Hoa Tình Thươnghttps://hoatinhthuong.net/assets/images/logo.png
Thứ năm - 15/01/2026 19:32
tải xuống (12)
LỜI NGUYỆN SÁNG : HÃY ĐỨNG DẬY, VÁC CHÕNG MÀ ĐI Lạy Chúa Giê-su, buổi sáng hôm nay, khi con thức dậy giữa những bận rộn, lo âu và bao điều còn dang dở của đời sống, con lặng lẽđặt mình vào căn nhà nhỏở Ca-phác-na-um năm xưa. Nơi đó, Chúa đang ở, rất bình thường, rất gần gũi, nhưng lại thu hút cảđám đông chen chúc, đến mức ngoài cửa cũng không còn chỗđứng. Con tin rằng hôm nay cũng vậy, Chúa đang hiện diện giữa cuộc đời con, giữa những điều rất đời, rất thật, và con đến với Chúa không phải bằng sự hoàn hảo, nhưng bằng khát vọng được nghe Lời Chúa, được chạm đến ánh mắt xót thương của Ngài. Lạy Chúa, con nhìn thấy mình trong đám đông ấy. Có lúc con đến với Chúa vì tò mò, có lúc vì thói quen, có lúc vì nghe người khác nói rằng ở nơi Chúa có điều gì đó khác lạ. Nhưng cũng có lúc, con đứng rất gần mà lòng lại rất xa, tai nghe mà tim không mở. Xin cho con biết vượt qua sựồn ào bên ngoài và cả sự xao động bên trong, để thật sự nghe Lời Thiên Chúa mà Chúa đang nói với con trong buổi sáng này. Con cũng nhìn thấy người bại liệt nằm trên chõng, bất lực, không tự mình đến được với Chúa. Lạy Chúa, có những ngày con cũng bại liệt như thế. Không phải thân xác, mà là ý chí, là niềm tin, là lòng can đảm đểđứng dậy sống điều tốt lành. Con muốn cầu nguyện nhưng mệt mỏi, muốn thay đổi nhưng sợ hãi, muốn tin tưởng nhưng lại bị quá khứ, tội lỗi và thất vọng đè nặng. Con nằm đó, chờđợi, nhiều khi chính con cũng không biết mình còn mong chờđiều gì. Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì bốn người khiêng người bại liệt. Họ không nói nhiều, không lý luận, không nản lòng trước đám đông hay những rào cản. Họ chỉ có một điều duy nhất: lòng tin rằng nếu đưa được người ấy đến với Chúa, thì mọi sự sẽ khác. Xin cho con biết trân quý những con người Chúa đặt bên đời con: những người âm thầm cầu nguyện cho con, kiên nhẫn nâng đỡ con, không bỏ rơi con khi con yếu đuối và bất lực. Và xin cũng cho con trở thành một trong những người khiêng ấy, biết dỡ bỏ “mái nhà” của ích kỷ, định kiến và sợ hãi, để giúp anh chị em mình đến gần Chúa hơn. Lạy Chúa Giê-su, con xúc động khi nghe lời đầu tiên Chúa nói với người bại liệt không phải là lời chữa lành thân xác, mà là lời tha thứ: “Này con, tội con được tha rồi.” Chúa nhìn sâu hơn nỗi đau bề ngoài, chạm đến căn bệnh thẳm sâu nhất trong con người: tội lỗi và sựđứt gãy trong tương quan với Thiên Chúa. Con hiểu rằng nhiều khi con xin Chúa giải quyết vấn đề, thay đổi hoàn cảnh, cất đi đau khổ, nhưng Chúa lại muốn chữa lành tận gốc, muốn con được tự do từ bên trong. Xin cho con đủ khiêm tốn đểđón nhận ơn tha thứ của Chúa, dù đôi khi con chưa hiểu hết con đường Chúa đang dẫn con đi. Lạy Chúa, con cũng nhận ra mình trong các kinh sư. Có lúc con ngồi đó, nghe Chúa, nhưng trong lòng lại xét đoán, nghi ngờ, giới hạn quyền năng và lòng xót thương của Ngài theo cách nghĩ hẹp hòi của con. Con dễ tin vào điều mình thấy, nhưng khó tin vào điều vượt quá lý trí. Xin cho con trái tim đơn sơ, biết tin rằng Chúa không chỉ có quyền chữa lành thân xác, mà còn có quyền tha tội, tái tạo và làm mới toàn bộ cuộc đời con. Và rồi, lạy Chúa, con nghe lời truyền đầy uy quyền và yêu thương: “Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà.” Đó không chỉ là lời cho người bại liệt năm xưa, mà là lời Chúa đang nói với con hôm nay. Đứng dậy khỏi sự trì trệ, khỏi mặc cảm, khỏi nỗi sợ. Vác lấy “chõng” của đời mình – cả quá khứ, vết thương và trách nhiệm – không phải để nó trói buộc con, mà để nó trở thành chứng tá cho ơn Chúa đã hành động trong con. Và đi về nhà, trở lại với đời sống thường ngày, với gia đình, công việc và bổn phận, nhưng với một trái tim đã được chữa lành và đổi mới. Lạy Chúa Giê-su, xin cho buổi sáng này trở thành khởi đầu của một ngày sống trong niềm tin. Dù con còn yếu đuối, dù con chưa hoàn hảo, xin cho con tin rằng Chúa đang ở rất gần, đang nhìn con với ánh mắt yêu thương, và đang mời gọi con bước đi. Xin cho đời con, như người bại liệt năm xưa, trở thành lời tôn vinh Thiên Chúa, để những ai gặp con cũng có thể thốt lên: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!” và nhận ra rằng Thiên Chúa vẫn đang sống động và hành động giữa thế giới hôm nay. Lm. Anmai, CSsR TỘI CON ĐÃ ĐƯỢC THA Thưa anh chị em đang hiện diện nơi ngôi thánh đường này, và đặc biệt là những tâm hồn đang cảm thấy mình nặng nề, mệt mỏi trước những sóng gió của cuộc đời. Hôm nay, chúng ta cùng nhau dừng chân lại tại thành Ca-phác-na-um, một thành phố nhỏ ven biển hồ Ga-li-lê, nơi đã chứng kiến biết bao kỳ công của Con Thiên Chúa. Nhưng có lẽ, không có một hình ảnh nào gây xúc động và mang tính biểu tượng mạnh mẽ cho bằng cảnh tượng bốn người đàn ông khiêng một người bại liệt, dỡ mái nhà để thả người anh em mình xuống trước mặt Đức Giê-su. Khi chúng ta lắng nghe đoạn Tin Mừng này, chúng ta không chỉ nghe một câu chuyện về lòng tốt hay một phép lạ chữa lành thông thường, mà chúng ta đang đứng trước một mầu nhiệm vĩ đại: Mầu nhiệm của quyền năng tha tội và sự tái sinh của một kiếp người. Đức Giê-su trở lại Ca-phác-na-um, và ngay lập tức, ngôi nhà Người ở trở thành một "tòa giải tội" lộ thiên, nơi mà lòng thương xót của Thiên Chúa tuôn đổ không ngừng nghỉ trên những phận người khốn khổ. Chúng ta hãy đi sâu vào phần chú giải bản văn để thấy hết cái "thần" mà thánh sử muốn truyền tải. Hình ảnh đám đông chen chúc đến nỗi "ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng" cho thấy một cơn khát tâm linh cháy bỏng. Người ta đến không chỉ để xem phép lạ, mà vì "Người nói lời Thiên Chúa cho họ". Lời Chúa chính là sức hút mãnh liệt nhất. Thế nhưng, giữa cái không gian chật chội, bức bối ấy, xuất hiện một tình huống dường như bế tắc: người bại liệt không thể vào được. Sự bại liệt ở đây không chỉ là sự bất động của cơ bắp, mà trong văn hóa Kinh Thánh, nó còn tượng trưng cho sự bất lực hoàn toàn của con người trước định mệnh và tội lỗi. Người bại liệt này hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Anh ta không thể nói, không thể xin, không thể tự nhích một bước chân. Và chính lúc này, đức tin liên đới xuất hiện. Bốn người khiêng giường không bỏ cuộc trước đám đông vô cảm. Họ đã làm một hành động mà chúng ta gọi là "điên rồ" dưới nhãn giới nhân loại: leo lên mái nhà và dỡ nó ra. Mái nhà thời đó thường là những thanh gỗ phủ bùn rơm, việc dỡ mái nhà sẽ gây ra bụi bặm, tiếng ồn và cả sự phiền toái cho những người đang ngồi dưới. Nhưng họ bất chấp tất cả, miễn là đưa được người bạn của mình đến với Đấng Cứu Thế. Cái nhìn của Đức Giê-su thật lạ lùng: "Thấy họ có lòng tin như vậy". Ngài không nhìn vào đống đổ nát trên mái nhà, Ngài nhìn thấu lòng tin của họ. Đây là một chi tiết cực kỳ quan trọng trong chú giải mục vụ. Đức tin không phải luôn luôn là chuyện riêng tư giữa "tôi và Chúa", mà đức tin còn là một nhịp cầu cộng đoàn. Chính lòng tin của bốn người khiêng đã trở thành "giấy thông hành" để người bại liệt nhận được ơn cứu độ. Và rồi, một lời tuyên bố làm đảo lộn mọi dự đoán đã vang lên: "Này con, tội con đã được tha". Thưa anh chị em, nếu chúng ta là những người khiêng võng ngày ấy, có lẽ chúng ta sẽ hụt hẫng. Chúng ta mang anh ta đến để xin chữa cái chân, cái tay, chứ đâu có xin tha tội? Nhưng Đức Giê-su là Đấng thấu suốt tâm can. Ngài biết rằng cái chõng tre mà người này đang nằm lên chưa phải là cái ngục tù lớn nhất. Cái ngục tù đáng sợ nhất chính là tội lỗi đang giam hãm linh hồn anh ta trong sự u uất và xa cách Thiên Chúa. Ngài chữa cái gốc trước khi chữa cái ngọn. Ngài ban cho anh ta quyền làm con trước khi ban cho anh ta quyền đi lại. Phản ứng của các kinh sư ngồi đó là một mảng tối trong bức tranh này. Họ nghĩ thầm: "Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội ngoài một mình Thiên Chúa?". Về mặt lý thuyết, họ đúng. Chỉ Thiên Chúa mới có quyền tha thứ những xúc phạm đến Ngài. Nhưng sai lầm của họ là sự kiêu ngạo tri thức đã đóng sập cửa lòng trước mặc khải. Họ không tin Đức Giê-su là Thiên Chúa làm người. Để đáp lại sự cứng lòng đó, Chúa Giê-su đã dùng một lý lẽ không thể chối cãi. Ngài thực hiện một phép lạ hữu hình là chữa lành đôi chân để làm bằng chứng cho một phép lạ vô hình là tha thứ tội lỗi. "Điều nào dễ hơn?". Thực ra, cả hai đều quá sức con người, nhưng đối với Thiên Chúa, tất cả đều là biểu hiện của tình yêu cứu độ. Khi người bại liệt "chỗi dậy, vác chõng mà đi", đó là lúc sự thật toàn diện về Đức Giê-su được phơi bày: Người là Đấng có quyền năng trên cả thể xác lẫn linh hồn, trên cả lề luật lẫn sự sống. Từ những dòng suy niệm sâu xa đó, chúng ta bước vào những gợi ý mục vụ đầy thao thức cho đời sống Kitô hữu hôm nay. Bài học đầu tiên là sự ý thức về "căn bệnh bại liệt nội tâm". Thưa anh chị em, chúng ta lo lắng cho sức khỏe thể lý, sợ ung thư, sợ tiểu đường, sợ dịch bệnh, nhưng chúng ta có sợ tội lỗi không? Tội lỗi là một loại virus làm tê liệt khả năng yêu thương của chúng ta. Khi chúng ta giận hờn không nhìn mặt nhau, chúng ta đang bại liệt. Khi chúng ta tham lam chiếm đoạt của người nghèo, chúng ta đang bất toại. Khi chúng ta dửng dưng trước những bất công xã hội, chúng ta đang nằm trên chiếc chõng của sự ích kỷ. Đáng sợ thay khi người ta vác một thân thể khỏe mạnh đi khắp nơi nhưng linh hồn lại đang mục nát vì những thói hư tật xấu. Chúa Giê-su hôm nay mời gọi chúng ta hãy ưu tiên cho việc chữa lành linh hồn. Hãy đến với Bí tích Hòa giải không phải với tâm thế của một kẻ đi nộp phạt, nhưng với tâm thế của người con trở về để được Cha ôm vào lòng và bảo rằng: "Này con, tội con