Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ bảy - 31/01/2026 20:49
tải xuống (23)
Trong hành trình đức tin của mỗi người Kitô hữu, chúng ta thường ví cuộc đời mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương mênh mông. Có những ngày biển lặng, nắng ấm chan hòa, nhưng cũng không thiếu những lúc mây đen kéo đến và những cơn cuồng phong gào thét. Câu chuyện Chúa Giêsu dẹp yên sóng gió không đơn thuần là một phép lạ về thiên nhiên, mà là một mặc khải sâu sắc về căn tính của Ngài và là một bài học đắt giá về thái độ của con người trước những biến động của trần gian. Biển cả, trong tâm thức của người Do Thái xưa, không chỉ là nguồn sống mà còn là biểu tượng của sự hỗn độn, nơi trú ngụ của những mãnh lực đen tối và các thế lực thù địch chống lại Thiên Chúa. Khi thánh sử mô tả cơn cuồng phong nổi lên, đó không chỉ là sự biến chuyển của thời tiết, mà là hình ảnh tượng trưng cho cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự thánh thiện và tội lỗi. Việc Đức Kitô đứng dậy, ra lệnh cho gió và biển im lặng, chính là lời khẳng định đanh thép về vương quyền của Ngài. Ngài không chỉ làm chủ các quy luật vật lý, mà quan trọng hơn, Ngài có quyền năng trên mọi tà thần, mọi sức mạnh của sự ác đang tìm cách nhấn chìm niềm hy vọng của con người. Chúng ta hãy nhìn vào hình ảnh đối lập đầy thú vị trong đoạn Tin Mừng này: một bên là sóng gào gió rít, một bên là Chúa Giêsu "ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ". Sự bình an của Chúa Giêsu giữa cơn bão không phải là sự thờ ơ hay mệt mỏi thuần túy của một thân xác con người sau một ngày vất vả, mà là sự bình an tuyệt đối của Đấng luôn hiệp thông với Chúa Cha. Ngài ngủ trong niềm tín thác, một giấc ngủ vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi trần gian. Trong khi đó, các môn đệ – những ngư phủ dạn dày sương gió – lại cuống cuồng và hoảng loạn. Họ có Chúa trên thuyền, nhưng lòng họ lại đầy bóng tối của sự nghi ngại. Câu hỏi "Người này là ai?" mà các môn đệ thốt lên chính là khởi đầu của một hành trình nội tâm sâu thẳm. Đây cũng là câu hỏi mà mỗi chúng ta phải tự trả lời trong những lúc đối diện với nghịch cảnh. Phải chăng chúng ta chỉ tin Chúa khi trời yên biển lặng? Phải chăng chúng ta chỉ thấy Ngài quyền năng khi mọi sự hanh thông? Khi sóng gió ập đến và dường như Chúa vẫn "đang ngủ" trước những lời kêu cầu của ta, đó là lúc đức tin của ta bị thử thách một cách nghiệt ngã nhất. Chúng ta trách Chúa không quan tâm, chúng ta sợ hãi như thể Chúa đã bỏ rơi con thuyền cuộc đời mình, nhưng thực tế, Ngài vẫn ở đó, ngay đàng lái, dẫn dắt chúng ta qua cơn nguy biến. Thế giới hôm nay là một thế giới đầy biến động, chẳng khác gì mặt biển hồ Galilê năm xưa. Những bản tin về chiến tranh, dịch bệnh, những vụ đình công, những cảnh cướp đoạt, hay chính những đổ vỡ trong gia đình và sự cô độc trong tâm hồn là những đợt sóng hung hãn đang vỗ vào mạn thuyền đời ta. Chúng ta dễ dàng rơi vào trạng thái giống như cô Mác-ta: "lo lắng và lăng xăng nhiều chuyện quá". Chúng ta mải mê tìm cách tát nước ra khỏi thuyền, mải mê vật lộn với những cơn sóng bằng sức riêng của mình mà quên mất rằng "chỉ có một chuyện cần thiết", đó là sự hiện diện của Thầy ngay trong lòng thuyền. Sống theo Tin Mừng này không có nghĩa là cuộc đời chúng ta sẽ không còn bão tố. Tin vào Chúa không phải là một tấm thẻ bảo hiểm giúp ta miễn trừ khỏi những tai ương. Sống theo Tin Mừng là học cách giữ vững niềm tin rằng ngay cả khi bão tố dữ dội nhất, Chúa vẫn đang hiện diện. Sự hiện diện của Ngài là sự bảo đảm rằng con thuyền sẽ không bị chìm, dù sóng có cao bao nhiêu đi chăng nữa. Chúng ta được mời gọi để hoán cải từ sự sợ hãi sang sự tin tưởng, từ việc chỉ nhìn vào sức mạnh của cơn bão sang việc chiêm ngắm quyền năng của Đấng có thể truyền lệnh cho gió biển phải lặng im. Sự sâu lắng của bài học này nằm ở chỗ: Chúa đôi khi để bão tố xảy ra để ta thấy rõ sự yếu đuối của mình và sự cần thiết của Ngài. Gần Đức Giêsu, chúng ta không có quyền sợ hãi, vì sợ hãi là dấu hiệu của sự thiếu tin tưởng. Nếu chúng ta thực sự tin rằng Ngài là Đấng Cứu Chuộc, là Đấng có quyền tha tội và chế ngự mọi mãnh lực của sự chết, thì lòng chúng ta sẽ đạt được sự tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão. Đừng đánh thức Chúa bằng sự oán trách, nhưng hãy chạm đến Ngài bằng một lời cầu nguyện khiêm tốn: "Lạy Chúa, con tin, nhưng xin giúp lòng tin yếu kém của con". Cuối cùng, việc dẹp yên sóng gió không chỉ diễn ra bên ngoài xã hội hay thiên nhiên, mà quan trọng nhất là việc dẹp yên những cơn sóng lòng: lòng tham, sự đố kỵ, nỗi bất an và những đam mê bất chính. Khi chúng ta để Chúa làm chủ con thuyền đời mình, Ngài sẽ lập lại trật tự trong tâm hồn ta. Hãy để lời phán của Ngài: "Im đi! Câm đi!" vang lên trong chính những xao động nội tâm của chúng ta. Khi ấy, dù thế giới ngoài kia có cuồng loạn đến đâu, chúng ta vẫn có thể dựa đầu vào gối mà bình yên, vì biết rằng Đấng cầm lái con thuyền này chính là Chúa Tể của cả vũ trụ.