GIAO ƯỚC CỦA ÁNH SÁNG VÀ MẦU NHIỆM CỦA LƯỠI GƯƠM TÌNH YÊU

Thứ hai - 02/02/2026 19:50
tải xuống (13)
tải xuống (13)
LỜI NGUYỆN SÁNG - DÂNG CHÚA GIÊ-SU TRONG ĐỀN THÁNH
Lạy Chúa Giê-su, trong buổi sáng còn đẫm hơi sương và lòng con còn nhiều xao động, con đến trước Nhan Thánh Chúa với đôi tay trống rỗng và trái tim cần được soi sáng. Con tạ ơn Chúa vì một ngày mới lại được trao ban, vì hơi thở còn ở trong con, vì con vẫn còn cơ hội để yêu mến, để hoán cải và để bước đi trong ánh sáng của Ngài. Như ngày xưa Chúa được Cha Mẹ dâng tiến trong Đền Thánh, hôm nay con cũng xin dâng chính con cho Chúa, với tất cả những gì con là, cả những điều tốt đẹp lẫn những yếu đuối mong manh.
Lạy Chúa, con chiêm ngắm hình ảnh Mẹ Maria và thánh Giuse âm thầm đem Chúa lên Giê-ru-sa-lem, không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn sơ vâng phục Luật Chúa. Con nhận ra rằng con đường thánh thiện không phải là những điều lớn lao, mà là sự trung tín trong những bổn phận rất nhỏ mỗi ngày. Xin dạy con biết sống đức tin bằng hành động cụ thể, biết đem Chúa vào chính “Đền Thánh” của đời con là gia đình, công việc, các mối tương quan và những chọn lựa thầm lặng.
Lạy Chúa Giê-su, con cùng ông Si-mê-ôn ẵm Chúa trong lòng mình. Có lẽ con không già nua như ông, nhưng con cũng mang trong lòng biết bao mong chờ, khắc khoải và hy vọng. Xin cho con được nhận ra Chúa là ơn cứu độ của đời con, là ánh sáng soi đường trong những lúc con mù mờ, hoang mang và mệt mỏi. Đừng để con tìm ánh sáng nơi những điều chóng qua, nhưng biết bám chặt vào Chúa, ngay cả khi ánh sáng ấy chiếu rọi qua thập giá.
Lạy Chúa, lời tiên báo về lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn Mẹ làm con chạnh lòng. Con hiểu rằng theo Chúa không phải lúc nào cũng là bình an êm đềm, mà có khi là đau đớn, bị hiểu lầm và chống đối. Xin cho con đủ can đảm để chấp nhận những “lưỡi gươm” trong đời mình, những thử thách giúp con trưởng thành trong đức tin, để qua đó những ý nghĩ thật trong lòng con được bày tỏ trước mặt Chúa.
Lạy Chúa, con cũng nhớ đến bà An-na, người phụ nữ âm thầm cầu nguyện suốt cả cuộc đời. Bà không rời bỏ Đền Thờ, không ngừng ăn chay và thờ phượng. Xin cho con một trái tim biết kiên trì cầu nguyện, không bỏ cuộc khi khô khan, không nản lòng khi chưa thấy kết quả. Cho con biết trung thành với Chúa trong thinh lặng, để rồi khi gặp Chúa, con cũng biết cất lời tạ ơn và loan báo niềm hy vọng cho những người chung quanh.
Lạy Chúa Giê-su, khi khởi đầu ngày mới, con xin phó dâng mọi dự định, lo toan và bất an của con trong tay Chúa. Xin ở lại với con trong từng giây phút, để con lớn lên mỗi ngày trong khôn ngoan, ân sủng và tình yêu, như Chúa đã lớn lên xưa kia tại Na-da-rét. Xin cho đời con, dù âm thầm nhỏ bé, cũng trở thành một lễ dâng đẹp lòng Chúa. Amen.
 Lm. Anmai, CSsR
 
 
GIAO ƯỚC CỦA ÁNH SÁNG VÀ MẦU NHIỆM CỦA LƯỠI GƯƠM TÌNH YÊU
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, trong không gian linh thiêng của ngôi thánh đường này, hôm nay chúng ta cùng hòa nhập vào dòng chảy của lịch sử cứu độ, để cùng với Đức Ma-ri-a và Thánh Giu-se bước lên đền thờ Giê-ru-sa-lem. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay không chỉ đơn thuần thuật lại một nghi thức tôn giáo cổ xưa của người Do Thái, mà còn mở ra trước mắt chúng ta một mầu nhiệm vĩ đại: cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và nhân loại, giữa sự chờ đợi mòn mỏi của Cựu Ước và sự hiện diện mới mẻ của Tân Ước, giữa sự già nua của nhân thế và sức sống trẻ trung của Thiên Chúa nhập thể. Hôm nay là Lễ Dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh, hay còn gọi là Lễ Nến, ngày mà Ánh Sáng thực sự đã được thắp lên giữa lòng nhân thế, một ánh sáng không bao giờ tàn lụi, soi chiếu vào những góc khuất tối tăm nhất của kiếp người.
Hãy để tâm trí chúng ta quay trở lại với khung cảnh của Giê-ru-sa-lem hai ngàn năm trước. Đó là một ngày bình thường như bao ngày khác tại Đền Thờ nguy nga tráng lệ. Dòng người tấp nập, tiếng chiên bò, tiếng trao đổi của những người buôn bán, tiếng cầu kinh râm ran tạo nên một bức tranh hỗn độn của tôn giáo và đời sống. Giữa sự ồn ào và náo nhiệt ấy, có một đôi vợ chồng nghèo từ miền quê Na-da-rét lặng lẽ bước vào. Họ không có tùy tùng đi theo, không có kèn trống báo hiệu, không có phẩm phục lộng lẫy. Trên tay người chồng là một đôi chim gáy – lễ vật của người nghèo, và trên tay người mẹ là một Hài Nhi bé nhỏ. Không ai trong đám đông ấy nhận ra rằng, Đấng là Chủ tể của Đền Thờ đang tiến vào nhà của Ngài. Thiên Chúa đến với dân Người không phải trong sấm chớp kinh hoàng như trên núi Xi-nai, mà trong hình hài của một trẻ thơ yếu ớt, cần được bế ẵm, cần được chở che. Sự khiêm hạ của Thiên Chúa làm đảo lộn mọi suy nghĩ của con người về quyền lực và vinh quang.
Chúng ta hãy suy ngẫm về hành động "dâng con" của Đức Ma-ri-a và Thánh Giu-se. Luật Mô-sê quy định rằng mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến cho Chúa để tưởng nhớ việc Thiên Chúa đã cứu các con đầu lòng của người Ít-ra-en trong đêm Vượt Qua tại Ai Cập. Chúa Giê-su, Ngôi Hai Thiên Chúa, chính là Đấng làm ra Lề Luật, Ngài đứng trên Lề Luật, nhưng Ngài đã chọn sinh ra dưới Lề Luật để chu toàn mọi sự trong đức vâng phục. Việc Đức Ma-ri-a đem con đi dâng không chỉ là một nghi thức tuân thủ luật pháp, mà là một cử chỉ của sự trao hiến trọn vẹn. Mẹ không giữ con cho riêng mình. Mẹ hiểu rằng đứa con này thuộc về Thiên Chúa trước khi thuộc về Mẹ. Đây là bài học sâu sắc cho mỗi gia đình, mỗi bậc cha mẹ trong thế giới hôm nay: con cái là quà tặng của Thiên Chúa, không phải là tài sản riêng để chúng ta nhào nặn theo ý muốn ích kỷ của mình. Dâng con cho Chúa không có nghĩa là đem con vào tu viện hay nhà thờ, mà là giáo dục con nhận biết Chân, Thiện, Mỹ, hướng dẫn con sống đúng với phẩm giá làm người và làm con Thiên Chúa.
Trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, một cuộc gặp gỡ kỳ diệu đã diễn ra. Cụ già Si-mê-ôn, một người công chính và sùng đạo, đại diện cho những tâm hồn khao khát của Cựu Ước, đã được Thánh Thần thúc đẩy lên Đền Thờ. Hãy hình dung đôi mắt đã mờ đục vì thời gian của ông bỗng sáng rực lên khi nhìn thấy Hài Nhi. Cả cuộc đời ông là một chuỗi ngày chờ đợi. Ông chờ đợi không phải sự giàu sang, không phải sự giải phóng chính trị khỏi ách đô hộ La Mã, mà ông chờ đợi "niềm an ủi của Ít-ra-en". Sự chờ đợi của Si-mê-ôn là hình ảnh của đức tin kiên trung, không nản lòng trước sự im lặng của Thiên Chúa. Và hôm nay, lời hứa đã được thực hiện. Ông đón lấy Hài Nhi từ tay Đức Mẹ. Đó là một hình ảnh tuyệt đẹp: đôi tay run rẩy, nhăn nheo của tuổi già ôm lấy sự sống non nớt, tươi mới của Thiên Chúa. Quá khứ ôm lấy Tương lai. Cựu Ước ôm lấy Tân Ước.
Và từ lồng ngực già nua ấy, một bài ca tuyệt diệu đã cất lên, bài ca Nunc Dimittis – "An Bình Ra Đi". "Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ". Tại sao nhìn thấy Hài Nhi này thì ông có thể chết bình an? Bởi vì đối với Si-mê-ôn, cái chết không còn là một dấu chấm hết bi đát, không còn là sự lao vào bóng tối hư vô, mà là bước vào sự viên mãn vì ông đã thấy Ánh Sáng. Ông gọi Hài Nhi là "Ánh sáng soi đường cho dân ngoại". Đây là một lời tuyên xưng mang tính cách mạng. Ơn cứu độ không còn bị giới hạn trong biên giới của dân tộc Do Thái, mà đã bùng nổ ra để chiếu soi cho muôn dân, muôn nước. Ánh sáng ấy chiếu vào những nơi tối tăm nhất của lịch sử nhân loại, chiếu vào sự sợ hãi, sự tuyệt vọng và sự chết chóc. Khi có Chúa Giê-su, cuộc đời này dù có ngắn ngủi hay dài lâu, đều có ý nghĩa và đích đến.
Tuy nhiên, bài Tin Mừng không dừng lại ở niềm vui và ánh sáng rực rỡ. Ngay trong lúc hân hoan nhất, bóng tối của Thập Giá đã thấp thoáng hiện ra. Lời tiên báo của Si-mê-ôn dành cho Đức Ma-ri-a như một nốt trầm bi tráng giữa bản hòa ca: "Cháu bé này được đặt làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà". Tại sao Đấng Cứu Thế, Đấng mang đến bình an, lại trở thành dấu hiệu bị chống đối? Tại sao Ngài lại là nguyên nhân khiến người ta ngã xuống? Bởi vì Ánh Sáng khi chiếu vào thế gian sẽ làm lộ ra những gì người ta muốn che giấu. Chúa Giê-su là sự thật, và sự thật thường mất lòng. Ngài đòi hỏi một sự hoán cải tận căn, một sự từ bỏ lối sống ích kỷ, giả hình. Những ai chấp nhận Ngài sẽ "đứng lên" trong sự sống mới, còn những ai khước từ Ngài, bám víu vào bóng tối của tội lỗi, sẽ tự mình vấp ngã.
Lời tiên báo về "lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn" Đức Ma-ri-a là một mầu nhiệm của sự đồng công cứu chuộc. Mẹ Ma-ri-a, ngay từ giây phút dâng con, đã bắt đầu bước vào con đường Thập Giá. Việc dâng con trong Đền Thờ hôm nay là khúc dạo đầu cho việc dâng con trên đỉnh đồi Gol-go-tha sau này. Ở Đền Thờ, Mẹ dâng con bằng đôi tay bồng ẵm; ở Thập Giá, Mẹ dâng con bằng trái tim nát tan. "Lưỡi gươm" ấy không phải là một vũ khí kim loại, mà là lưỡi gươm của nỗi đau khổ khi nhìn thấy Con Thiên Chúa bị con người chối bỏ, hành hạ và giết chết. Nhưng chính nhờ lưỡi gươm đau khổ ấy, "những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra". Mẹ Ma-ri-a dạy chúng ta rằng: yêu mến Chúa không có nghĩa là được miễn trừ khỏi đau khổ. Ngược lại, càng yêu mến, chúng ta càng trở nên nhạy cảm với nỗi đau của trần thế, và đôi khi, chính tình yêu đó đòi hỏi chúng ta phải hy sinh, phải chịu nát tan cõi lòng để cộng tác vào công trình cứu độ. Sự dâng hiến đích thực bao giờ cũng kèm theo sự từ bỏ và đau đớn, nhưng đó là nỗi đau sinh ra sự sống.
Bên cạnh Si-mê-ôn, thánh sử Lu-ca còn khắc họa chân dung của bà An-na, một nữ ngôn sứ già nua. Bà đại diện cho những người nghèo của Gia-vê, những người sống âm thầm, khiêm tốn nhưng có một đời sống nội tâm mãnh liệt. Bà góa chồng từ thời son trẻ, sống cô độc đến tám mươi tư tuổi. Trong cái nhìn của người đời, bà là một người phụ nữ bất hạnh, cô quả và vô dụng. Nhưng trong cái nhìn của Thiên Chúa, bà là một chiến sĩ đức tin kiên cường. Bà "không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa". Cuộc đời bà chứng minh rằng: sự hữu ích của một con người không nằm ở việc họ làm ra bao nhiêu của cải vật chất, mà nằm ở độ sâu của đời sống cầu nguyện. Những người già trong cộng đoàn chúng ta, những người đau yếu, bệnh tật, họ không phải là gánh nặng xã hội, mà chính là những "cột thu lôi" thu hút ân sủng Chúa xuống cho trần gian nhờ lời cầu nguyện âm thầm của họ. Bà An-na đã nhận ra Chúa Giê-su không phải bằng đôi mắt thể lý tinh tường, mà bằng đôi mắt tâm hồn đã được thanh luyện qua chay tịnh và cầu nguyện. Bà dạy chúng ta bài học về sự tỉnh thức: chỉ khi tâm hồn tĩnh lặng, bớt đi những ồn ào của dục vọng và lo toan, chúng ta mới có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa trong những biến cố đời thường.
Lễ Dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta nhìn lại "đền thờ" tâm hồn mình. Chúng ta đang dâng gì cho Chúa? Có lẽ chúng ta không có vàng bạc, châu báu, chúng ta cũng nghèo khó như gia đình Na-da-rét xưa. Nhưng Chúa không cần những lễ vật vô tri. Ngài cần chính con người chúng ta. Ngài muốn chúng ta dâng lên Ngài những lo toan, những yếu đuối, những bệnh tật và cả những tội lỗi của mình để Ngài thanh tẩy và biến đổi. Mỗi lần tham dự Thánh Lễ là một lần chúng ta tiến dâng đời mình. Khi linh mục nâng chén thánh và đĩa thánh lên, hãy đặt vào đó nỗi buồn của bạn, niềm vui của bạn, và cả những "lưỡi gươm" đang đâm thâu tâm hồn bạn. Đừng sợ hãi, vì chính Chúa Giê-su đang ở đó để đón nhận và thánh hóa tất cả.
Hôm nay cũng là ngày Quốc tế Đời sống Thánh hiến. Hình ảnh cụ già Si-mê-ôn và bà An-na, cũng như Đức Ma-ri-a và Thánh Giu-se, là mẫu mực cho tất cả những ai sống đời thánh hiến. Đó là những người đã chọn Chúa làm gia nghiệp, chọn sống nghèo khó, khiết tịnh và vâng phục để làm chứng cho Nước Trời. Nhưng theo một nghĩa rộng hơn, nhờ Bí tích Rửa Tội, tất cả chúng ta đều đã được "thánh hiến", được dành riêng cho Chúa. Chúng ta có sống xứng đáng với sự thánh hiến đó không? Hay chúng ta đang để cho ánh sáng đức tin trong mình leo lét và bị dập tắt bởi những cơn gió của chủ nghĩa hưởng thụ, của sự dửng dưng và vô cảm?
Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy biến động, một thế giới mà bóng tối của sự dữ, của chiến tranh, của sự lừa dối dường như đang bao phủ. Con người hiện đại cũng giống như dân Ít-ra-en xưa, đang mong chờ một niềm an ủi, một lối thoát. Nhưng con người lại thường tìm kiếm ánh sáng từ những ngọn đèn giả tạo: ánh sáng của tiền bạc, của danh vọng, của khoái lạc. Những ánh sáng đó rực rỡ trong chốc lát nhưng rồi sẽ tàn lụi, để lại một màn đêm còn dày đặc hơn trong tâm hồn. Chỉ có Chúa Giê-su là Ánh Sáng thật. Ngài là "Ánh sáng soi đường cho dân ngoại". Sứ mạng của người Ki-tô hữu chúng ta là phải trở thành những ngọn nến, tiếp nhận lửa từ Chúa Giê-su để thắp sáng môi trường mình đang sống. Một ngọn nến cháy sáng là một ngọn nến phải tự tiêu hao chính mình. Nếu nến sợ hao mòn, nó sẽ không bao giờ tỏa sáng. Cũng vậy, nếu chúng ta sợ hy sinh, sợ thiệt thòi, chúng ta không thể làm chứng cho Chúa.
Hãy nhìn vào Đức Giê-su Hài Nhi. Ngài chưa nói một lời nào, chưa làm một phép lạ nào, chỉ hiện diện trong sự yếu đuối và lệ thuộc, nhưng Ngài đã làm rung động cả Đền Thờ, làm thỏa mãn sự chờ đợi ngàn năm của Si-mê-ôn và An-na. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: giá trị của chúng ta trước mặt Chúa không nằm ở việc chúng ta "làm" được gì, mà là chúng ta "là" ai và chúng ta "thuộc về" ai. Khi chúng ta thuộc về Chúa, khi chúng ta mang Chúa trong mình, sự hiện diện của chúng ta tự nó sẽ mang lại bình an và niềm vui cho người khác mà không cần nhiều lời nói.
Bài Tin Mừng kết thúc bằng một câu rất đỗi bình dị: "Khi hai ông bà đã hoàn tất mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về thành của mình là Na-da-rét... Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa". Sau những giây phút xuất thần tại Đền Thờ, sau những lời tiên tri vĩ đại, Thánh Gia trở về với cuộc sống đời thường tại Na-da-rét. Họ trở về với công việc mộc mạc, với bếp núc, với những lo toan cơm áo gạo tiền. Nhưng Na-da-rét từ nay đã khác, vì có Chúa ở đó. Đời sống đức tin không phải là cứ ở lì trong nhà thờ hay sống mãi trong những giây phút ngất ngây thiêng liêng. Đời sống đức tin là đem Ánh Sáng từ Đền Thờ về với gia đình, về với công xưởng, trường học, bệnh viện. Chính trong sự bình thường của cuộc sống "ngày càng lớn lên", chúng ta diễn tả sự thánh thiện. Sự thánh thiện không phải là những điều phi thường, mà là làm những việc tầm thường với một tình yêu phi thường, như cách Chúa Giê-su đã lớn lên tại Na-da-rét.
Lạy Chúa Giê-su Hài Đồng, Đấng là Ánh Sáng muôn dân, hôm nay chúng con xin dâng lên Chúa cuộc đời của chúng con, với tất cả những hy vọng và lo âu. Xin cho chúng con, giống như cụ già Si-mê-ôn, có đôi mắt đức tin sáng suốt để nhận ra Chúa trong những hình hài bé nhỏ, nghèo hèn của anh chị em xung quanh. Xin cho chúng con, giống như bà An-na, biết kiên trì trong cầu nguyện để giữ vững ngọn lửa tin yêu giữa dòng đời xáo trộn. Và xin cho chúng con, giống như Đức Mẹ, dám can đảm đón nhận cả "lưỡi gươm" của thử thách, để qua đó, tâm hồn chúng con được mở rộng, trở thành nơi trú ngụ cho tình yêu Chúa và là ánh sáng sưởi ấm cho nhân gian. Xin Chúa giúp chúng con hiểu rằng, được thuộc về Chúa, được dâng hiến cho Chúa, chính là hạnh phúc lớn lao nhất của đời người, là nguồn bình an đích thực giúp chúng con vững bước cho đến ngày được gặp Chúa mặt giáp mặt trong vinh quang vĩnh cửu. Amen.

 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập59
  • Hôm nay14,963
  • Tháng hiện tại36,382
  • Tổng lượt truy cập42,119,828
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây