BÊN KIA BỜ VÀ GIẤC NGỦ QUYỀN NĂNG: HÀNH TRÌNH TỪ BIẾN CỐ ĐẾN ĐỨC TIN

Thứ bảy - 31/01/2026 20:48
tải xuống (22)
tải xuống (22)
Trong hành trình đức tin của mỗi người Kitô hữu, chúng ta thường hình dung về một con đường bằng phẳng, nơi ánh sáng mặt trời luôn rạng rỡ và những bước chân luôn vững chãi. Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay mở ra một khung cảnh khác biệt, một khung cảnh mang tính biểu chứng cho toàn bộ thân phận làm người và làm con Chúa: cuộc vượt biển hồ. Khi Chúa Giêsu truyền lệnh "chúng ta hãy sang bên kia bờ", Ngài không chỉ đưa ra một chỉ thị về lộ trình địa lý. "Bên kia bờ" ở đây không đơn thuần là một tọa độ trên bản đồ vùng Galilee, mà là một sự chuyển dịch mang tính định mệnh của lịch sử cứu độ. Đó là cuộc ra đi từ vùng đất quen thuộc của Israel để tiến về phía dân ngoại, một cuộc mở đường cho sứ mạng truyền giáo toàn cầu. Đây là một bước đi đầy táo bạo, bởi nó phá vỡ những rào cản an toàn của truyền thống để đối mặt với cái xa lạ, cái chưa biết.
Sự kiện sóng gió nổi lên dữ dội khi con thuyền đang ở giữa khơi xa không phải là một hiện tượng khí tượng ngẫu nhiên. Trong thế giới quan Kinh Thánh, biển cả luôn là biểu tượng của sự hỗn mang, là nơi cư ngụ của những mãnh lực bóng tối và sự dữ. Những cơn sóng gào thét và gió rít không chỉ là sự chuyển động của không khí hay mặt nước, mà là hiện thân của sức mạnh ma quỷ đang lồng lộn chống lại sự hiện diện của Đấng Thánh. Khi Chúa Giêsu dẫn các môn đệ đi vào vùng lãnh địa của dân ngoại, các thế lực sự dữ dường như đã huy động toàn bộ quyền lực của chúng để ngăn cản bước chân của Ngài. Những cơn sóng vỗ vào thuyền như muốn nhấn chìm niềm hy vọng non trẻ của các môn đệ, biến niềm tin thành sự sợ hãi tột cùng.
Trong tâm điểm của cơn cuồng phong ấy, một hình ảnh xuất hiện đầy tương phản và gây rúng động: Chúa Giêsu ở đàng lái, gối đầu mà ngủ. Làm sao Ngài có thể ngủ giữa tiếng gào thét của tử thần? Giấc ngủ của Ngài không phải là sự thờ ơ, cũng không phải là sự mệt mỏi thuần túy của một thể xác con người. Đó là một giấc ngủ mang chiều kích thần học sâu thẳm, tiên báo về cái chết của Ngài trên Thập giá sau này. Trên đồi Golgotha, khi Con Thiên Chúa trút hơi thở cuối cùng và nằm trong huyệt đá, cả thế gian dường như cũng rơi vào một giấc ngủ im lìm như thế. Lúc đó, quyền lực sự dữ tưởng chừng đã chiến thắng hoàn toàn. Chúng đắc thắng vì đã thủ tiêu được Đấng mà chúng coi là kẻ quấy rầy, là kẻ đe dọa đến trật tự thế gian. Giấc ngủ trên thuyền giữa cơn bão là hình ảnh thu nhỏ của sự im lặng nơi mộ đá, một sự im lặng khiến con người phải run rẩy vì tưởng rằng Thiên Chúa đã bỏ rơi họ.
Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc các môn đệ kêu gào vì tuyệt vọng, Chúa Giêsu đã thức dậy. Sự "thức dậy" này chính là lời loan báo tiền tông đồ về sự Phục sinh. Khi Ngài đứng lên và ra lệnh cho gió và biển: "Im đi! Câm đi!", thì không chỉ thiên nhiên tuân lệnh, mà mọi quyền lực hắc ám cũng phải phủ phục. Sự Phục sinh của Chúa Kitô không chỉ là việc Ngài sống lại từ cõi chết, mà là một cuộc khải hoàn vĩ đại trên mọi thế lực chống đối Giáo hội qua mọi thời đại. Ngài thức dậy để khẳng định rằng, dù sự dữ có hung hãn đến đâu, dù bóng tối có dày đặc thế nào, thì lời cuối cùng vẫn thuộc về sự sống và ánh sáng. Con thuyền Giáo hội có thể nghiêng ngả, nhưng Đấng Phục sinh vẫn đang hiện diện nơi đàng lái, nắm giữ vận mệnh của lịch sử.
Nhìn vào thực tại đời sống, chúng ta thấy mỗi Kitô hữu đều đang ở trên một con thuyền riêng biệt giữa biển đời. Có những lúc cuộc đời chúng ta êm ả, nhưng cũng không thiếu những khi phong ba bão tố nổi lên từ những thử thách của bệnh tật, sự mất mát, hay những khủng hoảng nội tâm sâu sắc. Trong những giờ khắc đen tối nhất, chúng ta thường có cảm giác Thiên Chúa đang "ngủ". Chúng ta tự hỏi Ngài ở đâu khi đau khổ bủa vây? Tại sao Ngài im lặng trước tiếng kêu cứu của chúng ta? Tuy nhiên, Tin Mừng mời gọi chúng ta nhận ra rằng, ngay cả khi Ngài ngủ, Ngài vẫn đang hiện diện. Sự im lặng của Thiên Chúa không phải là sự vắng mặt, mà là một lời mời gọi bước vào đức tin thuần khiết hơn. Đó là lúc chúng ta được mời gọi để không nhìn vào cơn sóng, nhưng nhìn vào Đấng đang ở trong thuyền với mình.
Sống theo Tin Mừng hôm nay chính là học cách "chạy đến cầu nguyện" với Chúa giữa cơn bão. Cầu nguyện không phải là một công thức ma thuật để biến bão tố thành nắng ấm ngay lập tức, mà là để tìm thấy sự bình an nội tại ngay giữa lòng biến cố. Bình an của Chúa không phải là sự vắng bóng của thử thách, mà là sự hiện diện của Ngài trong thử thách. Khi chúng ta kêu cầu: "Thầy ơi, chúng con chết mất", đó là lúc chúng ta thừa nhận sự yếu hèn của mình để sức mạnh của Thiên Chúa được biểu lộ. Đừng để nỗi sợ hãi làm chúng ta mù quáng trước quyền năng của Đấng đang ở kề bên. Hãy học cách tin cậy vào bàn tay lái của Ngài, dù đôi khi bàn tay ấy dường như đang buông lơi trong giấc ngủ sâu.
Chúng ta cần có một xác tín mãnh liệt như Thánh Phaolô Tông đồ đã từng khẳng định: Thiên Chúa là Đấng trung tín, Ngài sẽ không để chúng ta bị thử thách quá sức chịu đựng. Mỗi cơn bão đi qua là một lần đức tin được tôi luyện, là một lần chúng ta nhận ra rằng mình không thể tự cứu lấy chính mình. Sự cứu rỗi luôn đến từ bên ngoài, từ Đấng có quyền năng trên cả sóng gió và cái chết. Khi chúng ta học được cách phó thác, chúng ta sẽ thấy rằng mọi thử thách đều là cơ hội để chứng kiến quyền năng phục sinh của Chúa được hiện hiện trong đời mình. Ngài sẽ ra tay cứu giúp, không phải luôn theo cách chúng ta mong đợi, nhưng luôn theo cách tốt nhất để đưa con thuyền linh hồn chúng ta về tới bến bờ bình an đích thực.
Mỗi ngày sống là một hành trình "sang bên kia bờ". Đó có thể là việc bước ra khỏi sự ích kỷ để đến với người lân cận, hoặc bước ra khỏi nỗi sợ để dấn thân cho công lý và tình thương. Đừng sợ hãi khi thấy sóng gió nổi lên, bởi lẽ con thuyền đời bạn không bao giờ đơn độc. Có một Đấng đã chiến thắng cái chết đang hiện diện ngay đàng lái của cuộc đời bạn. Hãy đánh thức Ngài bằng lời cầu nguyện tha thiết, và bạn sẽ thấy bão tố lùi xa, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng thánh thiêng của hồng ân. Ước gì mỗi chúng ta luôn giữ vững ngọn lửa niềm tin, để dù trong đêm tối của tâm hồn hay giữa cuồng phong của thời đại, chúng ta vẫn nghe được tiếng Ngài phán bảo: "Tại sao anh em nhát thế? Anh em chưa có đức tin sao?" và rồi, chúng ta sẽ được bình an đi tới cùng đích của cuộc lữ hành trần thế.
 

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập48
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại476,131
  • Tổng lượt truy cập42,089,283
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây