NIỀM HY VỌNG VỀ SỰ TĂNG TRƯỞNG CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA GIỮA LÒNG THẾ GIỚI

Thứ sáu - 30/01/2026 03:11
tải xuống (13)
tải xuống (13)
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, chúng ta đang sống trong một thời đại mà đôi khi cái nhìn của con người về Giáo hội và về đức tin nhuốm màu sắc của sự bi quan và lo âu. Khi nhìn vào bức tranh toàn cảnh của thế giới hôm nay, không khó để tìm thấy những lý do khiến lòng người chùn bước. Tại những quốc gia vốn là cái nôi của Kitô giáo ở phương Tây, những ngôi nhà thờ cổ kính vốn từng vang tiếng chuông cầu nguyện nay trở nên vắng lặng, nhiều nơi chỉ còn là di tích tham quan hoặc bị chuyển đổi mục đích sử dụng. Những chủng viện vốn dĩ là vườn ươm những ơn gọi linh mục nay thưa thớt bóng người, những tập viện của các dòng tu phải tạm đóng cửa vì thiếu người trẻ dấn thân. Con số Kitô hữu dường như đang trở nên nhỏ bé dần trước sự bùng nổ dân số của các tôn giáo khác hoặc trước làn sóng của chủ nghĩa vô thần, chủ nghĩa thế tục đang lan tràn. Giới trẻ hôm nay, đứng trước sức hút mãnh liệt của công nghệ, của hưởng thụ và những giá trị vật chất, đôi khi cảm thấy đức tin là một gánh nặng hoặc một điều gì đó lỗi thời, không còn sức hấp dẫn. Câu hỏi nhức nhối đặt ra là: Liệu Hội Thánh có còn tương lai? Liệu sứ điệp của Đức Kitô có còn khả năng xoay chuyển thế giới này nữa hay không?
Tuy nhiên, thưa anh chị em, những nỗi ưu tư này không phải là điều mới mẻ chỉ có trong thế kỷ XXI. Ngay từ những buổi bình minh của Giáo hội, vào thời điểm Thánh Máccô viết cuốn Tin Mừng của Ngài, cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên tại Rôma cũng đã trải qua những cơn khủng hoảng tương tự, thậm chí còn khốc liệt hơn nhiều. Họ chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi, không quyền lực, không tiền của, lại còn phải đối diện với cuộc bách hại tàn khốc dưới thời bạo chúa Nêrô. Giữa một đế quốc Rôma hùng mạnh, bách chiến bách thắng, thì một nhóm nhỏ những người tin vào một Đấng bị đóng đinh trên thập giá trông thật yếu ớt và có vẻ như sẽ sớm bị quét sạch khỏi dòng lịch sử. Chính trong bối cảnh đó, Thánh Máccô đã ghi lại hai dụ ngôn về hạt giống mà chúng ta vừa nghe trong bài Tin Mừng hôm nay. Đây không chỉ là những lời kể về thiên nhiên, mà là một lời tuyên xưng đức tin mạnh mẽ, một liều thuốc chữa trị sự bi quan và là một sự khẳng định về sức sống thần linh của Nước Thiên Chúa.
Dụ ngôn thứ nhất nói về hạt giống tự mọc lên. Hình ảnh người nông dân gieo hạt xuống đất rồi đi ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ nảy mầm và lớn lên mà ông ta không hiểu tại sao. Điểm cốt lõi mà Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh ở đây chính là "sức sống nội tại" của Nước Trời. Trong tiếng Hy Lạp, hạn từ "tự động" (automate) được dùng để mô tả việc đất sinh ra hoa lợi. Điều này khẳng định rằng công trình cứu độ và sự tăng trưởng của Hội Thánh không hoàn toàn phụ thuộc vào tài năng, kế hoạch hay sự nỗ lực thuần túy của con người. Thiên Chúa đã đặt vào trong hạt giống Lời Chúa một năng quyền siêu nhiên. Khi Lời đã được gieo vào lòng thế giới, vào lòng người, Lời đó có một hành trình riêng, một nhịp điệu riêng mà đôi khi mắt trần không thể thấu thấu hiểu. Nó mọc lên âm thầm, chậm rãi nhưng không gì ngăn cản nổi. Tiến trình từ mọc lên thành cây lúa, rồi trổ đòng đòng, đến bông lúa trĩu hạt là một sự phát triển tất yếu. Chúa muốn chúng ta hiểu rằng, dù thế giới có vẻ như đang quay lưng lại với Tin Mừng, dù những giá trị Kitô giáo có vẻ như đang bị vùi lấp dưới lớp đất của sự thờ ơ, thì Thiên Chúa vẫn đang làm việc. Sự im lặng của Ngài không phải là sự vắng bóng, mà là sự kiên nhẫn của một Đấng sáng tạo đang âm thầm đưa lịch sử đến chỗ thành toàn.
Chúng ta cần suy chiêm sâu hơn về hình ảnh "người nông dân đi ngủ". Điều này không cổ võ cho sự lười biếng hay vô trách nhiệm, nhưng là một bài học về niềm tín thác. Có những lúc trong sứ vụ mục vụ hay trong đời sống đức tin gia đình, chúng ta lo lắng thái quá, chúng ta muốn thấy kết quả ngay lập tức, chúng ta muốn kiểm soát mọi sự phát triển của con cái hay của cộng đoàn. Nhưng dụ ngôn nhắc nhở rằng, sau khi đã làm hết phần việc của mình là "gieo hạt", chúng ta phải biết "ngủ" trong sự bình an của Chúa. Chúng ta phải để cho Chúa làm phần việc của Ngài. Hội Thánh không phải là một doanh nghiệp mà sự thành công được đo bằng những con số thống kê hay lợi nhuận tăng trưởng hàng năm. Hội Thánh là một cơ thể sống, một mầu nhiệm. Sức sống của Hội Thánh đến từ Chúa Thánh Thần, Đấng thổi đâu thì thổi, Đấng biến những mảnh đất khô cằn nhất thành những cánh đồng xanh tươi mà chúng ta không thể ngờ tới.
Dụ ngôn thứ hai về hạt cải lại mang đến một bài học về sự tương phản giữa khởi đầu nhỏ bé và kết thúc huy hoàng. Hạt cải, vốn dĩ được coi là hạt nhỏ nhất trong các loại hạt theo cách nói dân gian thời đó, nhưng khi mọc lên lại trở thành một cây lớn, đủ sức cho chim trời đến làm tổ. Đây là hình ảnh sống động về chính cuộc đời của Đức Giêsu và nhóm môn đệ. Nước Trời đã không bắt đầu bằng một đạo quân hùng hậu hay một cuộc cách mạng chính trị long trời lở đất. Nó bắt đầu từ một hài nhi nằm trong máng cỏ, từ một người thợ mộc ở Nadarét, từ một nhóm ngư phủ thất học bên bờ hồ Galilê. Nếu nhìn bằng con mắt người đời, đó là một sự khởi đầu thất bại và không có hy vọng. Thế nhưng, từ cái "nhỏ xíu" ấy, một đại thụ đã vươn cao. Qua hai mươi thế kỷ, từ một nhóm nhỏ tại Palestine, Tin Mừng đã lan tỏa khắp các châu lục, thấm nhập vào mọi nền văn hóa. Sự tương phản này dạy chúng ta đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu khiêm tốn, những việc đạo đức nhỏ bé, hay những nhóm cầu nguyện ít người. Thiên Chúa có thói quen làm những điều vĩ đại từ những gì thế gian coi là tầm thường và yếu đuối.
Áp dụng vào đời sống mục vụ và thực tế của Kitô hữu hôm nay, chúng ta rút ra được những bài học vô giá. Thứ nhất, đó là bài học về sự lạc quan Kitô giáo. Người Kitô hữu không lạc quan vì tin vào khả năng của mình, nhưng lạc quan vì tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Khi chúng ta thấy nhà thờ vắng người, khi chúng ta thấy những người trẻ xa rời bí tích, thay vì than vãn và tuyệt vọng, chúng ta được mời gọi nhìn sâu hơn để thấy những mầm non đang nhú lên ở những nơi khác. Có thể đức tin đang không phát triển mạnh ở những nơi giàu có, nhưng nó lại đang bùng nổ ở những vùng truyền giáo xa xôi, ở những tâm hồn đang khao khát chân lý giữa những khổ đau. Thiên Chúa luôn có cách của Ngài để duy trì sự sống. Chúng ta không được phép để cho tinh thần thế tục làm lu mờ niềm hy vọng vào chiến thắng cuối cùng của Nước Trời.
Thứ hai là bài học về sự kiên nhẫn và lòng trung thành trong việc "gieo vãi". Công việc của chúng ta là gieo, không phải là gặt. Đôi khi chúng ta nản chí vì gieo mãi mà không thấy kết quả, dạy giáo lý cho con trẻ mãi mà nó chẳng thay đổi, làm tông đồ cho bạn bè mãi mà họ vẫn thờ ơ. Nhưng hãy nhớ, mỗi lời yêu thương, mỗi hành động bác ái, mỗi lời cầu nguyện âm thầm đều là một hạt giống. Hạt giống đó có thể cần nhiều năm tháng vùi sâu trong lòng đất, qua nhiều mùa mưa nắng mới có thể nảy mầm. Đừng vì không thấy kết quả trước mắt mà ngừng gieo vãi Lời Chúa. Cha Anphongsô, tổ phụ dòng Chúa Cứu Thế, đã từng dạy rằng chúng ta phải làm việc như thể mọi sự tùy thuộc vào chúng ta, nhưng phải cầu nguyện và tin tưởng như thể mọi sự tùy thuộc vào Thiên Chúa. Sự kiên nhẫn chính là hình thức cao nhất của đức tin.
Thứ ba, chúng ta được mời gọi nhìn lại khái niệm "thành công" trong Giáo hội. Sự phát triển của Nước Thiên Chúa không phải luôn luôn là sự phát triển về số lượng hay sự bề thế của cơ sở vật chất. Đôi khi, sự tăng trưởng thật sự lại nằm ở chiều sâu của tâm hồn, ở sự biến đổi của một con người tội lỗi trở về với Chúa, ở sự hy sinh thầm lặng của một người bệnh dâng nỗi đau để cầu cho các linh mục. Cây cải lớn lên để chim trời đến làm tổ - đó là hình ảnh của một Giáo hội mở ra, là mái nhà cho mọi tâm hồn, là nơi trú ẩn cho những ai mệt mỏi và gánh nặng. Mục vụ không phải là xây dựng những "pháo đài" khép kín để bảo vệ một nhóm ít người đạo đức, nhưng là tạo ra những "tán cây" rộng lớn bằng tình yêu thương để đón nhận cả những người khác biệt, những người tội lỗi, những người đang tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần.
Cuối cùng, thưa anh chị em, bài Tin Mừng hôm nay là một lời mời gọi chúng ta hãy tin vào "quyền năng của cái nhỏ bé". Trong một thế giới ưa chuộng những cái gì khổng lồ, ồn ào và hoành tráng, Chúa Giêsu lại yêu thích hạt cải và nhúm men. Đừng mặc cảm vì chúng ta là thiểu số. Đừng lo sợ khi Giáo hội có vẻ yếu thế. Chính khi chúng ta ý thức mình nhỏ bé, chúng ta mới để cho Thiên Chúa thực hiện quyền năng của Ngài. Nước Thiên Chúa sẽ chỉ đến trọn vẹn vào ngày cánh chung, và cho đến lúc đó, nó vẫn tiếp tục là một mầm sống đầy hy vọng giữa lòng nhân thế. Chúng ta hãy tiếp tục bước đi trong đức tin, tiếp tục gieo vãi với nụ cười trên môi và niềm tin trong tim, vì chúng ta biết chắc rằng Đấng đã bắt đầu công việc tốt lành nơi chúng ta, Ngài sẽ đưa nó đến chỗ hoàn thành. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập87
  • Hôm nay12,279
  • Tháng hiện tại459,413
  • Tổng lượt truy cập42,066,728
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây