Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ sáu - 30/01/2026 03:07
tải xuống (11)
Trong hành trình rao giảng Tin Mừng tại Galilê, Chúa Giêsu thường dùng những hình ảnh bình dị của đời sống nông nghiệp để mạc khải về mầu nhiệm Nước Trời. Hôm nay, chúng ta dừng lại trước hai dụ ngôn đặc sắc: hạt giống tự mọc lên và hạt cải li ti. Đây không chỉ là những bài học về thiên nhiên, mà là một mặc khải tiệm tiến về cách thức Thiên Chúa vận hành lịch sử cứu độ và cách Người mời gọi chúng ta cộng tác trong vườn nho của Người. Mở đầu đoạn Tin Mừng, hình ảnh người gieo giống hiện lên với một thái độ đầy tin tưởng và phó thác. "Người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa." Chi tiết này gợi lên một thực tại quan trọng trong đời sống đức tin: Nước Thiên Chúa có một sức sống nội tại mãnh liệt và độc lập. Hạt giống là Lời Chúa, là ân sủng, là chính Đức Kitô được gieo vào lòng thế giới và lòng người. Một khi hạt giống đã chạm đất, một tiến trình mầu nhiệm bắt đầu diễn ra. Người nông dân có thể chăm sóc, tưới bón, nhưng ông không thể "ép" hạt giống nảy mầm bằng sức riêng của mình. Sự tăng trưởng của Nước Trời không lệ thuộc vào những toan tính hay nỗ lực thuần túy của con người, mà lệ thuộc vào quyền năng biến đổi của Chúa Thánh Thần. Đây là bài học về sự khiêm tốn cho những người làm mục vụ. Đôi khi chúng ta quá lo lắng về kết quả, quá căng thẳng về những con số hay những thành công bề nổi, mà quên mất rằng chính Thiên Chúa mới là Đấng làm cho lớn lên. Việc "ngủ hay thức" của người nông dân không làm gián đoạn kế hoạch của Chúa; nó nhắc nhở chúng ta về sự bình an trong phục vụ. Chúng ta làm hết trách nhiệm của mình rồi hãy để Chúa làm phần của Người. Đi sâu vào chú giải, cụm từ "đất tự nó làm cây lúa mọc lên" (automate) trong nguyên bản Hy Lạp mang nghĩa là "tự động" hoặc "tự phát". Điều này nhấn mạnh rằng Nước Thiên Chúa mang trong mình một động lực không gì ngăn cản nổi. Tiến trình này diễn ra từng bước: "trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt". Thiên Chúa không vội vã. Người tôn trọng quy luật thời gian và sự trưởng thành tự nhiên của tâm hồn. Trong mục vụ, đây là lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn. Chúng ta không thể gặt hái khi lúa còn xanh, cũng không thể đòi hỏi một tội nhân hoán cải tức khắc chỉ sau một lời khuyên. Mỗi linh hồn có một nhịp điệu riêng, và Giáo hội cần đồng hành với họ bằng sự nhẫn nại của người nông dân chờ đợi mùa gặt. Giai đoạn "người ấy liền gặt vì đã đến mùa" khẳng định tính cánh chung của Nước Trời. Sẽ có một ngày của sự thu hoạch, ngày mà mọi nỗ lực âm thầm sẽ được tỏ rạng trong vinh quang của Thiên Chúa. Chuyển sang dụ ngôn hạt cải, Chúa Giêsu dùng sự tương phản cực độ để dạy chúng ta về đức tin. Hạt cải nhỏ bé nhất, nhưng khi mọc lên lại thành cây rau lớn nhất, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng. Hình ảnh này là một biểu tượng tiên tri về Giáo hội. Thuở ban đầu, Giáo hội chỉ là một nhóm nhỏ các môn đệ nhút nhát tại Giêrusalem, một "hạt cải" khiêm tốn giữa đế quốc La Mã hùng mạnh. Nhưng qua dòng lịch sử, dưới tác động của Chúa Thánh Thần, hạt cải ấy đã vươn mình thành một cây cổ thụ che bóng mát cho mọi dân tộc. Bài học mục vụ ở đây chính là đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu nhỏ bé. Một nghĩa cử yêu thương nhỏ, một lời cầu nguyện âm thầm, một cộng đoàn giáo họ vùng sâu vùng xa... tất cả đều mang tiềm năng của một đại thụ. Trong một thế giới ưa chuộng những cái gì hoành tráng, ồn ào và vĩ đại, Chúa Giêsu lại mời gọi chúng ta tin vào sức mạnh của sự nhỏ bé. "Núp bóng" dưới cành cây hạt cải còn gợi lên sứ mạng của Giáo hội là nơi trú ẩn, nơi đem lại bình an và sự bảo vệ cho những tâm hồn mệt mỏi và bơ vơ. Lời kết của đoạn Tin Mừng cho thấy phương pháp sư phạm của Chúa Giêsu: Người nói bằng dụ ngôn tùy theo sức họ có thể hiểu được. Chúa không áp đặt chân lý một cách khô khan, nhưng Người dùng ngôn ngữ của tình yêu và sự gần gũi để chạm đến trái tim dân chúng. Tuy nhiên, với các môn đệ, Người "giải thích tất cả cho các ông". Đây là đặc quyền của sự thân tình. Để hiểu sâu mầu nhiệm Nước Trời, chúng ta không thể chỉ đứng trong đám đông để nghe, mà phải "ở riêng" với Chúa trong cầu nguyện và chiêm niệm. Chỉ trong sự thinh lặng của tương quan cá vị, những ẩn dụ của cuộc đời mới trở nên sáng tỏ. Áp dụng vào thực tế mục vụ hôm nay, bài Tin Mừng thúc bách chúng ta nhìn lại thái độ dấn thân của mình. Có bao giờ chúng ta nản lòng vì thấy hạt giống mình gieo mãi chưa nảy mầm? Có bao giờ chúng ta cảm thấy mình quá nhỏ bé trước những thách đố của thời đại? Chúa Giêsu trả lời chúng ta: Hãy cứ gieo đi với tất cả tình yêu. Hạt giống có sức mạnh riêng của nó. Nhiệm vụ của chúng ta là trở thành những cộng tác viên khiêm tốn, biết gieo trồng trong hy vọng và biết chờ đợi trong tín thác. Nước Thiên Chúa không được xây dựng bằng những tiếng vang của quyền lực, nhưng bằng sức sống âm thầm của ân sủng đang âm thầm biến đổi thế giới từ bên trong. Sau cùng, hình ảnh mùa gặt là lời nhắc nhở về trách nhiệm. Dù Chúa làm cho hạt giống mọc lên, nhưng Người vẫn cần bàn tay của người thợ gặt khi lúa chín. Chúng ta được gọi để nhận ra những "dấu chỉ thời đại", nhận ra lúc nào linh hồn đã sẵn sàng để thu hoạch về cho Chúa. Ước mong sao, qua bài Tin Mừng này, mỗi người chúng ta biết sống tinh thần của hạt cải: nhỏ bé trong khiêm hạ nhưng vĩ đại trong tình yêu và sức sống, để Giáo hội thực sự trở thành mái nhà bình an cho mọi loài thụ tạo.