Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ sáu - 30/01/2026 03:00
tải xuống (6)
LỜI NGUYỆN SÁNG HẠT GIỐNG THỨC DẬY TRONG THINH LẶNG Lạy Chúa Giêsu, khi bình minh vừa hé mở, con đứng trước một ngày mới còn nguyên vẻ mong manh và chưa định hình, như mảnh đất âm thầm đón nhận hạt giống từ bàn tay người gieo. Con đến với Chúa trong thinh lặng của buổi sáng, mang theo những lo toan chưa kịp gọi tên, những dự định còn dang dở, và cả những mệt mỏi tích tụ từ hôm qua. Trong ánh sáng dịu nhẹ của Lời Chúa, con nghe vang lên dụ ngôn về hạt giống được gieo xuống đất, lớn lên cách âm thầm, vượt khỏi sự kiểm soát và hiểu biết của con người. Con nhận ra chính đời sống đức tin của con cũng đang diễn ra như thế: lặng lẽ, chậm rãi, đôi khi không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng vẫn được Chúa nuôi dưỡng từng ngày. Lạy Chúa, con thường nôn nóng muốn thấy kết quả tức thì, muốn nhìn thấy thành công, hoa trái, và những dấu chỉ rõ ràng để xác nhận rằng con đang đi đúng đường. Nhưng Chúa lại mời gọi con chiêm ngắm một nhịp sống khác, nhịp sống của Nước Trời, nơi mà hạt giống vẫn nảy mầm dù con ngủ hay thức, nơi mà sự tăng trưởng diễn ra trong bóng tối của lòng đất, không ồn ào, không phô trương. Xin cho con học biết tín thác, biết trao phó công việc của con trong tay Chúa, để con không biến đời sống thiêng liêng thành một công trình phải đo lường, kiểm soát, hay chứng minh, nhưng là một hành trình kiên nhẫn bước đi với niềm tin đơn sơ. Lạy Chúa, dụ ngôn hạt cải nhỏ bé chạm đến nỗi sợ thầm kín trong lòng con: nỗi sợ mình quá nhỏ, quá yếu, quá ít khả năng để làm nên điều gì có ý nghĩa. Con thường so sánh mình với người khác, thất vọng vì những giới hạn của bản thân, và dễ dàng nản lòng khi thấy những cố gắng của mình dường như chẳng thay đổi được gì. Nhưng Chúa lại khẳng định rằng chính từ điều nhỏ nhất, điều khiêm hạ nhất, Nước Thiên Chúa được khai mở. Xin cho con can đảm gieo xuống từng hạt cải bé nhỏ của tình yêu, của sự trung tín, của một lời nói dịu dàng, một hành động âm thầm, một hy sinh không ai thấy, với niềm xác tín rằng Chúa có thể làm cho chúng lớn lên vượt xa những gì con tưởng. Lạy Chúa Giêsu, trong buổi sáng này, con xin dâng lên Chúa cả ngày sống của con như một mảnh đất còn thô ráp và thiếu sót. Xin Chúa gieo vào đó Lời hằng sống của Ngài, để Lời ấy thấm sâu vào những tầng sâu nhất của tâm hồn con, biến đổi cách con nghĩ, cách con nói, và cách con hành động. Dù con có nhận ra hay không, dù con có thấy được kết quả hay chưa, xin cho con luôn trung thành với việc gieo trồng, với niềm hy vọng rằng đến mùa, chính Chúa sẽ là Đấng gặt hái. Và khi ngày khép lại, xin cho con có thể bình an nhìn lại, biết rằng Nước Trời đã âm thầm lớn lên trong con, không bởi sức riêng con, nhưng bởi ân sủng nhiệm mầu của Chúa. Lm. Anmai, CSsR NƯỚC THIÊN CHÚA LÀ CÔNG TRÌNH CỦA THIÊN CHÚA Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một viễn tượng đầy hy vọng nhưng cũng đầy thách đố về mầu nhiệm Nước Thiên Chúa. Qua những hình ảnh bình dị của đời thường như hạt giống âm thầm mọc lên hay hạt cải nhỏ bé hóa thành cây cao bóng cả, Chúa Giê-su muốn dẫn đưa chúng ta vào một sự thật cốt lõi: Nước Thiên Chúa không phải là một công trình kiến trúc bởi bàn tay con người, không phải là một vương quốc chính trị được xây dựng bằng quyền lực hay sự khôn ngoan thế trần, mà là một thực tại thần linh, một công trình hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Ngài là tác giả, là Đấng khởi đầu và cũng là Đấng hoàn tất mọi sự trong chương trình cứu độ của Ngài. Khi quan sát dụ ngôn hạt giống tự mọc, chúng ta thấy một chi tiết rất thú vị: người gieo giống sau khi làm công việc của mình thì về nhà nằm ngủ, đêm hay ngày, hạt giống cứ nảy mầm và mọc lên thế nào chính ông ta cũng không biết. Đây là một sự thật hiển nhiên trong tự nhiên nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa thần học sâu sắc về sự cộng tác của con người. Con người có bổn phận gieo trồng, có trách nhiệm vun xới, nhưng chính sức sống tiềm tàng bên trong hạt giống mới là động lực làm nên sự trưởng thành. Chúng ta thường lầm tưởng rằng những thành công trong đời sống đạo đức, những kết quả rực rỡ trong công cuộc truyền giáo hay sự phát triển của giáo xứ là do tài năng, sự sắp đặt khôn khéo hay nỗ lực không mệt mỏi của cá nhân chúng ta. Thế nhưng, Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về sự giới hạn của phận người. Chúng ta chỉ là những đầy tớ vô dụng, làm việc theo bổn phận, còn sức sống, sự biến đổi tâm hồn và sự lan tỏa của Tin Mừng hoàn toàn nằm trong bàn tay quan phòng của Chúa. Hình ảnh hạt cải lại càng làm nổi bật hơn nữa sự tương phản giữa khởi đầu khiêm tốn và kết thúc vĩ đại. Hạt cải khi gieo xuống đất là loại hạt nhỏ bé nhất, mỏng manh nhất, thậm chí nó phải chịu vùi lấp sâu dưới lòng đất, chịu hư nát đi và mất cả hình dạng ban đầu. Tiến trình của Nước Trời đi qua con đường của sự tự hủy, của sự từ bỏ và cái chết cho chính mình. Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, nó mới sinh nhiều bông hạt. Nước Thiên Chúa cũng vậy, bắt nguồn từ những gì thế gian coi là yếu hèn, thấp kém và không đáng kể. Sự vĩ đại của Thiên Chúa không cần đến sự vĩ đại của con người để hiển lộ; ngược lại, Ngài thường dùng những gì là không không để khuất phục những gì là có có, dùng sự bé nhỏ của hạt cải để tạo nên một cây cao bóng cả, nơi chim trời có thể đến trú ẩn. Nhìn lại lịch sử Giáo hội, chúng ta thấy hình ảnh hữu hình của Nước Thiên Chúa đã trải qua đúng kinh nghiệm của hạt giống tự mọc này. Thuở ban đầu, nhóm các môn đệ chỉ là một nhúm người chài lưới nghèo hèn, ít chữ nghĩa, sống giữa một đế quốc La Mã hùng mạnh và đầy quyền lực. Giáo hội sơ khai đã bị khinh miệt, bị coi là một tà giáo và phải đối diện với những cơn bách hại tàn khốc tưởng chừng như bị tận diệt. Thế nhưng, càng bị bách hại, hạt giống đức tin càng nảy mầm mạnh mẽ. Máu các thánh tử đạo chính là hạt giống trổ sinh các tín hữu. Đó không phải là sức mạnh của con người, vì con người không thể đứng vững trước gươm giáo và thú dữ nếu không có ơn Chúa. Đó chính là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy Nước Thiên Chúa có sức sống tự thân, một sức sống từ trời mà không một quyền lực trần gian nào có thể dập tắt được. Thánh Phao-lô trong thư gửi tín hữu Do Thái đã thấu hiểu sâu sắc chân lý này khi ngài khuyên nhủ các tín hữu hãy nhớ lại những ngày đầu được chiếu sáng. Họ đã phải đối phó với bao nỗi đau khổ dồn dập, bị sỉ nhục, hành hạ, thậm chí bị tước đoạt của cải và tù tội. Trong những giờ phút tăm tối nhất, sự cám dỗ lớn nhất của con người là nản lòng và thất vọng. Chúng ta thường nhìn vào những khó khăn hiện tại mà quên mất lời hứa của Chúa. Thánh nhân mời gọi chúng ta hãy kiên nhẫn, vì sự kiên nhẫn không phải là sự chịu đựng thụ động, mà là một thái độ tin tưởng mãnh liệt vào Thiên Chúa. Sau khi đã thi hành ý muốn của Ngài, chúng ta chắc chắn sẽ được hưởng điều Người đã hứa. Nước Chúa vẫn đang âm thầm lớn mạnh ngay cả khi chúng ta cảm thấy mình đang thất bại hay bị thế giới ruồng bỏ. Sức mạnh của Thiên Chúa còn được biểu lộ cách lạ lùng hơn qua sự yếu đuối và tội lỗi của con người, mà trường hợp của vua Đa-vít là một điển hình. Đa-vít vốn là một mục tử bé nhỏ được Chúa chọn làm vua, nhưng ông cũng là một con người đầy rẫy những lầm lỗi lớn lao. Tội ngoại tình với vợ của U-ri-gia và mưu sát chính người tôi tớ trung thành của mình là những vết đen nhơ nhuốc trong cuộc đời ông. Chúa đã trừng phạt Đa-vít vì tội lỗi của ông, nhưng điều kỳ diệu là Ngài không rút lại lời hứa trung tín của Ngài. Thiên Chúa vẫn giữ cho dòng dõi ông trường tồn và từ dòng tộc ấy, Đấng Cứu Thế đã giáng sinh. Điều này cho thấy kế hoạch cứu độ của Chúa vượt trên mọi toan tính và cả những thất bại của con người. Lòng thương xót của Ngài lớn hơn tội lỗi của chúng ta. Quyền năng của Ngài có thể vẽ đường thẳng trên những dòng kẻ cong queo của lịch sử đời người. Từ những suy niệm trên, bài học mục vụ mà chúng ta cần khắc ghi chính là tinh thần khiêm nhường sâu thẳm. Khi nhận ra Nước Chúa là công trình của Ngài, mỗi người chúng ta, từ người mục tử đến giáo dân, phải biết khiêm tốn nhận biết mình chỉ là những công cụ nhỏ bé. Chúng ta không được phép kiêu ngạo khi thành công, cũng không được nản lòng khi thấy sự ác dường như đang thắng thế hay lấn át sự thiện. Có những lúc chúng ta cảm thấy bế tắc trong công việc truyền giáo, thấy giáo xứ nguội lạnh, hay chính bản thân mình mãi không vượt thắng được một thói hư tật xấu. Đó là lúc chúng ta cần học cách "đi ngủ" như người gieo giống trong dụ ngôn – không phải là lười biếng, mà là đặt trọn niềm tin vào sự quan phòng của Chúa sau khi đã làm hết sức mình. Sự kiên trì trong các chương trình mục vụ là điều thiết yếu. Chúng ta gieo giống trong nước mắt, nhưng hãy tin rằng sẽ có ngày gặt trong vui sướng. Nếu một kế hoạch truyền giáo không mang lại kết quả như ý ngay lập tức, đó không phải là thất bại, mà có thể là lúc hạt giống đang chịu "vùi lấp" để chuẩn bị cho một sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Chúng ta cũng cần xin Chúa tha thứ cho những lỗi lầm của bản thân, như Đa-vít đã từng thống hối, để mặc cho những yếu đuối của mình, Chúa vẫn có thể dùng cuộc đời chúng ta để viết tiếp câu chuyện cứu độ của Ngài. Sau cùng, viễn tượng về cây cải xum xuê cành lá cho chim trời nương ẩn là một lời mời gọi về sự hiệp nhất và đón nhận. Nước Chúa không phải là một ốc đảo dành riêng cho một nhóm người ưu tuyển, mà là mái nhà chung cho mọi tâm hồn khát khao chân lý. Mỗi chúng ta phải làm cho đời sống của mình, cho giáo xứ của mình trở thành một nơi nương ẩn bình an cho những người đang bơ vơ, lạc lõng. Khi chúng ta sống vững tin rằng sau mọi thử thách và thất bại, Nước Chúa sẽ lớn mạnh, chúng ta sẽ lan tỏa được niềm hy vọng đó cho thế giới chung quanh. Xin Chúa cho mỗi chúng ta luôn biết kiên nhẫn gieo trồng và hoàn toàn tín thác vào quyền năng của Ngài, Đấng làm cho hạt giống mọc lên và trổ sinh hoa trái dồi dào theo đúng thời đúng buổi của Ngài. Amen.