Trong hành trình dâng hiến, có những lúc bước chân người tu sĩ trở nên mệt mỏi, không phải vì dặm đường dài của sứ vụ, mà vì sức nặng của những hào nhoáng thế gian đang dần len lỏi vào tâm hồn. Căn bệnh khát khao vinh quang, mong muốn được khẳng định mình và sự đố kỵ trước thành công của người khác như một loại vi-rút âm thầm gặm nhấm lý tưởng ban đầu. Chúng ta bước vào đời tu với lời mời gọi dâng hiến, nhưng đôi khi lại kết thúc bằng việc thu tích cho bản thân những lời khen ngợi, những vị trí cao trọng và những đặc quyền ảo tưởng. Để chữa lành căn bệnh trầm kha này, không có phương thuốc nào hiệu nghiệm hơn là việc quay trở về bên chân Chúa Giê-su Thánh Thể. Chỉ tại nơi đó, trong sự thinh lặng thánh thiêng của Nhà Chạm, người tu sĩ mới thực sự đối diện với tấm gương phản chiếu tâm hồn mình, để nhận ra rằng căn tính đích thực của chúng ta không phải là một vĩ nhân được vinh danh, mà là một người phục vụ khiêm hạ theo dấu chân Thầy Chí Thánh.
Chúa Giê-su Thánh Thể không chỉ là nguồn sống, mà còn là một bài học sống động về sự tự hủy. Trên bàn thờ, Ngài hiện diện trong hình bánh đơn sơ, mỏng manh và lặng lẽ. Ngài không phô trương quyền năng thiên tính, không đòi hỏi sự tung hô náo nhiệt. Ngài chọn trở nên "tấm bánh bẻ ra", một hành động quyết liệt của tình yêu tự hiến. Khi chúng ta chiêm ngắm tấm bánh được bẻ ra trên tay vị linh mục, chúng ta thấy một Thiên Chúa không giữ lại gì cho riêng mình. Ngài cho đi tất cả: từ thịt máu, linh hồn đến cả thiên tính cao sang để trở thành lương thực nuôi dưỡng con người. Chính sự "bẻ ra" này là lời chất vấn sâu sắc nhất đối với cái tôi ích kỷ của người tu sĩ. Cái tôi ấy vốn dĩ luôn muốn được nguyên vẹn, muốn được bảo vệ, muốn được tô bồi bằng những lớp sơn bóng bẩy của thành tích. Nhưng Chúa dạy rằng, nếu hạt lúa mì không thối đi, nếu tấm bánh không bị bẻ ra, nó sẽ mãi mãi cô đơn và chẳng thể mang lại sự sống cho ai.
Việc kết hiệp sâu xa với Thánh Thể buộc chúng ta phải bước vào một tiến trình "giải phẫu tâm linh" đầy đau đớn nhưng cần thiết. Đó là cuộc chiến để bẻ gãy những gai góc của sự kiêu ngạo, để làm mềm đi những chai sạn của lòng ích kỷ. Khi người tu sĩ để cho Chúa Thánh Thể thẩm thấu vào từng huyết quản, họ sẽ bắt đầu nhìn thế giới và anh chị em bằng con mắt của Chúa. Chúng ta thường nhìn thành công của người khác như một mối đe dọa cho vị thế của mình, hoặc cảm thấy chua xót khi thấy bạn đồng hành được ca tụng nhiều hơn. Đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta đã tách rời khỏi nguồn mạch tình yêu. Nhưng khi ở trong Chúa, chúng ta hiểu rằng mọi hồng ân đều bắt nguồn từ một Cha trên trời. Vinh quang của anh chị em không làm giảm đi giá trị của chúng ta, mà trái lại, đó chính là vinh quang của Thiên Chúa đang rạng ngời nơi tạo vật của Ngài. Thành công của một người trong cộng đoàn là niềm vui chung, là sự lớn mạnh của Thân thể mầu nhiệm mà chúng ta là những chi thể không thể tách rời.
Tìm lại căn tính phục vụ có nghĩa là sẵn lòng trở nên "vô danh" để Danh Chúa được cả sáng. Người tu sĩ không đi tìm sự công nhận của thế gian, bởi họ đã tìm thấy tất cả trong ánh mắt nhân từ của Chúa Giê-su. Khi chúng ta quỳ trước Thánh Thể, mọi danh hiệu, chức quyền và bằng cấp đều trở nên vô nghĩa. Chỉ còn lại đó một thụ tạo bé nhỏ đang đứng trước Đấng Tạo Hóa, một tội nhân đang được yêu thương bởi Đấng Thánh. Chính trong sự khiêm hạ tuyệt đối ấy, chúng ta mới đủ tự do để phục vụ mà không tính toán, yêu thương mà không đòi đáp đền. Chúng ta bẻ ra thời gian, bẻ ra tài năng, và bẻ ra cả những dự định riêng tư để phục vụ cộng đoàn và những người nghèo khổ. Sự bẻ ra này không làm chúng ta mất đi, mà làm chúng ta trở nên giống Chúa hơn, trở thành những "bí tích sống động" của sự hiện diện Chúa giữa trần gian.
Sự chữa lành thực sự bắt đầu khi chúng ta dám buông bỏ nhu cầu được trở nên quan trọng. Trong thinh lặng của chầu Thánh Thể, Chúa Giê-su dạy ta rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở việc nhận lãnh, mà là ở việc trở thành quà tặng. Một cộng đoàn tu trì sẽ trở thành thiên đàng trần thế khi mỗi thành viên đều coi thành công của người khác là niềm tự hào của chính mình. Khi đó, sự đố kỵ sẽ nhường chỗ cho lòng ngưỡng mộ, và sự cạnh tranh sẽ thay thế bằng sự nâng đỡ. Chúng ta nhận ra rằng mình không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người trung tín nhất trong tình yêu. Ánh sáng từ Nhà Chạm sẽ xua tan bóng tối của lòng tự phụ, giúp chúng ta tìm lại niềm vui thuần khiết của những ngày đầu dâng hiến: niềm vui được thuộc trọn về Chúa và được tan biến đi trong phục vụ anh chị em.
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, xin cho chúng con biết dừng lại giữa những ồn ào của công việc để được Ngài chữa lành. Xin giúp chúng con can đảm bẻ ra cái tôi cứng cỏi để trở nên tấm bánh thơm tho cho đời. Xin cho chúng con hiểu rằng, đỉnh cao của đời tu không phải là vinh quang cá nhân, mà là sự tự hủy trong tình yêu, để trong mọi sự, Thiên Chúa được vinh hiển và anh chị em chúng con được hạnh phúc.