CHÚNG TA SANG BỜ BÊN KIA ĐI

Thứ bảy - 31/01/2026 20:42
tải xuống (17)
tải xuống (17)
Khi bóng chiều tà dần buông xuống trên mặt Biển Hồ Galilê, cũng là lúc một hành trình đức tin bắt đầu được thử thách qua bóng tối và giông tố. Lời mời gọi của Đức Giêsu: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!” không đơn thuần là một chỉ hướng về địa lý, mà là một cuộc vượt qua trong tâm linh. Bờ bên kia đại diện cho những gì mới mẻ, lạ lẫm, và đôi khi là cả những bất trắc mà con người chưa từng chạm tới. Giữa cái nhập nhẹm của buổi hoàng hôn, con thuyền chở Thầy và trò rời xa sự náo nhiệt của đám đông để tiến vào sự thinh lặng của biển cả, nơi mà sức mạnh của con người trở nên bé nhỏ trước sự mênh mông của tạo hóa. Chiều tà ấy không chỉ là sự kết thúc của một ngày làm việc mệt mỏi với những lời giảng dạy, mà còn là khởi đầu của một bài học thực chứng, nơi các môn đệ phải rời bỏ vùng an toàn của đất liền để đối diện với định mệnh của chính mình giữa lòng đại dương bao la.
Sự chọn lựa rời xa đám đông là một chi tiết đầy ẩn ý. Đám đông thường đại diện cho sự tung hô, cho những phép lạ nhãn tiền, và cho một niềm tin dựa trên những cảm xúc hời hợt. Nhưng Chúa Giêsu muốn đưa các môn đệ vào một không gian khác—một không gian riêng tư hơn, sâu thẳm hơn và cũng khốc liệt hơn. “Bờ bên kia” trong bối cảnh Kinh Thánh không chỉ là vùng đất của dân ngoại, mà còn là biểu tượng của sự dấn thân vào những miền đất lạ của linh hồn, nơi mà sự tự mãn về kiến thức hay kinh nghiệm chài lưới kỳ cựu của các ông sẽ sớm trở nên vô hiệu. Chúng ta cũng vậy, đôi khi Chúa mời gọi ta rời bỏ những thói quen cũ, những thành công cũ để tiến về một phía mà ta chưa từng định hình, chỉ vì ở đó có sự trưởng thành đang chờ đợi.
Con thuyền ấy chính là hình ảnh của cuộc đời mỗi chúng ta, và cũng là hình ảnh của Giáo hội giữa dòng đời. Có những lúc cuộc sống êm đềm như mặt nước mùa thu, nhưng cũng có những khi “một trận cuồng phong nổi lên”. Những cơn sóng dữ không báo trước, chúng ập vào thuyền, làm đầy nước, đe dọa nhấn chìm mọi hy vọng và nỗ lực. Trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, chúng ta thường thấy mình đơn độc và hoảng loạn, cố gắng chèo chống bằng tất cả sức tàn lực kiệt nhưng dường như chẳng ích gì trước sức mạnh tàn khốc của nghịch cảnh. Hãy tưởng tượng những ngư phủ dày dạn kinh nghiệm như Phêrô hay Anrê, họ đã sống cả đời trên sóng nước, vậy mà lúc này đây, chính họ cũng phải run rẩy. Cuồng phong không phân biệt kẻ sang người hèn, không nể mặt người kinh nghiệm hay kẻ mới vào nghề; nó ập đến như một định mệnh tất yếu để phơi bày sự mong manh của thân phận con người.
Sự dữ trong thế gian thường ập đến vào những lúc ta cảm thấy mình đang thực hiện đúng ý Chúa nhất. Các môn đệ vâng lời Thầy sang bờ bên kia, và chính khi đang thi hành ý Chúa, bão táp lại nổi lên. Điều này dạy ta một sự thật cay đắng nhưng cần thiết: Thuận theo ý Chúa không có nghĩa là được miễn trừ khỏi gian nan. Ngược lại, chính trong tâm bão, căn tính của người môn đệ mới được định hình rõ nét nhất. Những gợn sóng nhỏ làm ta vui mắt, nhưng chỉ những cơn sóng khổng lồ mới khiến ta phải quỳ gối. Con thuyền của đời ta, có những lúc đầy ắp nước của nỗi lo toan, nước của nước mắt, và nước của những thất vọng tràn trề, tưởng chừng như chỉ một sải tay nữa thôi là chìm sâu vào đáy thẳm.
Thế nhưng, điều kỳ lạ nhất trong câu chuyện này không phải là sức mạnh của cơn bão, mà là giấc ngủ của Đức Giêsu. “Đức Giêsu đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ.” Giấc ngủ của Người giữa tiếng gào thét của gió và sóng là một sự tương phản đầy ám ảnh. Tại sao Người có thể ngủ khi các môn đệ đang đối mặt với cái chết? Phải chăng Người vô tâm? Không, đó là giấc ngủ của sự tín thác tuyệt đối vào Cha, một sự bình an sâu thẳm mà thế gian không thể ban tặng cũng không thể tước đoạt. Chiếc gối ở đàng lái ấy chính là điểm tựa của niềm tin, nơi mà sự xao động của ngoại cảnh không thể xâm phạm vào nội tâm của Đấng là nguồn mạch sự sống. Chúa ngủ không phải vì Ngài mệt mỏi theo cách của một xác phàm đơn thuần, mà Ngài đang mời gọi các môn đệ đi vào sự nghỉ ngơi trong Thiên Chúa ngay cả khi vạn vật chung quanh đang điên cuồng gào thét.
Giấc ngủ ấy là một thách đố cho lý trí. Làm sao ta có thể bình an khi tương lai mù mịt? Làm sao ta có thể im lặng khi đối phương đang tấn công? Giấc ngủ của Chúa Giêsu trên chiếc gối nơi đàng lái chính là biểu tượng cao nhất của sự tự chủ tâm linh. Ngài làm chủ cơn bão không phải bằng cách gào thét đáp trả bão tố, mà bằng cách giữ cho lòng mình lặng yên trước khi truyền lệnh cho biển cả lặng theo. Nếu tâm hồn ta là một mặt hồ đầy sóng gió, ta không thể phản chiếu được vẻ đẹp của bầu trời. Chúa ngủ để dạy ta rằng, quyền năng thực sự không nằm ở sự phản kháng hung hạo, mà nằm ở một niềm tín thác đủ lớn để có thể mỉm cười giữa đêm đen.
Sự hoảng sợ của các môn đệ: “Thầy ơi, chúng ta chết mất, Thầy chẳng lo gì sao?” là tiếng kêu than thân thuộc của phận người. Đó là tiếng kêu của chúng ta khi đối diện với căn bệnh nan y, khi mất đi người thân, hay khi công danh sự nghiệp sụp đổ. Chúng ta thường trách móc sự im lặng của Thiên Chúa. Chúng ta tưởng Người ngủ quên, nhưng thực ra, Người đang hiện diện ngay trong con thuyền cuộc đời ta. Người không ngăn cản cơn bão xảy đến, nhưng Người ở đó để cùng chúng ta đi qua cơn bão. Sự hiện diện âm thầm của Người đôi khi là một bài kiểm tra cho độ dày của niềm tin mà chúng ta hằng tuyên xưng. Câu hỏi "Thầy chẳng lo gì sao?" chứa đựng một sự hờn dỗi sâu sắc, nó bộc lộ một cái nhìn sai lệch về Thiên Chúa: Chúng ta thường đo lường tình yêu của Chúa bằng sự thuận lợi của hoàn cảnh.
Lời trách móc của các môn đệ phản ánh một đức tin còn non nớt, một đức tin chỉ tồn tại khi trời quang mây tạnh. Khi biến cố xảy đến, họ lập tức quên mất những phép lạ hóa bánh ra nhiều, quên mất những lời dạy về sự quan phòng của Cha trên trời. Họ chỉ thấy sóng, thấy gió, và thấy một vị Thầy dường như đang thờ ơ. Nhưng hãy nhìn kỹ, Chúa vẫn ở đó, ngay trong thuyền. Ngài không đứng trên bờ để quan sát họ vật lộn, Ngài cùng lênh đênh, cùng chịu ướt, và cùng đối diện với sự hiểm nguy. Sự im lặng của Ngài là một sự im lặng đồng hành, một sự im lặng mời gọi chúng ta lớn lên để không còn là những đứa trẻ hoảng loạn mỗi khi mây đen kéo đến.
Khi được đánh thức, Đức Giêsu không dùng vũ lực để chống lại thiên nhiên. Người chỉ dùng lời nói. “Im đi! Câm đi!” Lời quyền năng ấy đã lập tức trả lại sự tĩnh lặng cho biển cả. Một sự im lặng kinh ngạc bao trùm lấy không gian. Cơn bão bên ngoài đã dứt, nhưng cơn bão trong lòng các môn đệ lại bắt đầu trỗi dậy. Đó là cơn bão của sự ngỡ ngàng trước mầu nhiệm. “Người này là ai?” Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm thức, buộc họ phải nhìn nhận lại Đấng mà họ đang đi theo không chỉ là một bậc thầy đạo đức, mà là Chúa tể của vạn vật, Đấng có quyền năng trên cả những thế lực hỗn mang nhất. Lời truyền lệnh của Chúa cho thấy vạn vật vốn dĩ phải thuần phục dưới chân Đấng Tạo Hóa. Gió và biển chỉ là những thụ tạo, và trước tiếng nói của chủ nhân, chúng phải cúi đầu.
Sự tĩnh lặng sau cơn bão đôi khi còn đáng sợ hơn cả chính cơn bão. Đó là lúc con người phải đối diện với sự thật về bản thân mình. Khi những ồn ào của ngoại cảnh qua đi, chúng ta còn lại gì? Các môn đệ thấy mình nhỏ bé không phải vì sóng cao, mà vì họ vừa chạm mặt với Đấng Thánh. "Người này là ai?" – đây là câu hỏi bản lề của toàn bộ Tin Mừng. Nếu Ngài chỉ là một con người, Ngài không thể dẹp yên bão tố. Nếu Ngài chỉ là Thiên Chúa, Ngài đã không cần ngủ trên một chiếc gối gỗ. Ngài là Thiên Chúa làm người, Đấng nối kết giữa sự mong manh của cát bụi và sự vĩnh cửu của trời cao. Hiểu được điều này, chúng ta sẽ thấy mọi cơn bão trong đời chỉ là một phông nền để làm nổi bật vinh quang của Ngài.
Câu hỏi của Đức Giêsu: “Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?” không phải là một lời khiển trách nặng nề, mà là một lời mời gọi nhìn lại nội tâm. Nỗi sợ hãi thường là dấu hiệu của việc chúng ta đang đặt niềm tin vào sức riêng mình hoặc vào sự ổn định của hoàn cảnh thay vì đặt vào Thiên Chúa. Khi niềm tin vắng bóng, nỗi sợ sẽ chiếm ngự ngai vàng của trái tim. Đức tin không phải là tin rằng bão táp sẽ không bao giờ xảy đến, mà là tin rằng dù bão táp có lớn đến đâu, chúng ta cũng sẽ không bao giờ bị chìm bẫm vì có Chúa ở cùng. Nỗi sợ (Phobos) trong tiếng Hy Lạp thường đi đôi với sự thiếu hụt niềm tin. Chúa Giêsu muốn chỉ ra rằng: Sự an toàn không nằm ở chỗ không có bão, mà nằm ở chỗ có sự diện diện của Ngài.
Chúng ta thường nhầm lẫn giữa đức tin và sự lạc quan tào lao. Người lạc quan nói: "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, bão sẽ qua nhanh". Người có đức tin nói: "Cho dù bão không qua, cho dù thuyền có chìm, tôi vẫn thuộc về Chúa". Đức tin là một sự bám chặt vào thực tại của Thiên Chúa hơn là thực tại của cơn bão. Khi Chúa hỏi "Sao nhát thế?", Ngài muốn chúng ta nhận ra rằng nỗi sợ hãi là một thứ ảo giác do thế gian tạo ra để che mắt ta khỏi sự hiện diện của Đấng Phục Sinh. Lòng tin không phải là một cảm xúc, mà là một quyết định—quyết định tin rằng lời hứa của Chúa có giá trị hơn mọi đe dọa của sóng gió.
Bờ bên kia mà Đức Giêsu muốn đưa chúng ta tới chính là bến bờ của sự trưởng thành trong đức tin. Để đến được đó, chúng ta buộc phải đi qua những đêm tối của tâm hồn, nơi mà mọi điểm tựa trần gian đều biến mất, chỉ còn lại một mình Thiên Chúa. Mỗi cơn bão trong đời là một cơ hội để chúng ta khám phá ra một khía cạnh mới về Ngài. Nếu không có trận cuồng phong trên biển hồ năm ấy, có lẽ các môn đệ sẽ chẳng bao giờ kinh nghiệm được quyền năng biến đổi của Lời Chúa trên các thế lực thiên nhiên. Hành trình sang "bờ bên kia" là hành trình của sự lột xác. Chúng ta rời bến là những con người tự tin vào bản thân, nhưng cập bến là những con người chỉ còn biết khiêm tốn cậy trông vào Chúa.
Bờ bên kia cũng là nơi dành cho những tâm hồn không chịu dừng lại ở những gì cũ kỹ. Đời sống tâm linh nếu không có những chuyển biến sang bờ bên kia thì sẽ dễ trở thành một đầm lầy tù đọng. Chúa không muốn chúng ta quanh quẩn mãi ở những bến cảng an toàn của thói quen đạo đức hình thức. Ngài đẩy chúng ta ra khơi, Ngài cho phép bão tố xảy đến để chúng ta thấy rằng mình cần Ngài đến mức nào. Những vết sẹo sau cơn bão chính là những huân chương của lòng tin. Bờ bên kia không hứa hẹn một cuộc sống không khó khăn, nhưng nó hứa hẹn một sự sống mới dưới sự điều khiển của Thần Khí.
Sâu thẳm trong mỗi người luôn có một khoảng không gian dành cho sự sợ hãi. Nhưng hôm nay, lời Chúa mời gọi chúng ta hãy hoán đổi nỗi sợ ấy bằng sự kính sợ thánh thiêng. Sự kính sợ trước tình yêu và quyền năng của Đấng có thể làm cho “biển lặng như tờ”. Hãy để cho sự bình an của Người thấm đẫm vào những góc khuất đang dậy sóng trong lòng ta. Đừng nhìn vào sóng dữ, hãy nhìn vào Đấng đang ở đàng lái. Dù Người có vẻ như đang ngủ, nhưng trái tim Người vẫn thức để canh giữ linh hồn ta qua những giờ phút đen tối nhất của cuộc đời. Một đức tin thật sự là đức tin có khả năng hát giữa bão tố, có khả năng mỉm cười khi nước tràn thuyền, bởi biết rằng chủ nhân của con thuyền không phải là sóng gió, mà là chính Ngôi Lời nhập thể.
Cuộc đời này rốt cuộc là một chuyến vượt biển dài ngày. Có những lúc chúng ta cảm thấy như mình đang ở đàng lái, cố gắng điều khiển mọi thứ theo ý mình. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc nhở ta rằng: Hãy mời Chúa Giêsu cầm lái, và ngay cả khi Ngài "ngủ", hãy để Ngài ngủ trong con thuyền của bạn. Sự bình yên của Ngài chính là sự bảo đảm duy nhất cho chúng ta cập bến bình an. Đừng sợ bóng tối của buổi chiều tà, đừng sợ tiếng gầm thét của đại dương, vì Đấng tạo dựng nên cả bóng tối lẫn ánh sáng, cả đất liền lẫn biển cả, đang ở ngay bên cạnh bạn. Hãy thưa với Ngài: "Lạy Chúa, con tin, nhưng xin nâng đỡ lòng tin yếu kém của con." Và lúc đó, bão tố sẽ chỉ còn là một giai điệu đưa bạn vào sâu hơn trong mầu nhiệm của tình yêu Ngài.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập44
  • Hôm nay6,556
  • Tháng hiện tại6,556
  • Tổng lượt truy cập42,090,002
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây