MẪU BÚT CHÌ NHỎ TRONG TAY CHÚA

Thứ năm - 15/01/2026 19:11
tải xuống
tải xuống
Nhiều người khen, cũng có người chê. Có người reo lên: “Cha viết hay quá!” rồi lại có người bảo: “Cha viết nhiều quá vậy!” Có người đọc xong thở dài: “Cha viết dài quá trời!” rồi cũng có người khác nhắn: “Cha viết ngắn quá, đọc chưa đã!” Đọc những dòng ấy, tôi chỉ biết cười hiền. Cuộc đời mà, ở làm sao cho vừa lòng người, viết cũng vậy, làm sao cho vừa ý mọi người được.
Người ta thường hỏi: “Cha viết lâu chưa?” Tôi đáp nhỏ nhẹ: “Dạ, tầm hai mươi lăm năm thôi.” Rồi họ lại ngạc nhiên: “Cha học Văn hay sao mà viết hay thế?” Tôi cười, lắc đầu: “Thưa không, con học điện, điện tử, dây nhợ, mạch điện ấy mà. Nhưng nhờ ơn Chúa, Chúa thương nên cứ cầm tay con viết.” Thật đấy, tôi chẳng có bằng cấp văn chương nào, chỉ có một trái tim được Chúa chạm đến, và một bàn tay sẵn sàng cầm bút khi Chúa muốn nói điều gì đó qua con.
Viết để làm gì? Viết để chia sẻ tâm tình, để những niềm vui nhỏ, những nỗi buồn nhẹ, những phút giây gặp gỡ Chúa trong đời thường được gửi đến ai đó đang cần. Nhưng trên hết, viết để loan báo Tin Mừng. Chỉ đơn giản vậy thôi. Mỗi dòng chữ là một lời mời gọi trở về với tình yêu Chúa, là một tia sáng nhỏ giữa đêm tối của nghi nan, là một giọt nước mát cho tâm hồn đang khát. Tôi không viết để nổi tiếng, không viết để được khen, chỉ viết để Chúa được biết đến nhiều hơn, được yêu mến nhiều hơn.
Có người thương thì cẩn thận ghi lại bút danh: Lm. Anmai, CSsR. Có người “mém thương” thì cắt phăng bút danh đi, chỉ giữ lại bài viết. Tôi chẳng buồn, cũng chẳng trách. Với tôi, miễn sao Chúa được loan báo là đủ. Tên tuổi làm gì, danh vọng để chi, khi mà tất cả những gì tôi có, những gì tôi viết, đều là bởi ơn Chúa. Thánh Phaolô đã nói rồi: “Tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa” (1 Cr 15,10). Câu ấy tôi đọc đi đọc lại bao lần, và mỗi lần đọc lại thấy mình nhỏ bé hơn, thấy ơn Chúa lớn lao hơn.
Mấy hôm nay, trên mạng xã hội râm ran chuyện truyền thông. Người ta bàn tán về bản quyền, về quyền tác giả, về những dòng chữ nghiêm nghị: “XIN VUI LÒNG KHÔNG ĐĂNG TẢI LẠI – KHÔNG CHIA SẺ LẠI.” Đó là quyền của mỗi người, quyền của mỗi trang mạng. Tôi tôn trọng. Nhưng với những bài viết nhỏ bé của Lm. Anmai, CSsR này, tôi xin thưa cùng anh chị em một điều rất chân thành: cứ mạnh dạn đăng tải, cứ thoải mái chia sẻ. Không cần xin phép, không cần báo trước. Vui thì ghi lại bút danh cho vui, không vui thì thôi, chẳng sao cả. Vì với tôi, những dòng chữ ấy không phải của riêng tôi, mà là của Chúa. Chúa muốn nói với ai thì cứ để Chúa nói, qua bất kỳ bàn tay nào, qua bất kỳ trang mạng nào.
Tôi chỉ là mẫu bút chì nhỏ trong tay Chúa thôi. Chúa muốn viết gì thì viết, muốn vẽ gì thì vẽ. Tôi không chọn đề tài, không chọn lối văn, không chọn người đọc. Tôi chỉ xin vâng, chỉ xin để Chúa cầm tay. Có khi Chúa viết dài, có khi Chúa viết ngắn, có khi Chúa viết ngọt ngào, có khi Chúa viết nghiêm khắc. Tôi không biết trước, chỉ biết rằng mỗi lần ngồi xuống trước trang giấy trắng, tôi lại cầu xin nhỏ nhẹ: “Lạy Chúa, con chỉ là cây bút chì nhỏ bé trong tay Chúa. Chúa cứ viết theo ý Chúa. Con không xin viết hay, không xin được khen, chỉ xin Chúa dùng con để nói lời Chúa muốn nói.”
Tôi nhớ mãi hình ảnh Mẹ Têrêsa Calcutta từng kể về cây bút chì. Mẹ nói: “Tôi là cây bút chì nhỏ trong tay Chúa. Ngài viết những gì Ngài muốn viết. Nếu bức thư hay, thì tác giả là Ngài. Nếu bức thư dở, thì cây bút chì quá cùn.” Tôi học theo Mẹ câu ấy, và mang nó làm lời cầu nguyện riêng của mình mỗi ngày. Có những buổi sáng thức dậy, tâm hồn trống rỗng, chẳng có ý tưởng gì, tôi lại thì thầm: “Lạy Chúa, hôm nay Chúa muốn viết gì thì viết, con xin vâng.” Thế rồi lạ lùng thay, những dòng chữ cứ thế tuôn ra, không phải bởi tài năng của tôi, nhưng bởi ơn Chúa.
Hai mươi lăm năm cầm bút, tôi đã viết rất nhiều. Có những bài được hàng ngàn người chia sẻ, có những bài lặng lẽ chìm vào quên lãng. Có những bài được khen ngợi, có những bài bị chê bai. Nhưng tôi học được một điều: không phải bài viết nào cũng hợp với mọi người, và đó là điều tốt đẹp. Vì Tin Mừng không phải là một món hàng sản xuất hàng loạt để vừa ý tất cả. Tin Mừng là hạt giống, gieo vào mảnh đất này thì nảy mầm ngay, gieo vào mảnh đất kia thì phải chờ đợi lâu hơn. Tôi chỉ là người gieo, còn Chúa mới là chủ mùa gặt.
Có lần, một người nhắn tin: “Cha ơi, bài của Cha làm con khóc.” Tôi xúc động. Có lần khác, một người khác viết: “Bài của Cha làm con bực mình.” Tôi cũng xúc động như vậy. Vì cả hai đều là dấu chỉ rằng lời Chúa đã chạm đến lòng họ, dù theo cách khác nhau. Khóc là Chúa đang lau khô những giọt nước mắt. Bực là Chúa đang lay động những lớp bụi thời gian trên tâm hồn. Tôi không sợ bị chê, cũng không mê đắm lời khen. Tôi chỉ sợ một điều: viết mà không có Chúa trong đó.
Thời đại hôm nay, truyền thông mạnh mẽ lắm. Chỉ một cái click là bài viết bay khắp thế giới. Chỉ một nút share là lời Chúa đến được với những tâm hồn ở tận chân trời góc biển. Tôi mừng vì điều đó. Tôi cảm tạ Chúa vì đã cho chúng ta những phương tiện tuyệt diệu này. Và tôi xin anh chị em: đừng ngại chia sẻ Tin Mừng. Dù chỉ là một câu Lời Chúa, một đoạn suy niệm nhỏ, một câu chuyện ngắn, cứ chia sẻ đi. Đừng sợ bị chê, đừng sợ bị cắt tên, đừng sợ bị hiểu lầm. Vì chúng ta không loan báo chính mình, chúng ta loan báo Chúa.
Tôi nhớ lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16,15). Lệnh truyền ấy vẫn còn nguyên giá trị hôm nay. Chỉ khác là ngày xưa các ngài đi bộ, đi thuyền, hôm nay chúng ta đi bằng internet, bằng mạng xã hội. Công cụ thay đổi, nhưng sứ mạng không đổi. Và sứ mạng ấy không chỉ dành cho linh mục, tu sĩ, mà dành cho tất cả những ai đã lãnh nhận bí tích rửa tội.
Anh chị em thân mến, mỗi người chúng ta đều là một cây bút chì trong tay Chúa, theo cách riêng của mình. Có người viết bằng lời nói, có người viết bằng việc làm, có người viết bằng nụ cười, có người viết bằng sự hy sinh thầm lặng. Tôi chỉ tình cờ được Chúa chọn để viết bằng con chữ. Còn anh chị em, Chúa cũng đang viết qua cuộc đời của anh chị em mỗi ngày.
Tôi không biết mình còn viết được bao lâu. Có thể ngày mai cây bút chì này đã cùn. Có thể một ngày nào đó, Chúa sẽ gọi tôi về và nói: “Thôi, đủ rồi con.” Tôi chỉ xin một ân huệ cuối cùng: khi cây bút chì này không còn viết được nữa, xin Chúa vẫn tiếp tục viết qua những người khác, qua những tâm hồn khác, để Tin Mừng vẫn cứ vang vọng giữa đời.
Cảm ơn anh chị em đã đọc, đã chia sẻ, đã cầu nguyện. Cảm ơn những lời khen làm tôi vui, cảm ơn những lời chê làm tôi khiêm nhường hơn. Cảm ơn những người ghi tên tôi, và cảm ơn cả những người cắt tên tôi đi – vì nhờ vậy mà tôi nhớ rõ hơn: tôi chẳng là gì cả, chỉ là mẫu bút chì nhỏ bé trong tay Chúa.
Và tôi vẫn cầu xin mỗi ngày, như ngày đầu tiên cầm bút:
“Lạy Chúa, con chỉ là mẫu bút chì nhỏ trong tay Chúa. Chúa cứ vẽ, cứ viết theo ý Chúa. Đến ngày nào đó nó cùn, thì thôi Chúa nhé!”

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập31
  • Hôm nay14,091
  • Tháng hiện tại225,506
  • Tổng lượt truy cập41,832,821
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây