CHUYẾN RA KHƠI CỦA NIỀM TIN VÀ KHÚC KHẢI HOÀN TRONG GIÔNG TỐ

Thứ bảy - 31/01/2026 20:46
tải xuống (21)
tải xuống (21)
Biển đời chưa bao giờ là một mặt hồ phẳng lặng, và hành trình của người Kitô hữu cũng chưa bao giờ là một lộ trình trải đầy hoa hồng hay êm ả như một giấc chiêm bao. Khi chúng ta cùng nhau lật mở những trang Tin Mừng hôm nay, chúng ta không chỉ đang đọc lại một mẩu chuyện về thiên nhiên, một ký sự về chuyến đi địa lý đơn thuần của Thầy trò Giêsu từ bờ bên này sang bờ bên kia. Không, đó là một bức tranh thần học sống động, một bản trường ca đầy kịch tính về sự đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự bình an đích thực của Thiên Chúa và nỗi sợ hãi mang tính bản năng của thân phận con người. Việc Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ "sang bên kia biển hồ" mang một ý nghĩa sâu xa hơn cả một cuộc di chuyển không gian. Đó là mệnh lệnh của truyền giáo, là bước chân dứt khoát rời khỏi vùng an toàn của Israel – nơi có truyền thống, có lề luật và sự quen thuộc – để tiến về phía miền đất của dân ngoại. Miền đất ấy, trong tâm thức người Do Thái bấy giờ, là nơi của sự ô uế, của bóng tối, nhưng lại chính là nơi những linh hồn đang khao khát ánh sáng cứu độ đang khắc khoải chờ mong.
Thế nhưng, giông bão luôn là kẻ đồng hành trung thành với những bước chân dấn thân truyền giáo. Cơn cuồng phong nổi lên giữa biển hồ Galilee đêm ấy không chỉ là một hiện tượng khí tượng học tình cờ, mà trong lăng kính thần học, nó chính là biểu tượng của sức mạnh sự dữ. Đó là tiếng gầm gừ của ma quỷ, là sự phản kháng dữ dội của thế gian đang tìm mọi cách để ngăn cản con thuyền Giáo hội tiến tới vùng đất mới. Sóng gió ấy tượng trưng cho tất cả những gì chống lại Nước Trời: là sự bách hại, là những cám dỗ, là những nghịch cảnh dồn dập khiến con người cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng. Trong khoảnh khắc sóng gầm thét, nước tràn vào thuyền và cái chết chỉ còn cách một gang tay, hình ảnh Chúa Giêsu hiện lên thật lạ lùng và đầy ám ảnh: Ngài "ở đàng lái, gối đầu mà ngủ". Một giấc ngủ tĩnh lặng tuyệt đối giữa tâm bão. Tại sao Ngài có thể ngủ khi các môn đệ đang kinh hoàng? Giấc ngủ ấy không phải là sự thờ ơ hay mệt mỏi thể xác đơn thuần, mà là một mặc khải tiên báo về cái chết trên Thập giá. Trên đồi Golgotha năm xưa, Chúa cũng dường như đã "ngủ" trong cái chết, để mặc cho bóng tối reo hò chiến thắng, để mặc cho quyền lực sự dữ tưởng chừng đã thủ tiêu được kẻ quấy rầy nền đạo đức của chúng.
Sự "vắng mặt" hay "im lặng" của Chúa trong cơn bão chính là bài học đắt giá nhất cho đức tin. Chúng ta thường chỉ thấy Chúa khi trời quang mây tạnh, khi mọi việc hanh thông, nhưng khi đối diện với thất bại tan nát, với bệnh tật hiểm nghèo hay nỗi cô đơn cùng cực, chúng ta lập tức cảm thấy Chúa như đang "ngủ". Chúng ta gào thét trong nước mắt: "Lạy Thầy, chúng con chết mất, Thầy không quan tâm sao?". Tiếng kêu ấy là tiếng kêu của mọi thời đại, của những tâm hồn đang bị sóng gió cuộc đời vùi dập. Nhưng nhìn kỹ vào trình thuật, chúng ta thấy Ngài ngủ ở "đàng lái". Ngài không rời khỏi vị trí chỉ huy, Ngài vẫn hiện diện ngay tại nơi quan trọng nhất của con thuyền. Chúa cho phép thử thách xảy ra không phải để nhấn chìm chúng ta, mà để thanh luyện một đức tin vốn còn quá nhiều tạp chất, quá nhiều sự tự phụ vào sức riêng mình. Mỗi cơn sóng dữ dội tạt vào mạn thuyền là một cơ hội để con người nhận ra rằng, nếu không có bàn tay quyền năng của Thiên Chúa, con thuyền đời người dù có vững chãi đến đâu cũng chỉ là mảnh gỗ mục nát, chông chênh giữa đại dương mênh mông của số phận.
Khi Chúa Giêsu thức dậy, Ngài không chỉ dẹp tan sóng gió, mà Ngài còn thực hiện một cuộc tái tạo trật tự. Sự chỗi dậy của Ngài là hình ảnh tiên báo cuộc Phục sinh vĩ đại. Đấng Phục sinh chính là Đấng chiến thắng mọi quyền lực ma quỷ, sự dữ và bất cứ thế lực nào dám chống đối Giáo hội. Lời trách mắng của Chúa dành cho các môn đệ: "Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?" là một lời nhắc nhở nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương cho chúng ta ngày hôm nay. Lòng tin đích thực không phải là tin rằng bão tố sẽ không đến, mà là tin rằng dù bão tố có đến, chúng ta vẫn an toàn vì có Chúa trên thuyền. Lời mời gọi sống theo Tin Mừng hôm nay chính là sự xác định vị thế của mình trong tương quan với Đấng Phục sinh. Chúng ta được mời gọi nhìn xuyên qua những đám mây đen xám xịt của cuộc đời để thấy một Thiên Chúa đang hiện diện thầm lặng. Đừng đợi đến khi biển lặng, khi túi tiền đầy, khi sức khỏe tốt mới tin Ngài là Đấng quyền năng; hãy tập tin Ngài ngay khi sóng đang vỗ mạnh nhất vào mạn thuyền cuộc đời bạn. Sống theo Tin Mừng này nghĩa là can đảm thực hiện những chuyến "sang bên kia" – bước ra khỏi vùng an toàn của cái tôi ích kỷ, vượt qua những định kiến hẹp hòi để đến với những người bị gạt ra lề xã hội, dù biết rằng hành trình đó sẽ đầy rẫy chông gai và sự chống đối.
Chúng ta phải xác tín rằng mình không bao giờ đi một mình. Đấng đã chiến thắng thế gian đang cùng chúng ta lướt sóng. Đời sống Giáo hội, từ thuở sơ khai cho đến ngàn đời sau, luôn là một cuộc ra khơi đầy mạo hiểm nhưng cũng đầy vinh quang. Có những giai đoạn Giáo hội tưởng chừng như sụp đổ trước những làn sóng thế tục hóa, trước những sự phản bội nội bộ hay bách hại bên ngoài, nhưng vì có Chúa "ngủ" trên thuyền, Giáo hội vẫn trường tồn. Mỗi Kitô hữu cũng vậy, hãy nhớ lại lời an ủi đầy quyền năng của Thánh Phaolô Tông đồ: Thiên Chúa là Đấng trung tín, Ngài sẽ không bao giờ để anh em bị thử thách quá sức chịu đựng của mình. Khi chúng ta kêu cầu, có thể Ngài không làm cho cơn bão bên ngoài tan biến ngay tức khắc theo ý ta muốn, nhưng chắc chắn Ngài sẽ làm cho cơn bão trong lòng chúng ta im tiếng. Sự bình an mà Chúa ban tặng không phải là một loại thuốc an thần giả tạo, cũng không phải là sự trốn tránh thực tại, mà là sự tĩnh lặng nội tâm cực hạn bắt nguồn từ việc tin tưởng tuyệt đối vào Đấng nắm giữ chìa khóa của sự sống và cái chết.
Hành trình đức tin là một cuộc chiến không ngừng nghỉ chống lại nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi làm chúng ta tê liệt, làm chúng ta quên mất những phép lạ Chúa đã làm trong quá khứ. Các môn đệ đã từng thấy Chúa hóa bánh ra nhiều, chữa lành người mù, nhưng trước cơn bão, họ vẫn kinh hoàng. Chúng ta cũng vậy, chúng ta thường quên rất nhanh những ơn lành của Chúa khi gặp một khó khăn mới. Bài giảng hôm nay muốn thức tỉnh chúng ta về một thực tại: Thiên Chúa luôn có mặt. Ngài hiện diện trong sự thinh lặng của những đêm trường đau khổ, Ngài hiện diện trong những giọt nước mắt thầm kín, và Ngài hiện diện ngay cả khi ta tưởng mình đã bị bỏ rơi hoàn toàn. Chỉ cần một lời kêu cầu xuất phát từ trái tim khiêm tốn: "Lạy Chúa, xin cứu con", trật tự sẽ được thiết lập lại. Sóng gió sẽ phải cúi đầu, và tâm hồn ta sẽ tìm thấy bến đậu bình yên.
Ước gì mỗi chúng ta, sau khi chiêm nghiệm biến cố này, không còn run rẩy trước những biến động của thời đại hay những thăng trầm của đời mình. Hãy để Chúa Giêsu làm thuyền trưởng của đời bạn. Hãy trao cho Ngài tay lái, trao cho Ngài cả những nỗi lo âu về tương lai, về gia đình, về công việc. Khi chúng ta dám để Ngài "ngủ" trong lòng mình với niềm tín thác, chúng ta sẽ thấy rằng không có cơn bão nào có thể nhấn chìm được người có Chúa ở cùng. Bến bờ bình an không còn là một khái niệm xa vời, mà là một thực tại đang dần hiện rõ sau mỗi đợt sóng.
Khép lại những suy niệm này, chúng ta mang theo một niềm hy vọng rạng ngời và một sức sống mới. Con thuyền đời ta có thể bị dập vùi, có thể rách nát bởi những va đập của cuộc đời, nhưng vì có Đấng Phục Sinh ngự trị, chúng ta sẽ không bao giờ bị đắm. Hãy can đảm ra khơi, can đảm yêu thương và can đảm làm chứng cho Tin Mừng, vì cuối cùng, khúc khải hoàn sẽ thuộc về những ai dám đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Xin cho mỗi chúng ta luôn biết thưa lên trong mọi nghịch cảnh: "Lạy Chúa, con tin Ngài đang ở đây với con", để rồi sau mỗi cơn bão, chúng ta lại thấy mình mạnh mẽ hơn, kiên tâm hơn và chan chứa tình yêu hơn trên con đường tiến về quê hương vĩnh cửu, nơi không còn sóng gió, chỉ còn ánh sáng và bình an vô tận của Thiên Chúa.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Thống kê

  • Đang truy cập48
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại476,131
  • Tổng lượt truy cập42,089,283
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây