ĐỨC TIN LÀ CÁI CHẠM LÀM NÊN PHÉP LẠ GIỮA BIỂN ĐỜI CÙNG CỰC

Thứ hai - 02/02/2026 19:44
tải xuống (9)
tải xuống (9)
Thưa anh chị em đang hiện diện nơi đây, có bao giờ trong cuộc đời, anh chị em cảm thấy mình dường như đã đi đến tận cùng của sự bế tắc chưa? Có bao giờ anh chị em thấy mình đứng giữa một đám đông ồn ào nhưng lòng lại hoang mang, cô độc đến lạ kỳ, như thể không một ai trên thế gian này có thể hiểu thấu nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn mình? Hôm nay, Tin Mừng theo thánh Marcô mở ra trước mắt chúng ta hai bức tranh về nỗi đau tận cùng của con người: một người phụ nữ bị gặm nhấm bởi bệnh tật suốt mười hai năm dài, và một người cha đang nhìn hơi thở của đứa con độc nhất lịm dần. Cả hai đều đang đứng trước vực thẳm của sự chết, nhưng chính trong giây phút đen tối ấy, một ánh sáng đã rực sáng lên — ánh sáng của một đức tin không lùi bước.
Chúng ta hãy dừng lại thật lâu để chiêm ngắm hình ảnh người phụ nữ bị bệnh băng huyết. Trong văn hóa Do Thái thời bấy giờ, căn bệnh này không chỉ là một nỗi đau về thể xác, mà nó là một bản án tử hình về mặt xã hội và tôn giáo. Máu theo quan niệm xưa chính là sự sống. Máu chảy ra không ngừng nghĩa là sự sống đang rò rỉ, đang cạn kiệt, đang héo úa từng ngày. Bà không chỉ đau vì những cơn hành hạ của thân xác, bà còn đau vì sự ghẻ lạnh của luật lệ. Luật Lê-vi quy định bà là người "ô uế". Ai chạm vào bà cũng trở nên ô uế. Bà bị đẩy ra khỏi đền thờ, bị loại ra khỏi cộng đoàn, không được phép chạm vào ai và cũng chẳng ai dám chạm vào bà. Mười hai năm trời sống trong bóng tối, mười hai năm tiêu tán hết tiền của cho các thầy thuốc mà bệnh tình chỉ thêm nặng. Có lẽ, bà đã từng nghĩ đến việc buông xuôi. Nhưng không, giữa đám đông đang chen lấn quanh Đức Giêsu, bà đã chọn một con đường liều lĩnh nhất: bà chọn "xé rào".
Anh chị em hãy hình dung cái khoảnh khắc ấy. Bà không đến trước mặt Chúa để kêu nài như những người khác. Bà âm thầm, lén lút tiến lại phía sau. Tại sao bà lại giấu mình? Có lẽ vì bà mặc cảm, vì bà sợ sự kỳ thị của đám đông, sợ người ta phát hiện ra một kẻ "ô uế" đang trà trộn. Nhưng ẩn sâu trong sự rụt rè ấy là một niềm xác tín mãnh liệt đến mức phi thường: "Dầu tôi chỉ đụng vào áo Ngài thôi, tôi cũng sẽ được khỏi". Đây không phải là một suy đoán mơ hồ, đây là một lời tuyên xưng đức tin bằng hành động. Bà không cần một lời giải thích thần học cao siêu, bà chỉ cần một cái chạm. Và lạ lùng thay, khi ngón tay bà vừa chạm vào gấu áo của Thầy Chí Thánh, một luồng sức mạnh từ trời cao đã tuôn đổ, chặn đứng dòng máu đang chảy, phục hồi lại sự sống đã mất bấy lâu. Đức Giêsu dừng lại. Ngài hỏi: "Ai đã chạm vào áo Ta?". Các môn đệ ngạc nhiên vì đám đông đang vây quanh, nhưng Chúa biết, cái chạm này khác hẳn những cái đụng chạm vô tình của đám đông. Đó là cái chạm của đức tin, cái chạm đã rút lấy quyền năng chữa lành từ nơi Ngài.
Cùng lúc đó, chúng ta gặp thấy ông Giairô. Ông là một trưởng hội đường, một người có địa vị, có danh giá. Thế nhưng, trước sự chết của đứa con gái nhỏ, mọi tước vị đều trở nên vô nghĩa. Ông đã gạt bỏ cái tôi, gạt bỏ sự sĩ diện của một vị chức sắc để quỳ rạp dưới chân một vị Thầy nghèo đến từ Galilê. Lời khẩn nguyện của ông vừa thiết tha, vừa tin tưởng: "Xin Ngài đặt tay trên nó để nó được sống". Ông tin vào bàn tay chúc lành của Chúa. Nhưng thảm kịch lại xảy đến khi một sứ giả từ nhà ông chạy đến báo tin: "Con ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?". Lời nói ấy như một nhát dao đâm thấu tim gan người cha. Hy vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, Đức Giêsu đã nhìn thẳng vào mắt ông và bảo: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi".
Anh chị em thân mến, hai câu chuyện này đan xen vào nhau để dạy chúng ta một bài học về sự "ngược dòng". Cả bà góa và ông Giairô đều phải vượt qua những rào cản khổng lồ để đến với Chúa. Bà góa vượt qua rào cản của luật lệ và sự mặc cảm tội lỗi; ông Giairô vượt qua rào cản của địa vị và sự tuyệt vọng trước cái chết. Hôm nay, mỗi chúng ta cũng mang trong mình những căn bệnh "băng huyết" tâm linh. Có thể đó là nỗi đau từ những đổ vỡ trong gia đình đang rỉ máu mỗi ngày. Có thể đó là những thói hư tật xấu, những đam mê lầm lạc đang làm cạn kiệt sức sống siêu nhiên trong chúng ta. Có thể đó là căn bệnh của sự cô đơn, của stress, của những lo âu cơm áo gạo tiền khiến chúng ta thấy mình như đang chết dần chết mòn giữa cuộc đời hối hả.
Chúa Giêsu vẫn đang đi giữa chúng ta, giữa đám đông của thế giới ồn ào này. Nhiều người trong chúng ta có lẽ vẫn đang "chen lấn" quanh Ngài qua những buổi đọc kinh hằng ngày, qua những lễ nghi hình thức, nhưng liệu chúng ta có thực sự "chạm" vào Ngài bằng đức tin hay không? Hay chúng ta chỉ là những người đi bên cạnh Ngài một cách hời hợt? Đức tin thật sự không phải là một mớ lý thuyết suông, mà là một hành động liều lĩnh để chạy đến với Chúa khi mọi cánh cửa khác đã đóng sập lại.
Chúa bảo ông Giairô: "Đừng sợ, chỉ cần tin thôi". Lời ấy hôm nay cũng đang vang vọng trong lòng anh chị em. Khi bác sĩ lắc đầu trước căn bệnh của chúng ta, khi người thân quay lưng, khi tội lỗi làm chúng ta thấy mình không còn xứng đáng được cứu chuộc, Chúa vẫn nói: "Hãy chạm vào áo Ta". Cái chạm của bà góa đã biến một kẻ ô uế thành một người con gái của đức tin được chúc phúc. Cái chạm của Chúa trên tay đứa bé đã quá cố đã biến cái chết thành một giấc ngủ và sự phục sinh.
Sống đức tin là dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám lội ngược dòng với những định kiến của xã hội. Đừng để những "luật lệ" của thế gian, những tiếng xì xầm của đám đông ngăn cản chúng ta tìm đến lòng thương xót Chúa. Chúng ta cần một chút sức mạnh từ nơi Ngài, một chút can đảm để thú nhận sự yếu hèn của mình. Hãy nhớ rằng, Chúa không bao giờ xua đuổi một tâm hồn tan nát và khiêm nhường. Ngài chờ đợi chúng ta "chạm" vào Ngài, không phải bằng tay, mà bằng một tấm lòng khao khát được chữa lành.
Lạy Chúa, xin cho chúng con một đức tin đơn sơ nhưng mãnh liệt như người phụ nữ năm xưa. Xin cho chúng con sự kiên vững như ông Giairô trước những tin dữ của cuộc đời. Giữa một thế giới đầy những thương tổn và đổ vỡ, xin cho chúng con biết chạy đến bên Chúa, để được Ngài nắm lấy tay và bảo rằng: "Talitha koum - Hỡi con, hãy trỗi dậy!". Xin cho mỗi giây phút cuộc đời chúng con là một hành trình đi tìm cái chạm thánh thiêng ấy, để chúng con được phục hồi sức sống, được bình an và được trở về trong vòng tay yêu thương của cộng đoàn.
 


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập43
  • Hôm nay14,963
  • Tháng hiện tại36,341
  • Tổng lượt truy cập42,119,787
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây