NGÀY SA-BÁT VÌ CON NGƯỜI VÀ CHÚA TỂ CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

Thứ ba - 20/01/2026 08:52
tải xuống (10)
tải xuống (10)

Lời Chúa mà chúng ta vừa lắng nghe không chỉ là một cuộc tranh luận giữa Đức Giêsu và những người biệt phái về luật lệ, mà còn là một mặc khải sâu sắc về trái tim của Thiên Chúa và phẩm giá của con người. Để hiểu thấu đáo bối cảnh này, chúng ta cần nhìn vào cánh đồng lúa mì vàng óng vào một ngày Sa-bát tĩnh lặng. Các môn đệ, trong cơn đói lả của những bước chân truyền giáo, đã đưa tay bứt vài bông lúa. Hành động này, trong mắt những người Pha-ri-sêu, không đơn thuần là ăn uống, mà bị quy kết là hành vi "gặt hái" – một trong ba mươi chín loại công việc bị cấm ngặt trong ngày nghỉ thánh. Từ một việc làm rất đỗi tự nhiên của bản năng sinh tồn, nó đã trở thành một vấn đề thần học và pháp lý gay gắt. Chúng ta thấy ở đây một sự tương phản mạnh mẽ: một bên là nhu cầu cấp thiết của sự sống, và một bên là sự cứng nhắc của các định chế tôn giáo đã bị xơ cứng qua thời gian.

Trong phần chú giải Tin Mừng, chúng ta cần lưu ý rằng Luật Sa-bát vốn được thiết lập như một món quà. Nguyên thủy, nó là dấu chỉ của sự tự do, nhắc nhớ dân Do Thái rằng họ không còn là nô lệ ở Ai Cập, họ có quyền được nghỉ ngơi và tôn thờ Thiên Chúa. Tuy nhiên, qua nhiều thế kỷ, các kinh sư đã bao phủ ngày này bằng một mạng lưới các quy tắc chằng chịt, khiến nó từ một "ngày của niềm vui" trở thành một "gánh nặng tâm lý". Đức Giêsu đã dùng chính lịch sử cứu độ để phản bác họ. Ngài dẫn chứng việc vua Đa-vít và các thuộc hạ đã ăn bánh tiến tại đền thờ khi đói bụng. Bánh tiến là vật thánh, chỉ dành riêng cho tư tế, nhưng trước cái đói của con người, luật nghi lễ phải nhường bước cho luật yêu thương. Đức Giêsu khẳng định một chân lý đảo ngược tư duy đương thời: "Ngày Sa-bát được tạo ra cho loài người, chứ không phải loài người cho ngày Sa-bát". Điều này có nghĩa là mọi lề luật, dù thánh thiêng đến đâu, cũng chỉ là phương tiện để phục vụ sự sống và hạnh phúc của con người, chứ không phải là một cái lồng để giam hãm hay một bản án để xét đoán.
Tiến sâu hơn vào ý nghĩa thần học, câu tuyên bố "Con Người làm chủ luôn cả ngày Sa-bát" là một lời khẳng định về thiên tính của Đức Giêsu. Ngài không chỉ là một bậc thầy giải thích luật, Ngài chính là Đấng lập pháp. Nếu Thiên Chúa nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy sau khi sáng tạo, thì nay Đức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, đang thực hiện một cuộc sáng tạo mới thông qua lòng thương xót. Ngài thiết lập một trật tự ưu tiên mới: lòng nhân từ đứng trên hy lễ, con người đứng trên lề luật. Chú giải về danh hiệu "Con Người" ở đây còn cho thấy sự gần gũi của Thiên Chúa. Ngài không đứng từ xa để quan sát việc tuân giữ luật, nhưng Ngài bước đi giữa cánh đồng với những con người đói khát, chia sẻ nỗi đau và bảo vệ họ trước những lời cáo buộc. Chúa làm chủ ngày Sa-bát không phải để bãi bỏ nó, nhưng để trả lại cho nó linh hồn nguyên thủy: đó là ngày của sự giải phóng và gặp gỡ yêu thương giữa tạo vật và Đấng Tạo Hóa.
Về phương diện mục vụ, bài học này nhắc nhở những người làm công tác mục vụ và cộng đoàn tín hữu về nguy cơ của "bệnh hình thức". Đôi khi trong giáo xứ, chúng ta quá chú trọng đến việc thực hiện đúng các nghi thức, đúng quy trình tổ chức mà quên mất những anh chị em đang đau khổ hoặc có hoàn cảnh đặc biệt ngay bên cạnh. Gợi ý mục vụ ở đây là hãy đặt con người vào vị trí trung tâm của mọi hoạt động giáo hội. Khi một người vì hoàn cảnh khó khăn mà không thể tuân giữ trọn vẹn một quy định nào đó, thái độ của chúng ta nên là sự cảm thông và nâng đỡ của Đức Giêsu, chứ không phải là cái nhìn soi mói của người Pha-ri-sêu. Chúng ta cần tự vấn: Những luật lệ trong cộng đoàn của tôi có đang giúp người ta đến gần Chúa hơn, hay đang tạo ra những rào cản ngăn cách họ khỏi lòng thương xót của Ngài? Ngày Chúa Nhật đối với người Kitô hữu hôm nay không nên chỉ là một nghĩa vụ đi lễ cho xong, mà phải là ngày thực thi bác ái, ngày phục hồi phẩm giá cho những ai đang mệt mỏi và gánh nặng.
Trong đời sống gia đình và cá nhân, lời dạy của Đức Giêsu mời gọi chúng ta sống đạo một cách tự do và trưởng thành. Sự tự do này không phải là phóng túng, mà là sự tự do của những người con cái Chúa, biết chọn lựa cái tốt nhất cho sự sống. Chúng ta được mời gọi nhìn lại cách mình đối xử với tha nhân. Có bao giờ chúng ta dùng "luật" để làm vũ khí tấn công người khác? Có bao giờ chúng ta nhân danh sự thánh thiện để khinh dể những người tội lỗi hoặc yếu đuối? Đức Giêsu đã chọn đứng về phía các môn đệ đang bị chỉ trích để dạy chúng ta rằng: Thiên Chúa luôn đứng về phía sự sống. Một đời sống đạo đức đích thực phải sinh ra hoa trái là sự bình an và bao dung. Nếu đức tin của chúng ta chỉ khiến chúng ta trở nên khắt khe và cứng cỏi hơn, thì có lẽ chúng ta đang đi ngược lại tinh thần của Tin Mừng.
Kết thúc bài suy niệm, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho mỗi người chúng ta có được cái nhìn của Ngài – một cái nhìn xuyên thấu qua những hình thức bên ngoài để thấy được nhu cầu của con tim. Xin cho các nhà lãnh đạo trong Giáo hội luôn biết dùng quyền bính để phục vụ, dùng lề luật để cứu chữa thay vì trói buộc. Ước gì mỗi ngày Sa-bát trong đời ta, và mỗi ngày Chúa Nhật trong cộng đoàn, thực sự là một ngày của niềm vui, nơi con người được tôn trọng, được ăn bánh từ bàn tiệc của Chúa và được sưởi ấm bởi tình huynh đệ. Chúa làm chủ ngày Sa-bát, và Ngài cũng muốn làm chủ trái tim chúng ta, để biến nó từ một trái tim đá trở thành trái tim thịt mềm mại, biết rung cảm trước nỗi đói khổ của anh em mình trên mọi nẻo đường đời.
 

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập115
  • Hôm nay18,815
  • Tháng hiện tại296,482
  • Tổng lượt truy cập41,903,797
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây