SỨC MẠNH ÂM THẦM VÀ SỰ TRƯỞNG THÀNH CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA TRONG LÒNG THẾ GIỚI

Thứ sáu - 30/01/2026 03:05
tải xuống (10)
tải xuống (10)
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở về với những hình ảnh mộc mạc của đời sống nông nghiệp, nhưng lại chứa đựng những mầu nhiệm khôn tả về cách thức Thiên Chúa vận hành trong lịch sử nhân loại và trong từng tâm hồn. Chúa Giê-su dùng dụ ngôn – một lối dạy dỗ vừa ẩn dụ vừa mời gọi khám phá – để mô tả về Nước Thiên Chúa. Đây không phải là một vương quốc được xây dựng bằng quyền lực chính trị hay những cuộc cách mạng ồn ào, mà là một thực tại thiêng liêng bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, lớn lên trong thầm lặng và kết thúc bằng một mùa gặt huy hoàng của ân sủng. Chúng ta hãy dừng lại để chiêm ngắm hình ảnh người gieo giống: anh ta gieo hạt xuống đất, rồi đêm hay ngày, dù anh ta ngủ hay thức, hạt giống cứ tự nhiên đâm mầm và mọc lên. Chi tiết này trong chú giải Kinh Thánh nhấn mạnh đến một hạn từ quan trọng trong tiếng Hy Lạp là "automate", nghĩa là "tự động" hay "tự thân". Điều này khẳng định rằng sức mạnh nội tại của Nước Thiên Chúa không phụ thuộc vào nỗ lực đơn thuần của con người, mà đến từ quyền năng tự tại của Lời Thiên Chúa.
Trong thực tế mục vụ, chúng ta thường rơi vào cơn cám dỗ muốn thấy kết quả ngay lập tức. Chúng ta tổ chức những sự kiện lớn, những chương trình giáo lý rầm rộ và đôi khi chúng ta cảm thấy nản lòng khi không thấy sự thay đổi tức thời nơi cộng đoàn. Nhưng dụ ngôn hạt giống tự mọc lên là một liều thuốc an thần cho những tâm hồn mục tử đang lo âu. Thiên Chúa có nhịp điệu riêng của Người. Người gieo giống chỉ việc gieo và tin tưởng. Việc hạt giống nảy mầm là chuyện giữa hạt giống và lòng đất, giữa ơn thánh và tự do của con người. Bài học mục vụ ở đây chính là lòng kiên nhẫn. Chúng ta được gọi để trở thành những người gieo giống trung thành hơn là những người thợ gặt vội vã. Đôi khi, chính trong giấc ngủ của sự phó thác, chúng ta lại để cho Thiên Chúa làm việc tốt nhất. Một lời khuyên bảo, một gương sáng đạo đức chúng ta để lại trong lòng người khác có thể không trổ sinh hoa trái ngay hôm nay, nhưng nó đang âm thầm lớn lên trong bóng tối của tâm hồn họ, chờ đợi giờ của Thiên Chúa.
Tiếp đến, Chúa Giê-su mô tả sự tăng trưởng theo từng giai đoạn: trước hết thành cây, rồi đâm bông, sau cùng là kết hạt. Đây là một tiến trình tất yếu của sự sống. Không thể có một bông lúa nếu không có quá trình mục nát của hạt giống và sự vươn lên của mầm xanh. Trong đời sống tâm linh, chúng ta không thể đốt cháy giai đoạn. Một người tân tòng cần thời gian để bén rễ trong đức tin, một tội nhân cần thời gian để hoán cải thực sự. Bài học mục vụ ở đây là sự tôn trọng lộ trình tâm linh của mỗi cá nhân. Chúng ta không thể ép buộc một người phải trở nên thánh thiện ngay lập tức bằng những quy tắc khô khan. Thay vào đó, giáo hội phải là môi trường "đất tốt" để nâng đỡ từng giai đoạn phát triển của họ. Khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa. Hình ảnh mùa gặt ám chỉ ngày cánh chung, ngày mà mọi nỗ lực âm thầm sẽ được phơi bày trong ánh sáng vinh quang. Điều đó nhắc nhở chúng ta sống trong tinh thần hy vọng và tỉnh thức, biết rằng mỗi hành động nhỏ bé vì danh Chúa đều có giá trị vĩnh cửu.
Sang dụ ngôn thứ hai, Chúa Giê-su dùng hình ảnh hạt cải – hạt nhỏ bé nhất trong các loại hạt trên mặt đất theo cách nói so sánh của người Do Thái đương thời. Sự tương phản giữa sự nhỏ bé ban đầu và sự vĩ đại sau cùng chính là đặc điểm cốt lõi của Nước Trời. Một hạt cải li ti có thể mọc thành một cây rau lớn, thậm chí cao tới vài mét, đủ sức cho chim trời tới núp bóng. Đây là một biểu tượng về tính bao quát của ơn cứu độ. Nước Thiên Chúa không phải là một câu lạc bộ dành riêng cho một nhóm người ưu tú, nhưng là một "cây lớn" che chở mọi dân tộc, mọi thành phần xã hội. Trong mục vụ, chúng ta thường bị lóa mắt bởi những con số lớn, những công trình hoành tráng, nhưng Chúa lại mời gọi chúng ta chú tâm vào "những hạt cải". Đó là một nụ cười an ủi cho người nghèo, một giờ chầu Thánh Thể lặng lẽ, một việc bổn phận nhỏ bé được làm với tình yêu lớn lao. Chính những điều khiêm tốn này lại mang trong mình DNA của Nước Trời.
Hình ảnh "chim trời đến núp bóng" gợi lại lời tiên tri trong sách Ê-zê-ki-ên và Đa-ni-ên, ám chỉ các dân ngoại cũng được mời gọi vào chung hưởng ơn cứu độ của Israel. Bài học mục vụ cho giáo xứ chúng ta là tinh thần đón tiếp. Giáo xứ có thực sự là nơi trú ẩn cho những tâm hồn mệt mỏi, cho những người đang bị gạt ra bên lề xã hội, hay chúng ta đang vô tình tạo ra những rào cản bằng sự xét đoán và tự phụ? Nước Thiên Chúa phải là một bóng mát bình an giữa sa mạc khô cằn của thế gian. Mỗi Kitô hữu phải là một nhánh cây khỏe mạnh để người khác có thể tựa vào. Sự lớn mạnh của một cộng đoàn không đo bằng chiều cao của tháp chuông, mà đo bằng độ rộng của lòng nhân ái và khả năng dung nạp những người khác biệt.
Tin Mừng kết luận bằng việc lưu ý rằng Chúa Giê-su dùng nhiều dụ ngôn tùy theo sức họ có thể hiểu được. Điều này cho thấy phương pháp sư phạm tuyệt vời của Chúa: Người hạ mình xuống tầm mức của con người để nâng con người lên tầm mức của Thiên Chúa. Người không dùng những lý thuyết trừu tượng nhưng dùng hơi thở của cuộc sống thường nhật để giảng dạy. Đây là gợi ý quý giá cho các nhà mục vụ và những người làm công tác sư phạm đức tin. Chúng ta cần học ngôn ngữ của thời đại, học cách trình bày Tin Mừng sao cho sống động và gần gũi với nỗi đau, niềm vui của con người hôm nay. Tuy nhiên, Chúa cũng dành riêng thời gian để giải thích cho các môn đệ. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đào sâu đức tin và đời sống chiêm niệm. Để hiểu được mầu nhiệm Nước Trời, chúng ta cần một mối tương quan cá vị với Thầy Giê-su, cần những giây phút "ở riêng" với Người trong cầu nguyện và thinh lặng.
Kính thưa cộng đoàn, nhìn vào thế giới hôm nay, có vẻ như Nước Thiên Chúa đang bị lấn át bởi quyền lực của bóng tối, của bạo lực và sự vô cảm. Nhưng dụ ngôn hôm nay củng cố niềm tin cho chúng ta: hạt giống đã được gieo, và nó đang mọc lên! Thiên Chúa vẫn đang làm việc, dù thế gian có vẻ như đang ngủ quên. Chúng ta không được phép thất vọng. Mỗi thánh lễ chúng ta tham dự, mỗi lời kinh chúng ta đọc, mỗi hy sinh chúng ta dâng hiến đều là những hạt cải đang âm thầm bén rễ. Sức mạnh của Nước Trời không nằm ở sự ồn ào nhưng nằm ở sự kiên trì. Nước ấy không đến bằng sự ép buộc nhưng bằng sự thu hút của tình yêu.
Trong mục vụ gia đình, cha mẹ chính là những người gieo giống đầu tiên. Đừng lo lắng khi thấy con cái chưa ngoan, hay khi những giá trị đạo đức mà chúng ta truyền dạy dường như bị xã hội hiện đại phủ lấp. Hãy tiếp tục gieo bằng tình yêu và tưới gội bằng nước mắt của lời cầu nguyện. Đất lòng của con trẻ sẽ tự làm cho hạt giống nảy mầm vào thời điểm mà chỉ Thiên Chúa mới biết. Trong mục vụ giáo xứ, mỗi đoàn thể, mỗi ban ngành hãy làm việc với tâm thế của người gieo giống: tận hiến hết mình nhưng không chiếm hữu kết quả. Chúng ta chỉ là những đầy tớ vô dụng, làm việc theo ý muốn của Đấng Sai Bảo, và hãy để Ngài hoàn tất những gì Ngài đã khởi sự.
Tóm lại, sứ điệp của hai dụ ngôn hôm nay là một lời mời gọi bước vào hành trình của đức cậy. Hãy tin vào sức mạnh của cái nhỏ bé. Hãy kiên nhẫn với sự tăng trưởng thầm lặng. Và hãy mở rộng vòng tay để trở thành bóng mát cho cuộc đời. Khi chúng ta chấp nhận trở nên nhỏ bé như hạt cải, khi chúng ta biết phó thác việc nảy mầm cho quyền năng Thiên Chúa, thì chính lúc đó, Nước Trời đang hiển trị giữa chúng ta. Ước gì mỗi chúng ta đều trở thành những "người nông dân của Nước Trời", hăng say gieo vãi hạt giống lời Chúa và tin yêu và mong đợi ngày mùa gặt vĩnh cửu trên trời. Đó chính là ý nghĩa sau cùng của cuộc đời người Kitô hữu: khởi đầu bằng một niềm tin nhỏ bé và kết thúc bằng một tình yêu bao la trong vòng tay Thiên Chúa. Amen.
 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập95
  • Hôm nay10,678
  • Tháng hiện tại457,812
  • Tổng lượt truy cập42,065,127
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây