Chúa nhưng lại ngấm ngầm tìm kiếm vinh quang cho bản thân, muốn được người khác khen ngợi, nể trọng. Đó là chúng ta đang che khuất hình ảnh của Chiên Thiên Chúa. Sứ mạng của người Ki-tô hữu là trở thành những ngón tay chỉ đường như Gio-an, hướng người khác về phía Đức Ki-tô chứ không phải về phía mình. Chúng ta phải sống sao để khi người khác nhìn vào cách cư xử, lời nói, việc làm của chúng ta, họ nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa, họ thốt lên: "Đúng là môn đệ của Đấng Hiền Lành".
"Đây là Chiên Thiên Chúa." Lời ấy cũng là lời mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu tột cùng của Thiên Chúa. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu. Đức Giê-su là Con Chiên bị đem đi làm thịt, nín thinh không mở miệng, như ngôn sứ I-sai-a đã loan báo. Sự im lặng của Ngài trước những cáo buộc oan nghiệt của quan toà, sự im lặng trên Thập Giá khi chịu bao sỉ nhục, chính là tiếng nói hùng hồn nhất của Tình Yêu. Ngài không dùng quyền năng để trừng phạt kẻ đóng đinh mình, mà dùng Máu Thánh để rửa sạch tội lỗi cho họ. Chiêm ngắm Chiên Thiên Chúa, chúng ta học được bài học về sự bao dung. Trong gia đình, trong cộng đoàn, biết bao lần chúng ta gay gắt với nhau, không chịu nhường nhịn, luôn muốn phần thắng thuộc về mình. Hãy nhìn lên Chiên Thiên Chúa, Đấng đã nhận lấy mọi bất công về mình để mang lại bình an cho nhân loại, để thấy lòng mình cần phải mềm đi, cần phải biết chấp nhận thiệt thòi vì tình yêu.
Thần Khí đã ngự xuống trên Đức Giê-su và lưu lại đó. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, muốn trở thành chứng nhân cho Chúa, muốn nhận ra Chúa giữa dòng đời tấp nập, chúng ta cũng cần phải có Chúa Thánh Thần. Nếu không có Thần Khí, mắt chúng ta sẽ bị che phủ bởi những lo toan cơm áo gạo tiền, bởi những định kiến hẹp hòi. Chúng ta sẽ chỉ thấy Đức Giê-su như một nhân vật lịch sử xa xưa, hoặc một nhà đạo đức vĩ đại, chứ không thấy Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất của đời mình. Hãy cầu xin Chúa Thánh Thần khơi dậy trong lòng chúng ta ngọn lửa đức tin, để mỗi ngày, khi thức dậy, khi làm việc, khi nghỉ ngơi, chúng ta đều nhận ra sự hiện diện đầy yêu thương của "Chiên Thiên Chúa" đang đồng hành bên cạnh.
Lời chứng của Gio-an còn là một lời cảnh tỉnh về tội lỗi. "Đấng xóa bỏ tội trần gian." Thế giới ngày nay đang dần đánh mất ý thức về tội. Người ta coi tội lỗi là một khái niệm lỗi thời, là những rào cản tâm lý cần phải phá bỏ. Người ta nhân danh tự do để hợp pháp hóa những điều trái luân thường đạo lý. Nhưng dù con người có chối bỏ thế nào, thì hậu quả của tội lỗi – là sự đau khổ, chia rẽ, trống rỗng và cái chết – vẫn hiện hữu sờ sờ. Đức Giê-su đến không phải để thỏa hiệp với tội lỗi, mà để xóa bỏ nó. Ngài xóa bỏ bằng giá máu. Điều đó cho thấy tội lỗi khủng khiếp đến mức nào, và cái giá phải trả để cứu chuộc đắt đỏ đến mức nào. Hiểu được điều này, chúng ta sẽ không còn dám coi thường tội lỗi, không còn dám đùa giỡn với ân sủng. Chúng ta sẽ biết trân trọng bí tích Hòa Giải, nơi Máu Chiên Thiên Chúa một lần nữa tuôn đổ để gột rửa tâm hồn chúng ta trắng trong như tuyết.
Cuối cùng, hình ảnh Gio-an Tẩy Giả đứng bên bờ sông Gio-an nhìn Đức Giê-su tiến lại là hình ảnh của sự gặp gỡ giữa Cựu Ước và Tân Ước, giữa lời hứa và sự hoàn tất, giữa sự mong chờ và niềm hy vọng được thỏa lấp. Gio-an đại diện cho tất cả những khát vọng thánh thiện của nhân loại qua bao thế hệ, và Đức Giê-su là câu trả lời trọn vẹn của Thiên Chúa. Trong cuộc đời mỗi người, sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy mệt mỏi, chán chường, cảm thấy tội lỗi đè nặng như muốn nhấn chìm ta xuống vực thẳm tuyệt vọng. Những lúc ấy, hãy nhớ lại lời của Gio-an: "Đây là Chiên Thiên Chúa." Hãy nhìn lên Ngài. Đừng nhìn vào sự yếu đuối của mình, đừng nhìn vào sóng gió cuộc đời, mà hãy dán mắt vào Chiên Thiên Chúa. Ở nơi Ngài, có sự tha thứ không giới hạn, có sức mạnh để vực dậy những tâm hồn gãy đổ, có ánh sáng để dẫn đưa chúng ta vượt qua bóng tối của sự chết.
Nguyện xin Chiên Thiên Chúa, Đấng đã thắng vượt thế gian bằng tình yêu hy tế, ban cho chúng ta đôi mắt đức tin sáng ngời như Gio-an, để giữa muôn vàn biến động của cuộc sống, chúng ta luôn nhận ra Ngài, yêu mến Ngài và can đảm làm chứng cho Ngài. Xin cho lời kinh "Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con" luôn vang vọng trong trái tim chúng ta, như nhịp đập của một tình yêu không bao giờ ngơi nghỉ, dẫn đưa chúng ta về bến bờ bình an vĩnh cửu, nơi chúng ta sẽ cùng với muôn vàn thần thánh trên trời ca tụng Con Chiên đến muôn đời.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập53
  • Thành viên online1
  • Khách viếng thăm52
  • Hôm nay17,503
  • Tháng hiện tại83,617
  • Tổng lượt truy cập41,690,932
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây