ĐỨC TIN LÀ CHÌA KHÓA MỞ RA CỬA SINH TỬ VÀ LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA

Thứ hai - 02/02/2026 19:43
tải xuống (8)
tải xuống (8)
Thưa anh chị em đang hiện diện nơi đây, chúng ta vừa lắng nghe một trang Tin Mừng đầy kịch tính, đầy nước mắt nhưng cũng tràn trề hy vọng. Có bao giờ chúng ta dừng lại để tự hỏi, tại sao giữa đám đông chen lấn đức tin lại trở thành sợi dây duy nhất nối kết con người với Đấng Tạo Hóa? Trong hành trình dương thế của Chúa Giêsu, Ngài không chỉ đi để giảng dạy những triết lý cao siêu, nhưng Ngài đi để chạm vào những nỗi đau, để lắng nghe những tiếng rên siết âm thầm nhất của phận người. Hôm nay, chúng ta thấy hai câu chuyện lồng ghép vào nhau: một người đàn bà bị băng huyết mười hai năm và một đứa trẻ mười hai tuổi vừa nhắm mắt lìa đời. Hai con số mười hai như một định mệnh, một người đã chịu đựng sự sống bị mòn mỏi suốt mười hai năm, và một người vừa kết thúc mười hai năm tuổi xuân ngắn ngủi. Giữa lằn ranh của sự chết và sự sống ấy, Chúa Giêsu xuất hiện như một điểm tựa duy nhất, một cứu cánh cuối cùng cho những tâm hồn đang tuyệt vọng.
Chúng ta hãy nhìn vào người đàn bà băng huyết. Anh chị em thân mến, trong xã hội Do Thái thời bấy giờ, căn bệnh này không chỉ là một nỗi đau về thể xác mà còn là một bản án về tinh thần. Bà bị coi là ô uế, bà bị gạt ra bên lề xã hội, không được phép chạm vào ai và cũng chẳng ai muốn chạm vào bà. Mười hai năm dài đằng đẵng, bà đã tiêu tốn hết tiền của cho các thầy thuốc nhưng bệnh tình chẳng những không thuyên giảm mà còn nặng thêm. Có lẽ bà đã quá mệt mỏi, quá chán chường. Nhưng chính trong sự tận cùng của đau khổ, một tia sáng đã lóe lên khi bà nghe nói về Chúa Giêsu. Bà không dám công khai đứng trước mặt Ngài để xin ơn, vì bà sợ sự kỳ thị, bà sợ cái nhãn dán "ô uế" mà thế gian đã đóng dấu lên cuộc đời mình. Bà chọn một cách tiếp cận âm thầm: "Tôi chỉ cần chạm vào gấu áo Ngài thôi là sẽ được cứu". Đó không phải là một hành động mê tín, mà là một đức tin mãnh liệt, một đức tin thầm lặng nhưng có sức công phá mọi rào cản.
Khi bà chạm vào áo Chúa, một luồng quyền năng đã tuôn ra. Chúa Giêsu dừng lại. Ngài không để bà ra đi trong lặng lẽ. Ngài hỏi: "Ai đã chạm vào áo Ta?". Các môn đệ ngạc nhiên vì đám đông đang chen lấn, nhưng Chúa biết có một cái chạm rất khác. Đó là cái chạm của đức tin, cái chạm của một linh hồn đang khát khao sự sống. Ngài muốn bà bước ra khỏi bóng tối, muốn bà công khai tuyên xưng niềm tin của mình để Ngài có thể nói với bà lời an ủi tối hậu: "Này con, đức tin của con đã cứu chữa con, hãy đi bình an". Chúa không chỉ chữa lành thân xác mà Ngài còn phục hồi nhân phẩm cho bà, đưa bà trở lại với cộng đồng. Đức tin ở đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một sự đụng chạm trực tiếp giữa lòng thương xót Chúa và nỗi khốn cùng của con người.
Cùng lúc đó, chúng ta thấy ông Gia-ia, một trưởng hội đường, một người có địa vị, đang quỳ sụp dưới chân Chúa Giêsu để van xin cho đứa con gái nhỏ. Khác với người đàn bà thầm lặng, ông Gia-ia phải đối diện với sự công khai, với sự chờ đợi đầy lo âu. Khi tin dữ báo về: "Con gái ông chết rồi, còn làm phiền Thầy làm gì nữa?", trái tim người cha ấy chắc hẳn đã tan nát. Thế gian bảo rằng đã kết thúc, cái chết là dấu chấm hết. Nhưng Chúa Giêsu nhìn ông và bảo: "Đừng sợ, chỉ cần tin thôi". Lời phán ấy như một luồng điện xua tan bóng tối của sự tuyệt vọng. Chúa đi vào ngôi nhà đầy tiếng khóc than, Ngài cầm tay đứa trẻ và phán: "Talitha Kum - Này bé, Thầy bảo con hãy trỗi dậy!". Sự chết phải lùi bước trước lời quyền năng của Ngài. Đứa trẻ sống lại không chỉ vì quyền năng của Chúa, mà còn vì đức tin kiên trì của người cha đã không bỏ cuộc ngay cả khi đối diện với cái chết.
Nhìn lại đời sống đạo của chúng ta hôm nay, anh chị em có thấy mình trong những nhân vật ấy không? Đôi khi chúng ta cũng có một đức tin "nửa vời". Chúng ta tin Chúa khi mọi chuyện hanh thông, khi công việc làm ăn phát đạt, khi gia đình êm ấm. Nhưng khi sóng gió nổi lên, khi bệnh tật ập đến, khi người thân ra đi, chúng ta bắt đầu nghi ngờ. Chúng ta dễ dàng chuyển niềm tin sang những sự phù phiếm khác: tiền bạc, quyền lực, hay thậm chí là những sự mê tín dị đoan để tìm sự an ủi tức thời. Chúng ta giống như những người trong đám đông chen lấn Chúa, chúng ta ở sát bên Ngài, chúng ta đọc kinh xem lễ mỗi ngày, nhưng chúng ta không thực sự "chạm" vào Ngài bằng đức tin. Cái chạm của chúng ta chỉ là sự va chạm vật lý, hời hợt, không mang lại sự biến đổi nào cho cuộc đời.
Đức tin thật sự phải được thanh luyện qua lò lửa thử thách. Thiên Chúa không hứa cho chúng ta một cuộc đời không có bão tố, nhưng Ngài hứa sẽ cùng chúng ta đi qua bão tố. Đức tin mà không có hành động, không có sự phó thác thì chỉ là đức tin chết. Người đàn bà băng huyết đã hành động bằng cách chen qua đám đông. Ông Gia-ia đã hành động bằng cách quỳ xuống và tiếp tục bước đi bên Chúa dù nghe tin con đã chết. Còn chúng ta, chúng ta hành động thế nào khi gặp gian nan? Chúng ta có đủ can đảm để "chạm" vào Chúa qua những bí tích, qua lời cầu nguyện tha thiết, và nhất là qua những anh chị em đau khổ chung quanh mình không? Vì mỗi người nghèo khổ, mỗi người đau yếu chính là hiện thân của Chúa Giêsu đang chờ đợi chúng ta chạm đến với lòng yêu mến.
Sứ điệp Tin Mừng hôm nay không chỉ là những phép lạ trong quá khứ, mà là lời mời gọi cho hiện tại. Chúa đang mời gọi mỗi người chúng ta hãy để đức tin mình triển nở. Đừng để đức tin của chúng ta là một thứ trang sức chỉ dùng trong ngày Chúa Nhật. Hãy để đức tin thấm đẫm vào từng hơi thở, từng quyết định trong cuộc sống. Khi chúng ta gặp thất bại, hãy nhớ lời Chúa nói với ông Gia-ia: "Đừng sợ, chỉ cần tin thôi". Khi chúng ta cảm thấy mình ô uế, tội lỗi, bị xã hội ruồng bỏ, hãy nhớ đến người đàn bà băng huyết đã được Chúa phục hồi. Không có nỗi đau nào quá lớn mà Chúa không thể xoa dịu, không có cái chết nào quá sâu mà Chúa không thể phục sinh.
Anh chị em thân mến, thế giới hôm nay đang thiếu vắng những chứng nhân của đức tin. Người ta tin vào công nghệ, tin vào trí tuệ nhân tạo, tin vào sức mạnh của đồng tiền, nhưng lại quên mất Đấng ban cho họ hơi thở. Chúng ta được gọi để làm chứng cho Chúa ngay trong những lúc khó khăn nhất. Một nụ cười giữa lúc đau thương, một lời kinh giữa lúc tuyệt vọng, một sự giúp đỡ giữa lúc mình cũng đang thiếu thốn... đó chính là những biểu hiện rực rỡ nhất của đức tin. Chúa cần chúng ta cộng tác với ơn của Ngài. Ngài không làm phép lạ một cách độc đoán, Ngài luôn cần một "điểm tựa" từ phía con người, và điểm tựa đó chính là niềm tin phó thác hoàn toàn.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con. Xin cho chúng con biết nhận ra sự hiện diện của Chúa trong mọi biến cố của cuộc đời. Khi chúng con yếu lòng, xin hãy nắm lấy tay chúng con như Chúa đã nắm lấy tay đứa con gái của ông Gia-ia. Khi chúng con cảm thấy mình bị tách biệt, xin hãy cho chúng con can đảm để chạm vào áo Ngài. Chớ gì qua bài học từ Tin Mừng hôm nay, mỗi người chúng con khi ra về sẽ mang theo một tâm hồn bừng cháy lửa tin yêu, để cuộc đời chúng con trở thành một bài ca tạ ơn, một minh chứng sống động cho quyền năng và lòng thương xót vô biên của Chúa. Amen.


 

Nguồn tin: Lm. Anmai, CSsR

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê

  • Đang truy cập51
  • Hôm nay14,963
  • Tháng hiện tại36,369
  • Tổng lượt truy cập42,119,815
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây