Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ sáu - 30/01/2026 03:02
tải xuống (7)
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, trong hành trình loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu thường không dùng những định nghĩa triết học trừu tượng để nói về triều đại của Thiên Chúa. Ngài mượn những hình ảnh rất đỗi gần gũi của đời sống thôn dã Palestine: hạt giống, mảnh đất, mùa màng và cây cải. Qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta được mời gọi chiêm ngưỡng một mầu nhiệm vĩ đại ẩn tàng trong sự nhỏ bé. Đó là mầu nhiệm về sự tăng trưởng của Nước Thiên Chúa – một thực tại vừa mang tính nhân loại, vừa mang tính thần linh, bắt đầu từ những gì khiêm tốn nhất để rồi đạt tới sự viên mãn rạng ngời. Chúng ta hãy dừng lại ở hình ảnh đầu tiên: hạt giống tự mọc lên. Chúa Giêsu ví Nước Thiên Chúa như một người vãi hạt giống xuống đất. Đêm hay ngày, người ấy có ngủ hay thức, hạt giống vẫn nảy mầm và mọc lên bằng cách nào, người ấy không biết được. Đây là một sự chú giải đầy sâu sắc về tính chủ động của Thiên Chúa trong lịch sử cứu độ. Hạt giống chính là Lời Chúa, là ân sủng, là chính Đức Kitô được gieo vào lòng thế giới và lòng người. Sức sống của hạt giống không lệ thuộc vào kỹ thuật hay sự lo lắng thái quá của con người. Đất tự động sinh ra hoa lợi: trước hết là cây, rồi đến bông lúa, sau cùng là hạt lúa chín vàng trong bông. Tiến trình này diễn ra một cách tiệm tiến và vững chắc. Thiên Chúa tôn trọng quy luật của thời gian và bản chất của tạo vật. Ngài không hối thúc theo kiểu cưỡng ép, nhưng Ngài đặt để vào trong hạt giống một "mã di truyền" thiêng lãng, đó là sự sống đời đời. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, trong đời sống đức tin, có những giai đoạn chúng ta cảm thấy dường như Chúa đang thinh lặng, dường như mọi nỗ lực mục vụ của chúng ta chưa mang lại kết quả. Nhưng thực tế, dưới lòng đất sâu của tâm hồn và của lịch sử, Thiên Chúa vẫn đang làm việc. Ngài là tác giả của sự tăng trưởng. Vai trò của con người là gieo giống và sau đó là kiên nhẫn đợi chờ trong niềm hy vọng. Sự thinh lặng của hạt giống dưới lòng đất là một bài học lớn về sự khiêm nhường. Người nông dân Palestine sau khi gieo hạt chỉ biết phó thác cho mưa thuận gió hòa. Họ không thể dùng tay kéo cây lúa lên cho mau lớn. Cũng vậy, Nước Thiên Chúa phát triển theo nhịp độ của ân sủng. Chúa Giêsu chỉ đích thân có mặt rõ rệt trong "mùa gieo" – là lúc Ngài nhập thể, rao giảng – và "mùa gặt" – là ngày cánh chung, khi Ngài trở lại trong vinh quang. Còn trong khoảng thời gian "giữa chừng" này, Ngài hoạt động một cách vô hình qua Chúa Thánh Thần. Đây chính là thời gian của Giáo hội. Giáo hội không làm chủ Nước Thiên Chúa, Giáo hội là tôi tớ của Nước ấy. Mọi hoạt động của chúng ta, từ cử hành Bí tích đến các công việc bác ái, đều là việc chuẩn bị mảnh đất và bảo vệ mầm sống. Kết quả cuối cùng thuộc về Chúa. Sự xác tín này giúp người tông đồ tránh được cơn cám dỗ của thái độ duy hoạt động hay sự ngã lòng khi đối diện với những thất bại bên ngoài. Tiếp đến, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn hạt cải để nhấn mạnh đến sự tương phản giữa khởi đầu khiêm tốn và kết thúc huy hoàng. Hạt cải, vốn được coi là nhỏ nhất trong các loại hạt ở vùng Trung Đông, nhưng khi lớn lên, nó lại trở thành cây cao bóng cả, đến nỗi chim trời có thể đến làm tổ dưới bóng của nó. Hình ảnh này chứa đựng "bí mật Mêsia" mà Thánh Marcô hằng ấp ủ. Nước Thiên Chúa bắt đầu từ một nhóm nhỏ các môn đệ ít học, từ một Đấng Thiên Sai bị đóng đinh trên thập giá – một hình ảnh thất bại thê thảm dưới mắt người đời. Thế nhưng, chính từ sự "nhỏ bé" và "tự hủy" đó, một Giáo hội toàn cầu đã vươn mình lớn dậy. Sự tăng trưởng này không đến từ gươm giáo hay quyền lực chính trị, mà đến từ sức mạnh nội tại của tình yêu Thiên Chúa. Các Kitô hữu tiên khởi tại Rôma, trong cảnh cấm cách và bắt bớ, đã bám trụ vào dụ ngôn này để hiểu rằng: dù họ chỉ là một nhóm nhỏ yếu đuối giữa đế quốc rộng lớn, họ vẫn mang trong mình mầm mống của một vương quốc bất diệt. Cây cải đại diện cho Giáo hội, còn chim trời chính là biểu tượng cho các dân tộc ngoại giáo sẽ tìm thấy nơi nương náu và sự cứu độ trong Giáo hội của Chúa. Nhìn vào thực tế mục vụ hôm nay, dụ ngôn hạt cải mời gọi chúng ta một cái nhìn đức tin lạc quan. Đôi khi chúng ta lo lắng vì số người đi lễ giảm sút, vì những trào lưu thế tục hóa đang bủa vây giới trẻ, hay vì những giới hạn của bản thân mình. Nhưng hãy nhớ rằng, sức mạnh của Nước Trời không nằm ở số lượng bề nổi mà nằm ở phẩm chất của "hạt giống". Một hành động yêu thương nhỏ bé, một lời cầu nguyện chân thành, một hy sinh thầm lặng của một người mẹ trong gia đình, hay một sự tận tụy của vị mục tử nơi giáo xứ nghèo... tất cả đều là những hạt cải đang được gieo xuống. Chúa không đòi hỏi chúng ta phải làm những việc vĩ đại ngay lập tức, Ngài chỉ cần chúng ta trung thành trong những việc nhỏ nhất với một tình yêu lớn nhất. Chính quyền năng yêu thương của Ngài sẽ làm cho những "hạt cải" của chúng ta nảy mầm thành những "cây cao bóng cả", mang lại ơn ích cho tha nhân và làm vinh danh Chúa vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta. Sự kiên nhẫn là đức tính cốt lõi mà bài Tin Mừng hôm nay muốn hun đúc nơi chúng ta. Trong một thế giới của "mì ăn liền", nơi người ta muốn mọi thứ phải có kết quả tức thì, thì Tin Mừng lại mời gọi chúng ta đi vào nhịp điệu của Thiên Chúa. Sự vội vàng thường dẫn đến sự hời hợt. Nước Thiên Chúa cần thời gian để bén rễ sâu vào văn hóa, vào gia đình và vào từng ngõ ngách của tâm hồn. Chúng ta gieo hạt trong nước mắt, nhưng sẽ gặt trong vui sướng. Mỗi Kitô hữu phải là một người nông dân tâm linh, biết chăm sóc mảnh đất tâm hồn mình mỗi ngày, loại bỏ cỏ dại của tội lỗi để hạt giống ân sủng có không gian phát triển. Chúng ta không được phép nản chí khi thấy mầm xanh chưa mọc, bởi vì quy luật của sự sống là: cái gì càng giá trị thì càng cần thời gian để thành hình. Hơn nữa, bài học mục vụ từ dụ ngôn hạt giống còn là sự tôn trọng tính khác biệt và sự tự do của ân sủng. Mỗi người có một "thời điểm chín" khác nhau. Có những hạt giống nảy mầm sớm, có những hạt giống cần một mùa đông dài mới chịu vươn vai. Người mục tử và người giáo dân trong công tác tông đồ cần có sự bao dung và nhẫn nại với những anh chị em đang "chậm tiến" trong đức tin. Đừng vội phán xét hay loại trừ, vì Thiên Chúa vẫn đang tiếp tục làm việc trong họ một cách âm thầm. Công việc của chúng ta là cộng tác với Chúa Thánh Thần – Đấng là "nhựa sống" luân chuyển trong thân cây Giáo hội, đem lại sức sống cho từng cành lá. Khi chúng ta thực thi bổn phận hằng ngày với lòng tin tưởng phó thác, chúng ta đang góp phần vào mùa gặt vĩ đại của Thiên Chúa. Sau cùng, chúng ta hướng về ngày cánh chung – ngày của mùa gặt cuối cùng. Khi lúa đã chín, người ta đem liềm ra gặt. Đó là lúc lịch sử hạ màn để nhường chỗ cho vương quốc vĩnh cửu. Mọi công khó, mọi giọt mồ hôi và cả những hy sinh âm thầm của chúng ta sẽ được Thiên Chúa thu gom vào kho lẫm của Ngài. Không một cử chỉ bác ái nào, dù nhỏ như một chén nước lã, bị mất đi. Sự thành công thực sự của một đời người không đo bằng những gì chúng ta để lại trên mặt đất này, nhưng đo bằng lượng "hạt lúa" mà chúng ta mang được về cho Chúa. Ý thức được điều này, chúng ta sẽ sống mỗi ngày một cách có trách nhiệm hơn, tha thiết hơn với việc rao giảng Tin Mừng bằng chính đời sống chứng tá của mình. Kính thưa cộng đoàn, ước gì hình ảnh hạt cải nhỏ bé luôn nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của Thiên Chúa. Đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu nhỏ bé hay những nỗ lực thầm lặng. Hãy cứ gieo giống bằng cả trái tim, hãy cứ vun trồng bằng đức tin kiên vững, và hãy cứ chờ đợi bằng niềm hy vọng sắt son. Chúa đang làm việc, và Ngài chắc chắn sẽ cho chúng ta thấy thành quả vào thời điểm đẹp nhất của Ngài. Xin Chúa chúc lành cho những "hạt giống" thiện chí mà chúng ta đang gieo vãi trong cuộc đời này, để tất cả chúng ta cùng được chung hưởng niềm vui trong mùa gặt của Nước Trời. Amen.