đã được tha". Gợi ý mục vụ thứ hai chính là vai trò của cộng đoàn và gia đình. Người bại liệt trong Tin Mừng sẽ mãi mãi nằm lại bên lề đường nếu không có bốn người bạn khiêng đi. Trong giáo xứ chúng ta, có biết bao người đang "bại liệt" vì thất vọng, vì nghèo đói, vì khô khan nguội lạnh. Họ cần những "người khiêng". Bạn có sẵn lòng trở thành một trong bốn người đó không? Bạn có dám hy sinh thời gian, công sức, và thậm chí là chịu tai tiếng để đưa một người tội lỗi trở về với Chúa không? Nhiều khi, chúng ta lại đóng vai trò của "đám đông" ngăn cản người ta đến với Chúa bằng những lời xầm xì, những cái nhìn định kiến. Mục vụ hôm nay phải là mục vụ của sự tháp tùng. Đừng để ai phải cô đơn trong nỗi đau của họ. Hãy học cách "dỡ mái nhà" – tức là phá bỏ những ranh giới, những định chế rườm rà để đưa lòng thương xót Chúa chạm đến những vùng ngoại vi của tâm hồn con người. Một khía cạnh mục vụ khác rất quan trọng là việc nhìn nhận tội lỗi như một chân lý giải thoát. Thừa nhận mình có tội không phải là hạ thấp nhân phẩm, mà là bắt đầu quá trình phục hồi nhân phẩm. Giống như cậu bé trong câu chuyện căn nhà cháy, nếu cậu không tin vào tiếng gọi của cha và không dám nhảy xuống, cậu sẽ chết trong khói lửa. Đức tin đòi hỏi một bước nhảy vào hư vô, một sự phó thác tuyệt đối. Khi chúng ta quỳ xuống trong tòa giải tội, đó là lúc chúng ta thực hiện bước nhảy của niềm tin. Chúng ta nhìn nhận sự mỏng dòn của mình để thấy được sự vĩ đại của Thiên Chúa. Một con người chỉ thực sự vĩ đại khi họ biết nói "vâng" với tình yêu và nói "không" với cái ác. Đừng để sự mặc cảm làm chúng ta bại liệt thêm lần nữa. Hãy nhớ rằng, Thiên Chúa yêu thương chúng ta không phải vì chúng ta thánh thiện, nhưng vì chúng ta là con của Ngài và chúng ta cần Ngài. Cuối cùng, mệnh lệnh "Vác chõng mà về" là một sứ điệp mục vụ về chứng tá đời thường. Sau khi được tha tội, chúng ta không được phép đứng yên hưởng thụ sự an lạc giả tạo. Chúng ta phải vác lấy cái "chõng" của quá khứ, của những yếu đuối đã qua để làm bằng chứng cho lòng thương xót Chúa. Cái chõng giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một kỷ niệm về ơn cứu độ. Chúng ta đi về "nhà" – về với vợ con, chồng con, về với xóm giềng để sống một cuộc đời mới. Một người chồng trước đây hay nhậu nhẹt cờ bạc, nay biết quan tâm chăm sóc gia đình; một người trẻ trước đây lêu lổng, nay biết phục vụ cộng đoàn... đó chính là những "người bại liệt đã chỗi dậy". Sự thay đổi đó mạnh mẽ hơn bất cứ lời giảng thuyết nào. Nó khiến người đời phải sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Lạy Chúa Giê-su, Đấng cứu chuộc nhân lành, xin cho chúng con thấu hiểu rằng tội lỗi mới là thứ bại liệt đáng sợ nhất. Xin ban cho chúng con lòng can đảm để bước đến tòa cáo giải, nơi Chúa đang chờ đợi để nói với chúng con lời yêu thương nhất: "Tội con đã được tha". Xin cũng biến chúng con thành những người khiêng võng nhiệt thành, biết đem anh chị em mình đến trước nhan Chúa bằng lời cầu nguyện và bằng hành động bác ái thiết thực. Ước gì mỗi ngày sống của chúng con là một hành trình vác chõng trong niềm vui, để cả thế giới này nhận biết rằng Chúa vẫn đang sống và đang chữa lành chúng con từng giây phút. Amen.