Có những chặng đường trong đời người tưởng như rất dài, nhưng khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã đi qua chúng trong vô thức. Ta bước đi giữa những ngày quen thuộc, lặp lại những công việc thường nhật, đối diện với những lo toan rất người, và nhiều khi ta tưởng rằng đời mình chỉ là tổng hợp của vài biến cố rời rạc: một niềm vui đến rồi đi, một nỗi buồn ghé lại rồi để lại dư âm, một thất bại khiến ta chùn chân, hay một thành công khiến ta tự hào trong giây lát. Nhưng cầu nguyện với Lời Chúa không cho phép người tín hữu nhìn đời mình bằng cái nhìn nông cạn như thế. Lời Chúa dạy ta đọc lại đời mình không phải qua một cảm xúc cuối cùng, cũng không qua một biến cố đơn lẻ, nhưng trong toàn bộ hành trình mà ở đó Thiên Chúa âm thầm dẫn dắt, kiên nhẫn yêu thương và trung tín đến cùng.
Khi con người chỉ đọc đời mình bằng cảm xúc, họ rất dễ lạc hướng. Một ngày buồn có thể khiến ta nghĩ rằng cả cuộc đời mình là một chuỗi thất bại. Một biến cố đau đớn có thể khiến ta tin rằng Thiên Chúa đã bỏ rơi mình. Một khoảnh khắc khô khan trong cầu nguyện có thể làm ta hoang mang tự hỏi: “Có thật Chúa còn ở đó không?” Nhưng Lời Chúa thì khác. Lời Chúa không vội vàng kết luận. Lời Chúa không đóng khung đời người trong một lát cắt hẹp. Lời Chúa kiên nhẫn mở ra toàn bộ câu chuyện, để ta thấy rằng điều Thiên Chúa đang viết nên không phải là một chương lẻ loi, mà là cả một hành trình cứu độ được dệt nên bằng cả ánh sáng lẫn bóng tối.
Cầu nguyện với Lời Chúa là bước vào một nhịp đọc khác, một cách nhìn khác. Ở đó, người tín hữu không còn là thẩm phán xét xử đời mình, nhưng là người lắng nghe, người hồi tưởng, người học cách nhận ra bàn tay Thiên Chúa đang hoạt động trong những điều rất bình thường. Lời Chúa giúp ta đặt lại câu hỏi: không phải “tại sao chuyện này xảy ra với tôi?”, mà là “Thiên Chúa đã ở đâu trong câu chuyện ấy, và Ngài đang dẫn tôi đi về đâu?”. Chính sự đổi hướng trong cách đặt câu hỏi ấy làm nên sự khác biệt giữa một đời sống đức tin trưởng thành và một đời sống chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời.
Hình ảnh hai môn đệ trên đường Emmau là một trong những hình ảnh đẹp nhất để diễn tả điều ấy. Họ không phải là những người vô thần. Họ đã từng tin, từng hy vọng, từng đặt cả con tim mình vào Đức Giêsu. Nhưng biến cố Thập Giá đã làm sụp đổ tất cả. Họ ra đi với trái tim nặng trĩu, với ký ức bị tổn thương, với niềm tin vỡ vụn. Điều đáng chú ý là họ vẫn nói rất nhiều về Đức Giêsu, nhưng lại không nhận ra Ngài đang bước đi bên cạnh mình. Họ có ký ức, nhưng ký ức ấy chưa được chữa lành. Họ có câu chuyện, nhưng câu chuyện ấy chưa được đọc lại dưới ánh sáng của Lời.
Chỉ khi Đức Giêsu bắt đầu giải thích Kinh Thánh cho họ, từ Môsê đến các ngôn sứ, chỉ khi Lời Chúa được mở ra, thì con đường Emmau mới bắt đầu đổi hướng. Lời Chúa không xóa đi nỗi đau, nhưng đặt nỗi đau ấy vào trong chương trình cứu độ. Lời Chúa không phủ nhận Thập Giá, nhưng mặc cho Thập Giá một ý nghĩa mới. Và chính trong tiến trình ấy, trái tim họ dần dần ấm lại, ký ức được chạm đến, niềm tin từng bị chôn vùi bắt đầu cựa mình sống dậy.
Cũng thế, người tín hữu hôm nay mang trong mình rất nhiều “Emmau” khác nhau. Có những Emmau của ơn gọi, khi người ta từng nhiệt thành dấn thân nhưng rồi mỏi mệt, thất vọng, thậm chí muốn rẽ lối khác. Có những Emmau của gia đình, khi tình thân bị rạn nứt, khi lời nói không còn tìm được đường đến trái tim nhau. Có những Emmau rất âm thầm, nơi một con người vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, nhưng trong lòng đã nguội lạnh từ lâu. Và trong tất cả những con đường ấy, Đức Kitô vẫn bước đi, chỉ là ta chưa nhận ra, vì Lời chưa được mở ra trong đời mình.
Cầu nguyện với Lời Chúa không phải là tìm một câu trả lời nhanh chóng cho những bế tắc của đời mình. Đó là để cho Lời từ từ dẫn ta đi lại toàn bộ ký ức, kể cả những ký ức đau đớn nhất. Khi Lời chạm vào ký ức, ký ức không còn là vết thương khép kín, nhưng trở thành nơi gặp gỡ. Ở đó, người tín hữu dần dần hiểu rằng Thiên Chúa không chỉ hiện diện trong những lúc thành công, mà Ngài còn ở đó, rất gần, trong những lúc ta tưởng như bị bỏ quên nhất.
Có lẽ điều khó nhất khi cầu nguyện với Lời Chúa không phải là hiểu Lời, mà là dám để Lời hiểu mình. Dám để Lời soi chiếu những góc tối ta vẫn né tránh. Dám để Lời chất vấn những chọn lựa ta từng biện minh. Dám để Lời đặt lại ý nghĩa của những gì ta gọi là “mất mát”, “thất bại”, “đổ vỡ”. Nhưng chính trong sự can đảm ấy, đời người mới bắt đầu được chữa lành từ bên trong, không phải bằng việc xóa đi quá khứ, mà bằng việc đọc lại quá khứ trong ánh sáng của tình yêu và sự trung tín của Thiên Chúa.
Khi Lời Chúa được mở ra, điều đầu tiên không phải là những câu trả lời, mà là một cách nhìn mới. Người tín hữu bắt đầu nhận ra rằng đời mình không phải là một chuỗi những mảnh vỡ ngẫu nhiên, nhưng là một hành trình có trật tự nội tâm, dù bề ngoài có thể rất hỗn độn. Những điều từng làm ta day dứt, những câu hỏi từng không có lời giải, những khúc quanh khiến ta tưởng mình đã đi lạc, tất cả dần dần được đặt vào một bức tranh lớn hơn. Và trong bức tranh ấy, Thiên Chúa không hiện ra như một Đấng đứng ngoài quan sát, nhưng như Người Cha vẫn kiên nhẫn đồng hành, kể cả khi con cái Ngài quay lưng hay bước đi trong mù mịt.
Có một cám dỗ rất tinh vi nơi đời sống thiêng liêng: đó là đọc đời mình như đọc một bản báo cáo thành tích hay thất bại. Khi mọi sự suôn sẻ, ta dễ tin rằng mình đang “đi đúng đường”, rằng Chúa đang hài lòng. Khi gặp thử thách, ta lại vội vàng kết luận rằng mình đã sai, rằng Chúa không còn ở đó. Nhưng cầu nguyện với Lời Chúa dạy ta thoát khỏi lối suy nghĩ giản lược ấy. Lời Chúa cho ta thấy rằng hành trình đức tin không đi theo đường thẳng, mà thường đi qua những vòng xoáy, những đoạn quanh co, nơi con người vừa được thanh luyện vừa được lớn lên trong âm thầm.
Cũng như các môn đệ Emmau, người tín hữu nhiều khi không thiếu kiến thức tôn giáo, nhưng lại thiếu khả năng đọc lại đời mình dưới ánh sáng của mầu nhiệm Thập Giá và Phục Sinh. Họ nhớ lại những lời hứa, nhưng quên mất con đường phải đi qua đau khổ. Họ mong chờ vinh quang, nhưng không chấp nhận sự chậm trễ của Thiên Chúa. Vì thế, khi biến cố xảy ra không như mong đợi, họ thất vọng, chán nản, thậm chí muốn bỏ cuộc. Chỉ khi Lời Chúa được mở ra, họ mới dần hiểu rằng Thiên Chúa không thất hứa, nhưng Ngài thực hiện lời hứa theo cách vượt quá suy nghĩ của con người.
Lời Chúa có một sức mạnh rất lạ: sức mạnh nối kết những gì tưởng như rời rạc. Một câu Kinh Thánh bất chợt vang lên trong cầu nguyện có thể làm ta nhớ lại một biến cố cũ. Một dụ ngôn quen thuộc bỗng trở nên mới mẻ khi chạm đến hoàn cảnh hiện tại. Một lời Chúa từng nghe từ rất lâu nay bỗng nhiên trở thành câu trả lời cho nỗi thao thức hôm nay. Đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng là cách Thiên Chúa dệt nên sự liên tục trong đời người, để ta nhận ra rằng Ngài đã ở đó từ đầu, và vẫn đang tiếp tục dẫn ta đi.
Cầu nguyện với Lời Chúa cũng giúp người tín hữu học lại nghệ thuật của ký ức. Không phải ký ức để nuôi tiếc nuối hay oán trách, mà là ký ức được thanh luyện. Khi ký ức được soi sáng bởi Lời, ta không còn bị mắc kẹt trong quá khứ, nhưng cũng không chối bỏ quá khứ. Ta có thể nhìn thẳng vào những sai lầm của mình mà không tuyệt vọng, vì biết rằng Thiên Chúa có thể biến cả những đổ vỡ thành chất liệu cho ân sủng. Ta có thể nhớ lại những vết thương mà không còn cay đắng, vì nhận ra rằng chính nơi đó, Chúa đã âm thầm làm việc.
Nhiều người nghĩ rằng cầu nguyện với Lời Chúa là dành cho những lúc bình an, khi tâm hồn đã sẵn sàng. Nhưng thực ra, chính trong những lúc xáo trộn nhất, Lời Chúa lại trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Khi lòng ta rối bời, cảm xúc lấn át lý trí, Lời Chúa như một điểm tựa giúp ta không bị cuốn trôi. Lời không áp đặt, không thúc ép, nhưng kiên nhẫn ở lại, chờ cho cơn sóng lắng xuống, để ta có thể nghe được tiếng nói nhẹ nhàng của Thiên Chúa trong sâu thẳm tâm hồn.
Đường Emmau chỉ thực sự kết thúc khi hai môn đệ nhận ra Đức Giêsu trong việc bẻ bánh. Nhưng trước đó, con tim họ đã được chuẩn bị bằng Lời. Nếu không có tiến trình được Lời soi sáng, họ có thể đã nhìn thấy cử chỉ bẻ bánh mà vẫn không nhận ra Chúa. Điều ấy cũng đúng với đời sống bí tích của người tín hữu hôm nay. Bí tích không phải là phép màu tách rời khỏi đời sống, nhưng là điểm hội tụ của một hành trình đã được nuôi dưỡng bằng Lời, bằng cầu nguyện, bằng việc đọc lại đời mình trong ánh sáng đức tin.
Vì thế, cầu nguyện với Lời Chúa không chỉ là một thực hành đạo đức, mà là một cách sống. Đó là chọn để cho Lời trở thành chiếc chìa khóa mở ra ý nghĩa của từng ngày sống, từng biến cố, từng mối tương quan. Đó là để cho Thiên Chúa có chỗ trong câu chuyện đời mình, không phải như một nhân vật phụ, mà như Đấng đang viết nên cốt truyện từ bên trong.
Có một điều rất dễ bị bỏ quên trong đời sống đức tin: Thiên Chúa không chỉ cứu con người ở cuối hành trình, mà Ngài cứu họ từng bước, từng ngày, ngay trong tiến trình họ đang sống. Cầu nguyện với Lời Chúa giúp người tín hữu nhận ra điều ấy. Khi đọc lại đời mình trong ánh sáng của Lời, ta bắt đầu thấy rằng nhiều điều tưởng như vô nghĩa lại mang một vai trò không thể thiếu. Những chậm trễ khiến ta bực bội, những ngã rẽ khiến ta hoang mang, thậm chí những lần vấp ngã khiến ta xấu hổ, tất cả đều có thể trở thành nơi Thiên Chúa thi thố lòng thương xót, nếu ta cho phép Lời Ngài bước vào.
Không ít người mang trong lòng một hình ảnh méo mó về Thiên Chúa: một vị Thẩm Phán nghiêm khắc, chỉ chờ ta sai để kết án; hoặc một Đấng xa xôi, chỉ xuất hiện khi ta hoàn hảo. Nhưng Lời Chúa, khi được cầu nguyện cách kiên trì, dần dần chữa lành hình ảnh ấy. Qua từng trang Kinh Thánh, ta gặp một Thiên Chúa không mệt mỏi đi tìm con người, ngay cả khi con người cố tình trốn chạy. Một Thiên Chúa kiên nhẫn đối thoại, ngay cả khi con người chất vấn hay trách móc Ngài. Và chính sự khám phá này làm thay đổi tận gốc cách người tín hữu đọc lại đời mình: không còn bằng sợ hãi, mà bằng lòng tín thác.
Hai môn đệ Emmau đã không được Đức Giêsu trách mắng gay gắt. Ngài không bắt họ phải quay đầu ngay lập tức. Ngài bước đi cùng họ, lắng nghe họ kể lại câu chuyện của mình, dù câu chuyện ấy đầy thất vọng và hiểu lầm. Rồi Ngài từ từ mở Kinh Thánh cho họ, không phải để chứng tỏ họ sai, mà để dẫn họ đến một chân lý sâu hơn. Đây chính là cung cách Thiên Chúa thường dùng trong đời sống người tín hữu: Ngài không áp đặt, nhưng kiên nhẫn giáo dục; không làm choáng ngợp, nhưng từng bước soi sáng.
Khi ký ức được chữa lành, đức tin không còn là gánh nặng phải gồng mình giữ lấy. Đức tin trở thành một mối tương quan sống động. Người tín hữu không còn bám vào Chúa vì sợ mất ơn, nhưng ở lại với Chúa vì đã nếm được lòng trung tín của Ngài trong suốt hành trình. Và chính trong mối tương quan ấy, niềm hy vọng được khơi lại, không phải như một ảo tưởng lạc quan, mà như một xác tín sâu xa rằng đời mình đang được dẫn dắt, ngay cả khi chưa thấy đích đến.
Cầu nguyện với Lời Chúa cũng dạy ta kiên nhẫn với chính mình. Khi nhìn lại hành trình đã qua, ta nhận ra mình không trưởng thành trong một sớm một chiều. Có những bài học phải trả giá bằng thời gian. Có những đổi thay chỉ diễn ra rất chậm, đôi khi chậm đến mức ta tưởng rằng mình chẳng tiến triển gì. Nhưng Lời Chúa nhắc ta rằng Thiên Chúa không vội. Ngài làm việc trong thinh lặng, trong những tiến trình dài hơi, nơi ân sủng thấm vào đời người như men trong bột, âm thầm nhưng chắc chắn.
Niềm hy vọng được khơi lại không phải là tin rằng từ nay mọi sự sẽ dễ dàng hơn, mà là tin rằng dù khó khăn thế nào, Thiên Chúa vẫn ở đó và vẫn trung tín. Hai môn đệ Emmau không được miễn trừ khỏi thử thách sau khi gặp Chúa Phục Sinh. Nhưng họ đã được ban một ánh sáng mới để đọc lại mọi sự. Con đường quay về Giêrusalem vẫn là con đường cũ, nhưng trái tim họ thì đã khác. Họ trở về không phải như những kẻ thất bại, mà như những chứng nhân, vì họ đã gặp Đấng Phục Sinh trong chính câu chuyện đời mình.
Đối với người tín hữu, cầu nguyện với Lời Chúa cũng là học cách để cho niềm hy vọng đi vào những mối tương quan cụ thể. Khi đọc lại đời mình dưới ánh sáng của Lời, ta không còn đòi hỏi người khác phải hoàn hảo, vì ta đã thấy Thiên Chúa kiên nhẫn với sự bất toàn của chính mình. Ta học cách chờ đợi, cách tha thứ, cách tin rằng Thiên Chúa vẫn đang làm việc nơi người khác, dù ta chưa thấy kết quả ngay. Như thế, Lời Chúa không chỉ biến đổi cá nhân, mà còn âm thầm chữa lành các mối tương quan chung quanh.
Và rồi, trong nhịp sống thường ngày, người tín hữu dần dần nhận ra rằng cầu nguyện với Lời Chúa không tách mình khỏi thực tế, nhưng giúp mình sống thực tế hơn. Thực tế không chỉ là những gì mắt thấy, tai nghe, mà còn là thực tại thiêng liêng đang bao bọc và nâng đỡ đời người. Khi Lời trở thành ánh sáng dẫn đường, ta không còn hoảng loạn trước những đổi thay, vì biết rằng lịch sử đời mình đang được đặt trong lịch sử cứu độ lớn hơn của Thiên Chúa.
Khoảnh khắc bẻ bánh trên đường Emmau không đến cách đột ngột. Nó là kết quả của một hành trình đã được chuẩn bị bằng Lời, bằng việc lắng nghe, bằng sự kiên nhẫn ở lại của Thiên Chúa. Khi đôi mắt hai môn đệ được mở ra, họ không chỉ nhận ra Đức Giêsu, mà còn nhận ra chính mình: nhận ra rằng họ đã được yêu thương ngay trong lúc thất vọng nhất; nhận ra rằng con tim họ đã từng bừng cháy, dù họ chưa ý thức; nhận ra rằng Thiên Chúa đã không bỏ rơi họ, ngay cả khi họ bỏ cuộc. Đó là một nhận ra mang tính chữa lành, vì nó nối liền những gì đã bị đứt gãy trong ký ức và đức tin.
Cũng vậy, trong đời sống người tín hữu, những khoảnh khắc gặp gỡ sâu xa với Thiên Chúa thường không xảy ra ở những nơi ồn ào hay ngoạn mục. Chúng đến trong thinh lặng của cầu nguyện, trong sự trung thành với Lời mỗi ngày, trong việc dám ở lại với những câu hỏi chưa có lời giải. Khi Lời Chúa đã làm công việc chuẩn bị, thì một cử chỉ nhỏ, một bí tích quen thuộc, một lời giảng đơn sơ cũng có thể trở thành nơi Thiên Chúa tỏ mình. Và lúc ấy, điều thay đổi không phải là hoàn cảnh bên ngoài, mà là ánh nhìn bên trong.
Sau khi nhận ra Chúa, hai môn đệ Emmau đã không thể tiếp tục ở lại trong trạng thái cũ. Họ lập tức lên đường quay về Giêrusalem, dù đêm đã xuống, dù con đường phía trước không dễ dàng. Cuộc gặp gỡ với Lời và với Thánh Thể không cho phép người ta đứng yên. Khi đức tin được phục hồi, nó luôn thúc đẩy lên đường, không phải bằng sự hăng hái bề ngoài, mà bằng một xác tín sâu xa rằng Tin Mừng phải được chia sẻ, trước hết bằng chính đời sống đã được biến đổi.
Cầu nguyện với Lời Chúa, vì thế, không bao giờ là một kinh nghiệm khép kín. Nó dẫn người tín hữu trở lại với đời sống, với cộng đoàn, với những trách nhiệm rất cụ thể. Nhưng giờ đây, họ trở lại không phải với tâm thế mệt mỏi hay cay đắng, mà với một trái tim đã được sưởi ấm. Họ có thể vẫn đối diện với những khó khăn cũ, những con người cũ, những hoàn cảnh cũ, nhưng cách họ hiện diện đã khác. Lời Chúa đã dạy họ nhìn mọi sự bằng ánh mắt của Thiên Chúa, ánh mắt kiên nhẫn và đầy hy vọng.
Có những lúc, người tín hữu không cảm thấy “trái tim bừng cháy” như hai môn đệ Emmau. Cầu nguyện với Lời Chúa đôi khi rất khô khan, nặng nề, thậm chí mệt mỏi. Nhưng chính trong những lúc ấy, Lời vẫn đang làm việc, dù ta không cảm nhận được. Như hạt giống được gieo vào lòng đất, Lời cần thời gian để nảy mầm. Và khi đến mùa, ta mới nhận ra rằng mình đã được nuôi dưỡng từ lâu, qua những ngày tưởng như vô nghĩa.
Đọc lại đời mình trong ánh sáng của Lời Chúa cũng giúp người tín hữu hòa giải với những điều chưa trọn vẹn. Không phải mọi câu hỏi đều có lời đáp rõ ràng. Không phải mọi vết thương đều được chữa lành hoàn toàn trong đời này. Nhưng Lời Chúa dạy ta tin rằng Thiên Chúa đang dẫn ta đi trên con đường phù hợp với nhịp độ của ân sủng. Và niềm tin ấy đủ để ta tiếp tục bước đi, dù còn nhiều điều chưa hiểu.
Niềm hy vọng được khơi lại không phải là một cảm xúc nhất thời, mà là một thái độ sống. Đó là chọn tin vào lòng trung tín của Thiên Chúa hơn là vào cảm giác của mình. Đó là chọn bám vào Lời hơn là bám vào những suy diễn chủ quan. Đó là chọn ở lại trong hành trình, dù đôi khi muốn dừng lại hay quay đầu. Chính sự lựa chọn âm thầm ấy làm nên chiều sâu của đời sống đức tin.
Và rồi, khi người tín hữu quen với việc cầu nguyện bằng Lời, họ dần dần học được cách đọc cả thế giới bằng cùng một ánh sáng. Những biến động của xã hội, những bất ổn của thời đại, những khủng hoảng chung quanh không còn chỉ là lý do để sợ hãi, mà trở thành lời mời gọi để sống đức tin cách trưởng thành hơn. Vì Lời Chúa đã dạy họ rằng lịch sử không nằm ngoài bàn tay Thiên Chúa, và rằng ánh sáng Phục Sinh vẫn đang chiếu soi, ngay cả trong những đêm tối nhất.
Cầu nguyện với Lời Chúa không đòi người tín hữu phải tách mình khỏi nhịp sống thường ngày, nhưng mời gọi họ mang Lời vào chính nhịp sống ấy. Lời không chỉ được đọc trong những giờ dành riêng cho cầu nguyện, mà còn được lắng nghe trong những biến cố rất nhỏ của mỗi ngày. Một câu Kinh Thánh được nhớ lại khi đối diện với một quyết định khó khăn. Một hình ảnh Tin Mừng bỗng vang lên giữa lúc mệt mỏi hay chán nản. Một lời hứa của Thiên Chúa trở thành điểm tựa khi mọi sự xung quanh dường như mong manh. Chính trong những khoảnh khắc ấy, Lời cho thấy sức sống của mình, không như một bản văn khép kín, mà như một tiếng nói đồng hành.
Người tín hữu dần dần hiểu rằng cầu nguyện với Lời không phải là tìm kiếm những cảm xúc cao vời, mà là học cách trung thành. Trung thành ở lại với Lời, kể cả khi không thấy gì đặc biệt. Trung thành để Lời chất vấn mình, kể cả khi điều đó không dễ chịu. Trung thành để cho Lời uốn nắn cách suy nghĩ, cách phản ứng, cách lựa chọn của mình. Và chính sự trung thành âm thầm ấy làm cho đời sống đức tin có chiều sâu, không phụ thuộc vào hoàn cảnh hay tâm trạng.
Có những lúc, khi đọc lại đời mình dưới ánh sáng của Lời Chúa, người tín hữu nhận ra rằng những gì họ từng xem là chậm trễ của Thiên Chúa thực ra lại là sự chuẩn bị cần thiết. Có những cánh cửa không mở ra ngay, không phải vì Thiên Chúa khép lại, mà vì con người chưa sẵn sàng bước vào. Lời Chúa giúp ta kiên nhẫn với tiến trình của chính mình, không thúc ép, không so sánh, không nóng vội kết luận. Như các môn đệ Emmau, ta học cách đi từng bước, tin rằng Thiên Chúa đang dẫn ta đi, dù con đường có lúc rất mờ mịt.
Cầu nguyện với Lời Chúa cũng giúp người tín hữu học lại nghệ thuật lắng nghe người khác. Khi đã quen lắng nghe Thiên Chúa nói trong Kinh Thánh, ta dễ dàng hơn trong việc lắng nghe câu chuyện đời người chung quanh. Ta không vội phán xét, không vội đưa ra giải pháp, nhưng kiên nhẫn ở lại với nỗi đau, với băn khoăn, với những câu hỏi chưa có lời giải của người khác. Chính thái độ ấy làm cho đời sống Kitô hữu trở thành một không gian an toàn, nơi người ta có thể được chữa lành chỉ bằng việc được lắng nghe.
Trong một thế giới đầy tiếng ồn, cầu nguyện với Lời Chúa giúp người tín hữu tái khám phá giá trị của thinh lặng. Thinh lặng không phải là trống rỗng, nhưng là nơi Lời có thể vang lên rõ ràng nhất. Khi biết dành chỗ cho thinh lặng, ta mới nhận ra rằng nhiều quyết định sai lầm đã được đưa ra trong vội vã, nhiều mối tương quan bị tổn thương vì thiếu lắng nghe. Lời Chúa, được cầu nguyện trong thinh lặng, dạy ta sống chậm lại, để phân định, để chọn lựa trong ánh sáng của đức tin.
Đọc lại đời mình trong ánh sáng của Lời cũng giúp người tín hữu hòa giải với chính những giới hạn của mình. Ta không còn cần phải chứng tỏ, không còn phải che giấu sự mong manh, vì đã nhận ra rằng Thiên Chúa làm việc qua chính những gì không hoàn hảo. Như hai môn đệ Emmau, họ không được chọn vì hiểu biết hay can đảm, nhưng vì họ dám kể lại câu chuyện thật của mình. Và chính nơi sự thật ấy, Thiên Chúa đã tỏ mình.
Khi Lời Chúa trở thành người bạn đồng hành, đời sống đức tin không còn là một gánh nặng phải giữ cho đúng, mà là một hành trình được nâng đỡ. Người tín hữu học cách bước đi với một niềm tin khiêm tốn: tin rằng mình chưa hiểu hết, nhưng vẫn tin; tin rằng mình còn yếu đuối, nhưng vẫn được yêu; tin rằng con đường phía trước có thể còn nhiều thử thách, nhưng vẫn có ánh sáng dẫn đường. Niềm tin ấy không ồn ào, nhưng bền bỉ; không phô trương, nhưng sâu lắng.
Và rồi, khi nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua, người tín hữu có thể thốt lên như hai môn đệ năm xưa: con tim đã bừng cháy, không phải vì không còn đau khổ, mà vì đã nhận ra ý nghĩa. Lời Chúa đã làm công việc âm thầm của mình: chữa lành ký ức, phục hồi đức tin, khơi lại niềm hy vọng. Không phải bằng cách xóa đi những gì đã xảy ra, mà bằng cách cho thấy rằng tất cả đều có chỗ trong kế hoạch yêu thương và trung tín của Thiên Chúa.
Sau cùng, điều còn lại nơi người tín hữu không phải là một chuỗi câu trả lời tròn trịa, nhưng là một xác tín âm thầm mà bền bỉ: đời mình đã, đang và sẽ luôn được Thiên Chúa dẫn dắt. Cầu nguyện với Lời Chúa không làm cho con đường trở nên bằng phẳng hơn, nhưng làm cho người bước đi không còn đơn độc. Khi Lời đã đi cùng ta đủ lâu, ta nhận ra rằng Thiên Chúa không chỉ hiện diện ở đích đến, mà ở trong từng bước chân, từng chặng đường, từng khúc quanh tưởng như lạc lối.
Đường Emmau của người tín hữu hôm nay có thể rất khác với con đường của hai môn đệ năm xưa, nhưng kinh nghiệm thì vẫn vậy. Ta cũng có những ngày rời Giêrusalem với trái tim nặng nề, mang theo những câu hỏi chưa có lời giải, những hy vọng đã từng cháy sáng rồi tắt lịm. Ta cũng có lúc bước đi bên cạnh Thiên Chúa mà không nhận ra Ngài, vì quá mải mê với nỗi buồn của chính mình. Nhưng Lời Chúa vẫn kiên nhẫn bước theo, lắng nghe câu chuyện của ta, rồi từ từ mở ra ý nghĩa, không bằng áp đặt, mà bằng tình yêu.
Khi Lời Chúa được mở ra, ta học được cách đọc lại đời mình như một câu chuyện đang tiếp diễn, chứ không phải một bản án đã khép lại. Quá khứ không còn là gánh nặng đè ép, nhưng trở thành nơi ghi dấu lòng trung tín của Thiên Chúa. Hiện tại, dù còn nhiều bấp bênh, không còn là điều đáng sợ, vì ta biết mình không đi một mình. Và tương lai, dù còn mờ mịt, vẫn có thể được đón nhận với niềm hy vọng, vì Thiên Chúa đã chứng tỏ rằng Ngài không bao giờ bỏ dở công trình của Ngài.
Cầu nguyện với Lời Chúa cũng dạy người tín hữu một cách sống rất khiêm tốn: không vội vàng kết luận về mình hay về người khác. Bởi nếu Thiên Chúa cần thời gian để dẫn dắt và giáo dục ta, thì ta cũng cần thời gian để hiểu và đón nhận nhau. Khi đã từng được Lời chữa lành, ta sẽ ít muốn làm tổn thương; khi đã từng được Lời nâng đỡ, ta sẽ biết nâng đỡ; khi đã từng được Lời kiên nhẫn chờ đợi, ta sẽ học cách chờ đợi người khác.
Và rồi, trong nhịp sống đời thường, người tín hữu dần dần nhận ra một điều rất đơn sơ nhưng nền tảng: Thiên Chúa thường đến không phải trong những biến cố lẫy lừng, mà trong những khoảnh khắc rất bình dị. Một buổi sáng đọc lại Lời Chúa trong thinh lặng. Một buổi tối nhìn lại ngày sống dưới ánh sáng của đức tin. Một lần nhớ lại một câu Kinh Thánh giữa lúc mệt mỏi và để cho câu ấy giữ mình khỏi tuyệt vọng. Những điều nhỏ bé ấy, khi được lặp lại trong trung tín, làm nên một đời sống được neo chặt trong Thiên Chúa.
Như hai môn đệ Emmau, sau khi nhận ra Chúa, ta cũng được mời gọi quay trở lại Giêrusalem của đời mình, trở lại với những trách nhiệm, những mối tương quan, những thách đố chưa được giải quyết. Nhưng giờ đây, ta trở lại với một trái tim khác. Trái tim đã được sưởi ấm bởi Lời. Trái tim biết rằng ngay cả khi đêm xuống, ánh sáng Phục Sinh vẫn không tắt. Trái tim tin rằng Thiên Chúa trung tín hơn những bất trung của con người, và tình yêu của Ngài lớn hơn mọi thất bại.
Cầu nguyện với Lời Chúa, sau tất cả, không nhằm tạo nên những con người hoàn hảo, nhưng những con người biết đặt đời mình trong tay Thiên Chúa. Biết đọc lại hành trình đã qua với lòng biết ơn. Biết sống hiện tại với sự tín thác. Và biết bước vào tương lai với niềm hy vọng được khơi lại mỗi ngày. Đó là con đường Emmau của người tín hữu hôm nay: con đường có Lời đồng hành, có Thánh Thể nâng đỡ, và có một Thiên Chúa luôn đi trước, mở đường bằng chính tình yêu trung tín của Ngài.