Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ hai - 02/02/2026 19:45
tải xuống (10)
Trong không gian tĩnh lặng của tâm hồn và giữa sự xô bồ của cuộc đời, Tin Mừng theo thánh Mác-cô hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một bức tranh đầy kịch tính, đan xen giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa một người có địa vị cao sang và một kẻ bên lề xã hội. Câu chuyện về ông trưởng hội đường Gia-ia và người đàn bà bị băng huyết không chỉ là những phép lạ chữa lành thể xác đơn thuần, mà còn là một bản trường ca về đức tin, một hành trình tâm linh mà mỗi chúng ta đều đang bước đi. Khi Đức Giê-su từ thuyền bước lên bờ, Người không chỉ bước vào một địa danh địa lý, mà Người đang bước vào chính nỗi đau của con người. Đám đông tụ lại quanh Người như một minh chứng cho sự khao khát tìm kiếm một điểm tựa giữa dòng đời vạn biến. Và chính ở đó, hai cuộc đời, hai nỗi đau hoàn toàn khác biệt đã gặp nhau tại một điểm chung duy nhất: Đức Kitô. Ông Gia-ia, một người nắm giữ trọng trách trong hội đường, đại diện cho tầng lớp tinh hoa, quyền lực và sự kính trọng. Thế nhưng, trước lưỡi hái của tử thần đang cận kề đứa con gái nhỏ, mọi danh vọng và địa vị bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Hình ảnh ông sụp xuống dưới chân Đức Giê-su là một hình ảnh gây xúc động mạnh mẽ. Đó không chỉ là hành động của một kẻ cầu xin, mà là sự tự hủy hoàn toàn cái tôi của một người cha đang tuyệt vọng. Ông không đến để tranh luận về lề luật, ông đến để đặt trọn niềm tin vào lòng thương xót. "Con bé nhà tôi gần chết rồi" – lời thú nhận đau đớn ấy là tiếng kêu từ vực thẳm. Ông không xin một bài giảng, ông xin một "cánh tay đặt lên", một sự tiếp xúc thể lý mang tính cứu độ. Đức Giê-su đã không ngần ngại đáp lại. Người ra đi với ông, chấp nhận bước vào thế giới của nỗi đau gia đình ông. Nhưng Tin Mừng không để chúng ta đi thẳng đến nhà ông Gia-ia. Thánh Mác-cô đã khéo léo đan cài vào đó một câu chuyện khác, một "vụ án" nan y đã kéo dài mười hai năm. Con số mười hai năm của người đàn bà bị băng huyết tương ứng một cách kỳ lạ với số tuổi của đứa bé gái đang hấp hối. Một bên là mười hai năm ròng rã sống trong sự ô uế theo lề luật, bị loại trừ khỏi cộng đồng, bị khánh kiệt về tài chính và kiệt quệ về hy vọng. Một bên là mười hai năm rực rỡ của một đời người vừa mới bắt đầu đã vội vã khép lại. Người phụ nữ này là hình ảnh của sự cô độc tuyệt đối. Bà đã chạy thầy chạy thuốc đến tán gia bại sản nhưng bệnh tình chỉ thêm nặng. Trong thế giới của bà, mọi cánh cửa trần gian đã đóng sầm lại. Bà lách qua đám đông, không phải với tư cách một người đường hoàng, mà như một kẻ trộm hy vọng. Bà không dám đối diện, không dám thưa gởi, bà chỉ thầm nhủ: "Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa." Đức tin của người đàn bà này mang một sắc thái đặc biệt: đức tin của sự đụng chạm. Bà tin rằng ngay cả chiếc áo của Đấng Thánh cũng mang quyền năng chữa lành. Và khoảnh khắc bà chạm vào gấu áo Người, một luồng điện thần linh đã chạy qua, máu cầm lại, xác thân đau khổ bấy lâu bỗng chốc được phục hồi. Nhưng Đức Giê-su không muốn một sự chữa lành "vô danh". Người dừng lại. Người hỏi: "Ai đã sờ vào áo tôi?". Câu hỏi ấy giữa một đám đông đang chen lấn có vẻ nực cười đối với các môn đệ, nhưng với Đức Giê-su, đó là cuộc tìm kiếm một ngôi vị. Người muốn đưa bà ra khỏi bóng tối của sự sợ hãi để bước vào ánh sáng của sự thật và tương quan cha con. Khi bà run rẩy thú nhận, Đức Giê-su đã gọi bà là "Con". Đây là lần duy nhất trong Tin Mừng, Đức Giê-su gọi một người phụ nữ là "Con" (Daughter). Người không chỉ chữa lành căn bệnh thể lý, Người còn phục hồi phẩm giá làm con Thiên Chúa của bà. "Lòng tin của con đã cứu chữa con" – lời khẳng định ấy là dấu ấn của một giao ước mới. Trong khi sự sống đang hồi sinh nơi người đàn bà thì cái chết lại ập đến với nhà ông Gia-ia. Lời loan báo "Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?" giống như một nhát dao cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng. Thế gian luôn có xu hướng dừng lại trước cái chết. Với con người, cái chết là dấu chấm hết, là lúc mọi nỗ lực trở nên vô ích. Nhưng Đức Giê-su đã nghe được câu nói đó – một chi tiết rất quan trọng. Người không để nỗi sợ của thế gian xâm chiếm tâm hồn ông Gia-ia. Người bảo: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi." Đây là lời mời gọi bước vào bóng tối dày đặc nhất của đức tin. Tin khi mọi sự đã kết thúc, tin khi thực tại trước mắt là một xác chết lạnh lẽo. Đức Giê-su loại bỏ đám đông ồn ào, những kẻ than khóc chuyên nghiệp và những kẻ chế nhạo, để chỉ giữ lại những chứng nhân của tình yêu và đức tin. Bước vào căn phòng của đứa trẻ, nơi bóng tối và sự im lìm của cái chết đang ngự trị, Đức Giê-su đã thực hiện một cử chỉ đầy uy quyền nhưng cũng tràn đầy sự dịu dàng. Người cầm lấy tay nó. Sự đụng chạm này phá vỡ mọi rào cản về sự thanh sạch của lề luật. Đấng là Sự Sống chạm vào cái chết để cái chết phải tan biến. "Ta-li-tha kum" – "Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!". Tiếng gọi ấy không chỉ dành cho đứa bé mười hai tuổi tại Ga-li-lê năm xưa, mà là tiếng gọi vang vọng qua mọi thời đại, thức tỉnh những tâm hồn đang ngủ mê trong tội lỗi, trong sự thất vọng và trong cái chết tâm linh. Đứa bé đứng dậy và đi lại được. Sự sửng sốt kinh ngạc của những người chứng kiến là phản ứng tất yếu khi đối diện với Đấng làm chủ sự sống và cái chết. Hai phép lạ, một hành trình. Chúng ta thấy gì qua sự kết nối này? Thiên Chúa không bao giờ vội vã theo tiêu chuẩn của con người. Sự trì hoãn của Người khi dừng lại với người đàn bà băng huyết dường như đã làm hại đứa trẻ nhà Gia-ia, nhưng thực tế, nó lại chuẩn bị cho một phép lạ lớn lao hơn. Nếu Đức Giê-su đến kịp lúc đứa bé còn sống, đó là một sự chữa lành. Nhưng khi Người đến lúc nó đã chết, đó là sự phục sinh. Thiên Chúa thường để chúng ta đi đến tận cùng của sự bất lực để chúng ta nhận ra rằng chỉ có Người mới là nguồn sống duy nhất. Sự trùng hợp của con số mười hai nhắc nhở chúng ta về sự toàn vẹn và sự quan phòng của Thiên Chúa đối với lịch sử dân tộc Người và với mỗi cá nhân. Chúng ta học được gì từ người đàn bà băng huyết? Đó là lòng kiên trì và đức tin dám vượt qua những mặc cảm cá nhân. Có bao giờ chúng ta cảm thấy mình "ô uế", không xứng đáng để đến gần Chúa? Có bao giờ chúng ta cảm thấy mình đã cạn kiệt mọi nguồn lực trần gian? Hãy học cách "lách qua đám đông" của những định kiến, của những bận rộn và lo âu để chạm vào Chúa. Đôi khi, tất cả những gì chúng ta cần chỉ là một sự đụng chạm âm thầm trong lời cầu nguyện, một sự kết nối chân thành từ sâu thẳm tâm hồn. Chúa Giê-su luôn cảm nhận được "năng lực" phát ra từ tình yêu của Người khi có một tâm hồn tin tưởng chạm đến. Chúng ta học được gì từ ông Gia-ia? Đó là sự khiêm nhường của một người lãnh đạo và sự kiên định của một người cha. Đứng trước sự chế nhạo của thế gian ("Họ chế nhạo Người"), ông đã chọn đứng về phía Chúa. Đứng trước cái chết hiển nhiên của con gái, ông đã chọn tin vào lời hứa của Đấng cứu độ. "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi" – lời này cần được khắc ghi trong tim mỗi khi chúng ta đối diện với những thất bại, những mất mát đau thương nhất của cuộc đời. Niềm tin không phải là sự đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ diễn ra theo ý ta, nhưng là sự tin tưởng tuyệt đối rằng Chúa đang nắm quyền kiểm soát ngay cả khi mọi thứ dường như đã đổ vỡ. Đức Giê-su bảo họ cho con bé ăn. Một chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa thực tế. Người không chỉ cứu sống, Người còn chăm sóc nhu cầu căn bản nhất của con người. Người không biến đứa trẻ thành một "vật triển lãm" cho quyền năng của mình, Người trả nó về với đời thường, với sự chăm sóc của cha mẹ. Điều này dạy chúng ta rằng đời sống tâm linh phải luôn đi đôi với những hành động bác ái cụ thể. Sau khi được Chúa "chữa lành" hay "cho trỗi dậy", chúng ta cần được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và Bí tích Thánh Thể để có sức mạnh bước tiếp hành trình. Nhìn lại toàn bộ bức tranh Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy một Thiên Chúa không đứng xa nhìn nỗi đau của con người. Người xuống thuyền, Người đi bộ, Người bị chen lấn, Người bị chất vấn và Người chạm tay vào xác chết. Thiên Chúa của chúng ta là Đấng Nhập Thể, Đấng thấu cảm mọi nỗi đau khổ của kiếp người. Dù bạn đang ở trong tình trạng của người đàn bà bị băng huyết – mệt mỏi vì những vết thương dai dẳng không dứt, hay bạn đang ở trong tình trạng của ông Gia-ia – bàng hoàng trước những mất mát đột ngột, Chúa Giê-su vẫn đang ở đó. Người vẫn đang đi trên con đường của bạn. Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho chúng con đức tin của người đàn bà năm xưa, để chúng con dám tin rằng chỉ cần chạm đến Ngài, đời chúng con sẽ được đổi thay. Xin ban cho chúng con lòng trông cậy của ông Gia-ia, để giữa những lúc tuyệt vọng nhất, chúng con vẫn nghe được tiếng Ngài vang lên: "Đừng sợ, chỉ cần tin thôi." Xin hãy cầm lấy tay chúng con, và mỗi ngày, xin hãy nói với chúng con lời quyền năng ấy: "Ta-li-tha kum" – Hãy trỗi dậy, để chúng con bước ra khỏi nấm mồ của sự ích kỷ, của nỗi buồn phiền và của sự yếu hèn, mà sống một cuộc đời mới rực rỡ trong ánh sáng phục sinh của Ngài. Amen.